Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 20: Gà con nở vỏ ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêu Nhiên giả vờ thò tay hành lý lấy một chiếc ly thủy tinh. Đây là đồ nàng tích trữ, nàng vốn thích sưu tầm đủ loại ly tách, bình hoa. Ngô Kiều Nguyệt đóng gói bộ những thứ nàng dùng gian cho nàng.

 

Lúc Ngô nữ sĩ còn cằn nhằn nàng mua quá nhiều ly, tủ kính nhét xuể.

 

Xem ! Bây giờ chẳng dùng tới , còn thể cứu cấp nữa chứ!

 

Những thường xuyên xuyên đều , ly thủy tinh chính là loại hàng hóa giá trị quy đổi cao.

 

Chiếc ly của Diêu Nhiên mang đậm phong cách thiếu nữ, dáng ly bầu bĩnh, bên ngoài một chiếc nơ bướm mập mạp, ly trong suốt, chỉ riêng chiếc nơ bướm là tỏa ánh xanh lam nhàn nhạt.

 

Bất kể là kiểu dáng chất lượng đều mắt, đây là món đồ nàng săn Taobao với giá 28 tệ.

 

Gã tiểu nhị cầm lấy chiếc ly thủy tinh, lén lút chùi tay áo mới đưa lên ánh mặt trời xoay vòng quan sát.

 

Xem xong, gã dùng ngón tay trái b.úng nhẹ hai cái, đặt bên tai tiếng vang.

 

Lưu ly vốn là vật hiếm , chiếc ly dù là kỹ nghệ chế tác tạo hình đều thuộc hàng thượng đẳng.

 

"Thứ ngươi lấy từ ?" Gã tiểu nhị kìm mà hỏi.

 

Dẫu đến ăn mặc thế trông giống kẻ thể lấy món đồ tinh xảo như .

 

Mèo Dịch Truyện

"Sao nào, ngươi còn điều tra lai lịch của vật nữa ?" Diêu Nhiên lộ vẻ vui, bộ giật món đồ trong tay gã.

 

"Ấy ... Là lỡ lời, lỡ lời!" Trán gã tiểu nhị lấm tấm mồ hôi lạnh, gã phạm điều kiêng kỵ trong nghề là hỏi dò lai lịch vật phẩm.

 

Nếu để chưởng quỹ , gã khó mà yên .

 

"Nàng đừng chấp nhặt với , để rót cho nàng chén , mời nàng xuống dùng ."

 

Diêu Nhiên mời gian trong, một chiếc ghế gỗ trắc.

 

"Vị nương t.ử , nàng cầm đứt cầm kỳ hạn?" Gã tiểu nhị bưng lên, lời lẽ cung kính hỏi.

 

"Cầm đứt, ngươi cứ đưa một cái giá, thấy hợp lý thì cầm. Hơn nữa, loại ly hai chiếc." Diêu Nhiên lơ đãng liếc gã tiểu nhị một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

Khóe mắt gã tiểu nhị nhanh ch.óng liếc qua chiếc túi tay Diêu Nhiên, yết hầu tự chủ mà chuyển động.

 

"Có thể cho xem chiếc ly còn ?"

 

Diêu Nhiên chẳng chút do dự, chân mày vẫn giữ vẻ hờ hững, đầu ngón tay khẽ khều, lấy chiếc ly thứ hai từ trong túi.

 

Kiểu dáng tương tự nhưng chiếc nơ bướm màu hồng phấn, vân thớ nơ bướm tinh tế đến mức cảm giác như một dải lụa thắt nút lên đó .

 

Ánh sáng chiếu còn lóe lên những tia sáng lung linh.

 

Chỉ một thoáng đó thôi, tim gã tiểu nhị run rẩy. Đồ quý giá thế tùy tiện để trong túi vải, cũng lấy cái hộp mà đựng, vỡ thì thế nào?

 

Đầu ngón tay gã lộ rõ vẻ nôn nóng kìm nén , nhưng vẫn cố vẻ nghiêm nghị: "Cặp ly lưu ly kiểu dáng đủ hoa lệ, vốn dĩ dễ bán, hiếm là ở chỗ nó theo cặp, trả nàng ba mươi lạng."

 

Diêu Nhiên cái giá thì lạnh một tiếng, nhẹ nhàng cầm lấy ly thu túi.

 

Gã tiểu nhị vội vàng nở nụ nịnh nọt, đưa tay vẻ ngăn Diêu Nhiên : "Khách quan dừng bước! Giá cả thể thương lượng, thứ cứ để tiểu nhân xem kỹ nữa, mắt mờ, kỹ."

 

Diêu Nhiên đặt đồ lên kỷ : "Cứ việc xem, đồ của là vàng thật sợ lửa. Ngươi cứ đưa một cái giá thỏa đáng, chúng giao dịch ngay tại chỗ."

 

Gã tiểu nhị nghiến răng, giơ một bàn tay : "Năm mươi lạng, thể nhiều hơn nữa, nếu sẽ bán ."

 

"Tám mươi lạng."

 

"Năm mươi ba lạng!"

 

"Ngươi coi là kẻ ăn mày đấy ? Bảy mươi lăm lạng!"

 

"Sáu mươi lăm lạng!"

 

"Chốt giá!"

 

" lấy ngân phiếu, bạc trắng. Đưa bốn mươi lạng bạc thỏi, chỗ còn đưa bạc vụn là ." Diêu Nhiên dặn dò.

