Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 101: Đi đâu cứu người? ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:18:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuộc bạo loạn ở huyện Thanh Khê nhanh ch.óng dẹp yên, gây thương vong quy mô lớn, những kẻ cầm đầu kích động tiêu diệt, những kẻ còn đều uống t.h.u.ố.c độc tự sát.

 

Diêu Nhiên dắt theo Diêu Tiền Thụ cùng A Giang trong hang động. Diêu Nhiên tại nơi Hàn Yến Hòa gặp nạn, ở một nơi địa thế gồ ghề khúc khuỷu, bên là một cái hố lớn sâu hơn hai mét, hố dòng suối ngầm chảy xiết, gầm thét chảy về phương nào.

 

Tiếng vang "ầm ầm" ch.ói tai, bên cạnh chuyện gào lên lớn.

 

Bên cạnh một tảng đá còn một vệt đỏ sẫm, hiện tại nơi phong tỏa.

 

A Giang quỳ đất : “Đây là một trong những con đường dẫn hang động, đại nhân tới đây liền kẻ bên cạnh đ.á.n.h lén, khoảnh khắc đ.â.m, đại nhân đồng thời tóm c.h.ặ.t lấy tên thích khách, cuối cùng cả hai cùng rơi xuống nước.”

 

Diêu Nhiên dòng suối chảy xiết, bọt tung trắng xóa. Hang nước chỉ rộng chừng ba bốn mét vuông, phần còn đều là đường thủy ngầm lòng đất.

 

Biết mà cứu ? Người liệu còn thể sống sót ?

 

Diêu Nhiên cảnh tượng mắt mà lòng đầy tuyệt vọng, nhưng nàng vẫn cổ vũ A Giang: "Có lẽ đại nhân dòng suối cuốn đến nơi khác, chừng sẽ cứu lên."

 

Nói xong lời , Diêu Nhiên cũng chẳng thể bịa thêm nữa, A Giang mím c.h.ặ.t môi đáp.

 

Diêu Nhiên lấy mấy con vịt vàng nhỏ mùi hương, cho Diêu Tiền Thụ ngửi kỹ, đó ném bộ chúng xuống dòng suối.

 

Những con vịt vàng mang theo ánh sáng giống như những tiểu tinh linh chở che hy vọng, nhanh ch.óng dòng sông ngầm nuốt chửng.

 

Nàng lấy chiếc máy thám hiểm, cho một quả cầu khí niêm phong kín, cùng ném sông ngầm.

 

Diêu Nhiên bảo A Giang tìm cho nàng một hang động đá vôi, A Giang canh giữ ở bên ngoài.

 

Diêu Nhiên lấy bộ điều khiển từ xa bắt đầu khởi động máy thám hiểm, hình ảnh bên trong vô cùng tệ, rung lắc dữ dội, nhưng vẫn thể miễn cưỡng thấy hình ảnh động nước.

 

Còn thể thấy những con vịt vàng nhỏ lúc ẩn lúc hiện.

 

Theo hướng đại khái bản đồ, Diêu Nhiên dẫn theo Diêu Tiền Thụ chuẩn theo hướng của máy thám hiểm.

 

Vừa đến cửa hang, một nhóm lớn đợi sẵn ở đó. Ngoài các nha dịch, còn nhiều dân ăn mặc rách rưới.

 

Lông của Diêu Tiền Thụ dựng cả lên, nó canh chừng đầy cảnh giác bên cạnh Diêu Nhiên.

 

Nha dịch Trương Thụ Sơn lên tiếng: "Diêu nương t.ử, tất cả nha dịch chúng cùng những dân đều đến đây để hỗ trợ tìm kiếm Hàn đại nhân."

 

Diêu Nhiên siết c.h.ặ.t dây xích của Diêu Tiền Thụ, trấn an nó một chút. Khi nàng chậm rãi bước ngoài, ngoài động thế mà cả một biển đang chờ đợi, căn bản thấy điểm dừng.

 

Những đó trông ai nấy đều gầy trơ xương, quần áo bộ nào nguyên vẹn, tất cả đều rách mướp rủ xuống đất, nhiều phần da thịt lộ ngoài, sớm chẳng còn hình thù ban đầu.

Mèo Dịch Truyện

 

Đám thanh niên, cũng những lão nhân tóc râu bạc phơ, thậm chí cả những phụ nữ quấn khăn trùm đầu.

 

Trong mắt tất cả bọn họ đều mang theo sự đau thương và tiếc nuối, nhưng một ai lùi bước.

 

Dù cho bên ngoài trời đông giá rét thể lấy mạng .

 

Ngô Tam nghẹn ngào, khó khăn : "Diêu nương t.ử, chúng cùng tìm Hàn đại nhân ! Bất kể thế nào, sống thấy ..."

 

Một vị trưởng lão bên cạnh cũng vỗ n.g.ự.c : "Hàn đại nhân là quan ! Ngài là vị quan phụ mẫu yêu dân như con! Vì bách tính huyện Thanh Khê mà vất vả, dốc hết tâm sức, chúng thể trơ mắt ngài rơi xuống sông ngầm mà ? Phải nghĩ cách giúp một tay mới !"

 

"Phải đó! Hàn đại nhân chính là cha tái sinh của chúng , chúng thể ngài hy sinh vô ích ."

