Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 17: Súng chim đổi đại bác ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:16:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, trong căn nhà nát của nhà họ Diêu.
Diêu Nhiên bắt đầu nghiên cứu gian của .
Nàng tưởng tượng gian thành những thứ từng thấy, thử nghiệm ở những nơi lớn hơn.
Đầu tiên dùng lều bạt của vật trung gian gian.
Trong đầu nàng bắt đầu ý niệm về chiếc lều, đó tưởng tượng nhận đồ từ phía cha .
Chẳng mấy chốc trong lều xuất hiện quần áo của hai con, còn đủ loại đồ ăn vặt và gạo trắng bột mì vân vân.
Sau khi thu dọn xong, nàng trong lều, lấy điện thoại , kiểm tra thấy tín hiệu.
Một vầng trăng khuyết: [Con để đồ chỗ đó ?]
Xem gian truyền tới chỗ cha .
Nàng thử bảo cha truyền một chiếc giường qua đây.
Một lát trong lều xuất hiện chiếc giường trong phòng ngủ của nàng, xem kích thước vật trung gian gian càng lớn thì đồ truyền qua cũng sẽ càng lớn.
Xác định điều , nàng nghĩ đến việc bắt đầu truyền thông tự từ thời đại học cho đến tận lúc nghiệp.
Mấy năm trời cũng tích góp một ít tiền, khi cha hỗ trợ một phần, cộng với tiền kiếm , nàng mua một căn hộ đại bình tầng, mới trang trí xong, để hơn nửa năm còn dọn ở.
Giờ đây nàng đến thế giới xa lạ , mỗi nghĩ đến căn nhà còn kịp tận hưởng là trong lòng đau khổ c.h.ế.t.
Hơn nữa chỉ ở, mà phí quản lý tòa nhà vẫn nộp đều đều, càng khó mà chấp nhận .
Tiếc của, đau lòng đến thở nổi.
Ý niệm trong đầu nàng hướng về căn hộ đại bình tầng của , thế giới bất kỳ đổi nào, nàng vẫn đang ở trong lều.
Lấy điện thoại một cái, tín hiệu bằng .
Vậy nghĩa là chiếc lều còn là vật trung gian gian nữa.
Nếu căn nhà của là trung gian, thì để coi nó là gian đây?
Mèo Dịch Truyện
Diêu Nhiên dùng ý niệm một câu: "Vào gian."
"A!" Diêu Tri Tiệp thấy đột nhiên biến mất, sợ đến mức hét toáng lên.
Diêu Tiền Thụ cũng sợ đến ngẩn một bên.
Diêu Nhiên chẳng hề phản ứng của bọn chúng, bởi vì nàng trong căn nhà của .
Căn nhà từ lúc mua đến lúc thiết kế, từ bản vẽ đến thực tế, tiêu tốn bao tâm huyết của nàng, từng ngóc ngách đều vô cùng quen thuộc.
Nàng áp mặt một bức tường, "Chụt~ chụt~" hôn lên đó mấy cái.
Nàng lẩm bẩm với bức tường: "Mẹ về đây, tuyệt đối tuyệt đối sẽ bỏ rơi mi nữa."
Xem vật trung gian gian nếu là đồ vật thể gửi đến triều Đại Cảnh, thì đủ lớn nàng mới thể gian.
Hơn nữa Tiểu Tiệp cũng thể gian, ví dụ như chiếc lều lúc nãy.
nếu gian là ở hiện đại, chỉ trong đầu nàng mới hiện căn nhà của , Tiểu Tiệp từng thấy căn nhà đó nên con bé .
Diêu Nhiên thử mở cửa rời khỏi đây, nhưng gian giống như phong ấn, nàng căn bản ngoài , mở cửa bên ngoài chỉ là một màu xám xịt đặc quánh.
Nàng tuần tra một lượt trong các phòng, tất cả đồ điện trong phòng đều thể sử dụng.
Nàng mở ứng dụng điện thoại, kiểm tra điện và nước, phát hiện con đổi.
Xem thể dùng miễn phí điện nước ở đây, nàng vẫn cần nộp tiền điện nước.
Đi dạo một vòng xong, nàng mới hài lòng gật đầu, trở về chiếc lều trong nhà họ Diêu.
Nàng dùng ý niệm đưa y phục của và Tiểu Tiệp gian.
Đi căn hộ đại bình tầng của , quả nhiên tất cả y phục đều ở bên trong.
Trở về lều, dùng ý niệm lấy quần áo, tay liền xuất hiện y phục của hai .
Nàng thử ở ngoài sân đưa y phục gian, dùng ý niệm lấy đồ trong gian .
Thành công !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-17-sung-chim-doi-dai-bac.html.]
Nàng thể cần mang theo túi nilon ba lô mà vẫn thể tùy ý cất giấu đồ đạc.
Phát hiện khiến nàng vô cùng kích động.
Nàng mau ch.óng gian kể tin tức cho cha , bảo họ thử truyền những thứ lớn hơn cho nàng.
Từ đồ gia dụng nội thất đến thức ăn, những thứ thể truyền ngày càng nhiều và càng lớn hơn.
Duy chỉ sinh vật sống là thể truyền , Diêu Tiền Thụ thể coi là bán truyền tống, nó trở về ngôi nhà ở hiện đại nhưng cha nàng thấy nó .
Có gian cường đại như , Diêu Nhiên càng thêm cảm thấy an . Không gian sẽ mất, nếu gặp nguy hiểm nàng còn thể trốn trong đó.