 

Mắt gã tiểu nhị híp thành hoa: "Không vấn đề gì, chuẩn ngay đây."

 

"Nàng xem lượng đúng ?"

 

Gã tiểu nhị đưa văn kiện cầm cố và bạc cho Diêu Nhiên.

 

Diêu Nhiên kiểm tra thấy bạc độ tinh khiết , lượng chính xác, liền giả vờ nhét bạc túi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-20-ga-con-no-vo.html.]

 

"Nàng thong thả, nếu hàng cứ tùy lúc mang đến tiểu điếm của , giá cả ở đây là công đạo nhất." Gã tiểu nhị khom lưng tiễn Diêu Nhiên tận cửa.

 

Nhìn thấy con ch.ó lớn đang phủ phục bên cạnh dậy theo Diêu Nhiên.

 

Gã tiểu nhị định thêm gì đó nhưng nghẹn , trố mắt một một ch.ó xa mới sực tỉnh thấy vẫn còn đang giữ tư thế khom lưng.

 

"Thời buổi nuôi nổi một con ch.ó lớn thế chẳng thấy mấy ai nha!" Nói đoạn gã ngân nga tiểu khúc trong ngắm nghía cặp ly thủy tinh.

 

Ra khỏi cửa, Diêu Nhiên tìm đến một nha hành, thuê một chiếc xe bò, rằng ít hàng cần chở về thôn Liễu Khê.

 

Hỏi giá thấy hết một trăm năm mươi văn, Diêu Nhiên cũng chẳng đắt rẻ, liền trực tiếp chốt luôn.

 

Ngồi lên xe bò, nàng rời khỏi thành.

 

Đến một góc khuất ngoài thành, Diêu Nhiên bảo phu xe đợi một lát, tìm một nơi kín đáo lôi bộ trứng gà .

 

Sau đó nàng bảo phu xe giúp một tay chuyển hàng lên xe, bên phủ thêm một lớp vải dầu.

 

Chở đầy một xe hàng, xe bò lững thững về hướng thôn Liễu Khê.

 

Lúc là nửa buổi chiều, Diêu Nhiên dạo quanh thành cả buổi cũng ăn gì.

 

Nàng giả vờ lấy từ hành lý hai cái bánh nướng, chia cho Diêu Tiền Thụ cùng ăn.

 

Dưới ánh hoàng hôn muộn, Diêu Nhiên về tới thôn Liễu Khê.

 

Ngay từ khoảnh khắc nàng bước thôn, ít ở đầu thôn vây quanh: "Mẫu tiểu Tiệp, xe là thứ gì ?"

 

"Toàn bộ là trứng gà, một hai ngày tới là thể nở gà con, đến lúc đó cứ qua nhà mà nhận." Diêu Nhiên đáp.

 

"Nhiều đồ thế một nàng khiêng tiện, để chúng giúp một tay!"

 

Một vị đại nương lên tiếng, mấy dân thôn cũng vui vẻ theo phía .

 

Một nhóm huyên náo về phía căn nhà rách nát của Diêu Nhiên.

 

Tới nơi, mỗi một thùng, loáng cái bê xong.

 

Diêu Nhiên thanh toán tiền xe bò, thấy bà con lối xóm vẫn nỡ rời .

 

"Mẫu tiểu Tiệp, chúng tò mò quá, thể xem một chút ?" Họ từng thấy nhiều trứng gà đến thế bao giờ!

 

Diêu Nhiên gật đầu, mở một chiếc thùng giữ nhiệt .

 

"Chiếp... chiếp... chiếp..."

 

Mấy tiếng gà con kêu vang lên, mấy cái đầu chụm trong thùng.

 

"Ôi ơi! Gà con nở !"

 

Mọi luống cuống chân tay vội vàng trải vải dầu xuống đất, thả gà con nở .

 

Người thì bắt gà, thì túm vải dầu cho gà chạy mất.

 

Bên cạnh mấy đứa nhỏ hì hì chạy quanh lũ gà con.

 

Tốc độ nở cũng nhanh quá ! Vừa mới về tới tay, nếu nhờ đề nghị mở xem, Diêu Nhiên chỉ sợ gà con ngạt c.h.ế.t, lúc đó tổn thất của nàng sẽ lớn lắm.

 

Diêu Nhiên lấy mấy viên kẹo chia cho bọn trẻ, bảo chúng gọi dân làng mau đến nhận gà giống.

 

Bọn trẻ kẹo thì mừng rỡ, líu lo chạy biến trong thôn.

 

Chẳng mấy chốc, từng tốp kéo chạy về phía nhà Diêu Nhiên.

 

Vừa bước lên con dốc nhà nàng, thấy cảnh tượng náo nhiệt, nhiều đang một tay túm mấy con gà, vội vội vàng vàng đặt lên tấm vải dầu.

 

Có mấy con gà con nhảy khỏi vải dầu, ngã lăn đất.

 

tranh nhặt lên thả trong.

 

Tiếng của lớn, tiếng kêu của đàn gà trộn lẫn .

 

Gần tám trăm con gà, vịt, ngan chen chúc một chỗ tạo nên cảnh tượng vô cùng hùng vĩ, tiếng kêu cũng vang trời.

 

"Trời đất ơi! Ta từng thấy nhiều gà con như thế bao giờ!"

 

 

Loading...