 

"Ta tin, Hàn đại nhân là như , ông trời sẽ tàn nhẫn thế ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-101-di-dau-cuu-nguoi.html.]

Diêu Nhiên thể thấy tiếng tim đập thình thịch, trong l.ồ.ng n.g.ự.c như một ngọn lửa đang bùng cháy.

 

Nàng rưng rưng nước mắt, còn vẻ khéo léo hùng biện như ngày, lời đều nghẹn nơi cổ họng thốt nên lời.

 

Cuối cùng, nàng hướng về phía hành một đại lễ: "Đa tạ chư vị hương ! Ta với tư cách là bằng hữu của Hàn đại nhân, mặt ngài cảm tạ các vị."

 

Diêu Nhiên dẫn theo Diêu Tiền Thụ về phía dòng nước chảy, nàng chỉ để vài vẻ ngoài còn khỏe mạnh cùng.

 

Dòng nước ngầm uốn lượn khúc khuỷu, bọn họ ở mặt đất vòng vèo hồi lâu, Diêu Nhiên bắt đầu thở dốc.

 

nàng dám kêu mệt, cũng dám dừng bước, trong lòng ngừng cầu nguyện, hy vọng phép màu thể xảy .

 

Cũng bao xa, vòng qua mấy ngọn núi, cuối cùng cũng thấy dòng sông ngầm chảy khỏi mặt đất, tuôn từ một cửa hang thấp bé chân núi.

 

Trên mặt nước thấp thoáng thấy những làn sương trắng bốc lên.

 

Diêu Tiền Thụ sủa vang về phía đó, Diêu Nhiên vội vàng bước tới kỹ, mặt nước còn chảy xiết như trong sông ngầm mà trở nên êm đềm và nặng nề hơn.

 

Trên mặt nước trôi nổi nhiều vịt vàng nhỏ, Diêu Tiền Thụ nhảy xuống nước tha từng con lên, Diêu Nhiên đếm , tổng cộng tám con, còn thiếu ba con so với mười một con nàng ném .

 

Điều cho thấy về cơ bản đây là đường chính, những con vịt hoặc là nhánh sông khác, hoặc là vướng đó.

 

Diêu Nhiên thậm chí còn tìm thấy chiếc máy thám hiểm của . Nàng kiểm tra , quả cầu bên ngoài sớm cào rách, nếu Diêu Nhiên l.ồ.ng thêm một lớp bảo hộ thì chiếc máy cũng chìm xuống đáy nước hoặc thể thoát .

 

Mọi bắt đầu tìm kiếm dấu vết của quanh khu vực .

 

Thậm chí còn theo dòng sông xuôi xuống phía hạ lưu.

 

Diêu Nhiên lau khô cho Diêu Tiền Thụ, mặc cho nó chiếc áo nỉ khoác thêm một chiếc áo lông vũ bên ngoài.

 

Diêu Tiền Thụ nỗ lực đ.á.n.h mặt đất, tìm kiếm chút manh mối của Hàn Yến Hòa.

 

Diêu Nhiên theo lâu, lòng càng lúc càng trĩu nặng, chẳng lẽ Hàn Yến Hòa đến cả t.h.i t.h.ể cũng tìm thấy ?

 

Nàng cam lòng, cầm gậy khuấy trong nước, bỏ qua bất kỳ vật thể nào trôi nổi mặt nước.

 

Tất cả đều cho thật kỹ, nàng thậm chí còn nghĩ là bảo Diêu Kiến Lập đặt một bộ đồ lặn và thiết lặn cao cấp nhất, tự con đường ngầm một nữa.

 

Việc bộ đường núi tiêu tốn lượng lớn thể lực của nàng, sự lo lắng dành cho Hàn Yến Hòa cũng đang gặm nhấm tinh thần của nàng.

 

A Giang đưa bình giữ nhiệt cho nàng, Diêu Nhiên thở dốc, nàng chỉ thấy đôi môi của A Giang mấp máy gì đó, nhưng tiếng ù tai mãnh liệt khiến não bộ nàng chỉ thấy một loại âm thanh khô khốc và sắc nhọn.

 

A Giang lo lắng Diêu Nhiên, vặn nắp bình nước : "Diêu nương t.ử, vẫn nên uống ngụm nước ! Cứ thế thì cơ thể sẽ chịu nổi ."

 

Diêu Nhiên chút đờ đẫn A Giang, bình nước trong tay , chậm rãi đón lấy, từng chút từng chút đưa miệng.

 

Chút ấm lập tức khiến linh hồn nàng trở về vị trí cũ, đám ồn ào xung quanh đang tìm kiếm Hàn Yến Hòa phát đủ loại âm thanh, giống như một tên cướp, xông thẳng màng nhĩ của nàng.

 

Đột nhiên ở một góc xa xôi, hét lên: "Có , tìm thấy !"

 

Ngay lập tức đám xung quanh bắt đầu tụ tập về phía đó, Diêu Nhiên dẫn theo Diêu Tiền Thụ cũng chạy về hướng .

 

Nàng gạt đám , chạy trung tâm vòng vây, cúi đầu xuống, là một x.á.c c.h.ế.t ngâm nước sưng phồng.

 

Ngón tay của đó trông to như cái cán bột, đầu chúc xuống , tóc tai trong nước như rong biển trôi theo dòng.

 

 

Loading...