Quả nhiên là s.ú.n.g chim đổi đại bác, Diêu Nhiên cảm thấy bản vô cùng mạnh mẽ.
Trong cái thời đại mà cũng thể gặp thổ phỉ thế , bọn họ từ nay cần sống trong cảnh thấp thỏm lo âu mỗi ngày nữa.
Phía cha cũng thể yên tâm.
Diêu Nhiên nhờ cha đặt hàng giúp ba trăm quả trứng thụ tinh, dặn xưởng sản xuất gửi những loại trứng sắp nở, nhất là khi nhận hàng ba bốn ngày là thể nở gà con.
Dân làng đặt một đợt, còn dù bao nhiêu nàng cũng giữ nuôi, dù nuôi nhiều một chút cũng là để nàng và con nhỏ ăn.
Diêu Tri Tiệp cảm thấy đầu óc sắp theo kịp nữa , cứ thấy nương lúc ẩn lúc hiện, bận rộn đến mức chẳng thèm đoái hoài gì đến nàng và Diêu Tiền Thụ.
Hai đứa nhỏ trong lều, ngơ ngác Diêu Nhiên biểu diễn màn biến hóa sống.
"Diêu Tiền Thụ, cùng xem nương thi triển tiên thuật nào."
"Gâu gâu~"
Sáng sớm ngày hôm .
Vợ của Lý chính đến nhà họ Diêu.
Vừa thấy Diêu Nhiên, bà thiết nắm lấy tay nàng: "Nương của tiểu Tiệp , con quả là giúp thôn một việc lớn . Hiện giờ nhà ai cũng khó khăn, con thể tìm gà giống về, đều phấn khởi, hầu như nhà nào cũng nuôi."
Bà lấy một tờ giấy bản, đó đăng ký lượng nuôi của mỗi hộ.
Diêu Nhiên qua, lạy trời! Xem nàng xem nhẹ sức mua của dân làng, tình hình thực tế còn hơn nàng dự tính nhiều, tổng cộng đến sáu trăm bảy mươi con, trong đó năm mươi con ngỗng và ba mươi sáu con vịt con.
"Chừng gà con lo liệu ?" Vợ Lý chính lo lắng nàng.
Sau khi Diêu Nhiên thể bán gia cầm, các nàng dâu trong thôn liền báo cho nhà ngoại, cả họ hàng thích cũng âm thầm gửi gắm mua hộ một ít.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi mà thế , còn kịp thông báo rộng rãi hơn.
Diêu Nhiên gật đầu: "Số lượng thành vấn đề, nhưng lúc chỉ đặt ba trăm con, giờ lượng đổi nên lẽ muộn hơn vài ngày."
Vợ Lý chính dù lượng lớn, nhưng thấy Diêu Nhiên một mực đồng ý như vẫn khỏi kinh ngạc.
Bà hơn sáu trăm con là giới hạn của dân làng chứ giới hạn của Diêu Nhiên.
"Sự tình là thế , trứng khi sắp nở đặt , còn tính cả thời gian vận chuyển đường, chậm nhất là hơn hai mươi ngày nữa."
Diêu Nhiên xem mạng thấy thời gian ấp trứng gà mất hơn hai mươi ngày, nàng cần dành thời gian để trứng ấp.
Nghĩ một lát nàng tiếp: "Gà con khi mang về, nếu con nào bệnh hoặc c.h.ế.t, trong vòng mười ngày thể đổi gà mới, mười ngày nếu c.h.ế.t thì tự chịu hậu quả."
Lại còn chuyện như ?
Vợ Lý chính cảm thấy Diêu Nhiên đang buôn bán, mà rõ ràng là đang từ thiện.
"Như chẳng con sẽ lỗ vốn ?"
Vợ Lý chính Diêu Nhiên mà xót xa, gà c.h.ế.t còn bao đền, tìm bán hàng như thế chứ.
Diêu Nhiên hạng việc mà giấu giếm, nàng thẳng thắn : "Không , khi chuyển đến thôn chúng , ngày tháng giao thiệp với còn dài, chỉ bà con tấm lòng thành của , hy vọng thể giúp đỡ lẫn , chút việc thiện cho bà con."
Làm khâu hậu mãi còn hơn bất cứ thứ gì, bằng gia cầm c.h.ế.t trong vài ngày, chừng sẽ kẻ đến gây chuyện. Diêu Nhiên sợ, nhưng nếu thể ngăn chặn từ đầu thì sẽ bớt nhiều rắc rối.
Vợ Lý chính xúc động đến mức năng chút lộn xộn: "Nương tiểu Tiệp, con thật là... cái , để tìm bà con gom tiền đưa cho con, con giúp nhiều thế , thể để con tự bỏ tiền túi ứng ."
Diêu Nhiên mỉm từ chối, nếu còn từ chối nữa thì nàng thật sự trở thành kẻ ngốc .
"Vậy con còn bán gà con ? Hay chỉ đợt thôi?" Vợ Lý chính mong chờ Diêu Nhiên.
"Sau cái khác thì tính , còn gà con thì chỉ cần , hứa sẽ luôn bán cho trong thôn với giá . Tuy nhiên, nếu ai trong thôn lấy gà của bán cho ngoài thì sẽ tăng giá, dù cũng thể mãi bù tiền để ăn giúp khác ."
"Phải , ." Vợ Lý chính vội vàng gật đầu.