Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 406
Cập nhật lúc: 2025-08-22 17:40:36
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40SymCNlPk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện: Tu tiên thiên 1
Tô Hi Nguyệt thứ mắt, khóe miệng khẽ cong lên. Cô chợt nhớ đến tấm phiếu xuyên trong ba lô của hệ thống và kìm mà lấy .
Đó chỉ là một tấm giấy màu xanh lục bình thường, đó vẽ một đồ án trời phức tạp, ẩn chứa một chút linh lực d.a.o động.
Sự chú ý của cô ngay lập tức đồ án trời đó thu hút. Nhìn bao lâu, gian xung quanh đột nhiên trở nên vặn vẹo.
Cô lập tức ngây , hiểu chuyện gì đang xảy .
May mà đầu óc vẫn chập mạch, nhận điều gì đó, cô hoảng loạn kêu lên với bảy đàn ông bên cạnh: "Các mau nắm chặt lấy em..."
Dạ Linh vốn đang ôm cô, đương nhiên nhận gian xung quanh đang vặn vẹo, nhưng là tình huống gì.
Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh, Phượng Túc, Hiên Viên Minh và đều gần đó. Dù chuyện gì xảy , nhưng thấy vẻ mặt hoảng loạn của Nguyệt Nhi, họ lập tức vươn tay kéo lấy cô.
Gần như ngay lập tức khi chạm tay cô, tấm giấy xanh lục đó đột nhiên bùng lên một luồng sáng chói mắt, sự vặn vẹo của gian càng trở nên dữ dội hơn.
Sau đó, Tô Hi Nguyệt cùng Dạ Linh và bảy đều cuốn xoáy nước thời đang vặn vẹo.
"A mẫu..." "A phụ..." "Không..."
Trong xoáy nước thời vặn vẹo, Tô Hi Nguyệt chỉ cảm thấy trời đất cuồng, đầu óc choáng váng. Cô nắm chặt lấy mấy đàn ông bên cạnh, sợ rằng nếu buông tay sẽ cuốn .
Bên tai cô là tiếng gào thét và gọi tên đầy lo lắng của các con.
Cô mở miệng gì đó, nhưng tiếc là thể phát bất kỳ âm thanh nào. Cô chỉ thể trơ mắt những đứa con hoảng sợ la hét, và chúng điên cuồng lao về phía họ.
Cô gì đó, nhưng tiếc là tốc độ của xoáy nước quá nhanh, cảnh tượng xung quanh ngừng đổi.
Lúc đầu còn thể thấy tiếng , đó thì thấy, thấy gì nữa.
Cô sẽ xuyên đến , sẽ đến thế giới nào, sự chuẩn .
Sớm chằm chằm đồ án tấm phiếu xuyên sẽ kích hoạt việc xuyên , cô c.h.ế.t cũng sẽ .
Đáng tiếc bây giờ hối hận cũng muộn.
Cô chỉ thể thầm cầu nguyện trong lòng, ngàn vạn đừng rơi một nơi nguy hiểm nào, và càng rơi rụng ở các thế giới khác .
Tu chân giới, Côn Luân Khư, Thanh Huyền Phong
"Bùm!"
Tô Hi Nguyệt cắm đầu một suối nước nóng mờ mịt sương khói, miệng sặc đầy nước linh tuyền.
Vừa nhô đầu lên khỏi mặt nước, cô gạt nước mặt, còn kịp rõ tình huống xung quanh, thì đột nhiên chạm một đôi đồng tử lạnh như băng.
Trong làn nước lượn lờ.
Người đàn ông ngâm nửa trong suối, mái tóc đen ướt sũng dán lồng n.g.ự.c trắng lạnh. Gương mặt như tranh vẽ nhưng toát sát khí nghiêm nghị: "Kẻ nào tự tiện xông suối nước nóng của Bổn Tôn?"
Cơ thể cô lập tức cứng đờ trong nước, mặt cô trắng bệch vài phần.
Xong , rơi nhà tắm của khác.
Cô thầm kêu khổ trong lòng, ánh mắt lướt qua gương mặt tuấn mỹ như trích tiên của đàn ông, cùng với lồng n.g.ự.c rắn chắc của . Cô gượng hai tiếng: "Cái đó... sét đánh mà rơi xuống, tin ?"
Thanh Yến Đạo Tôn nheo đôi mắt phượng . Ngón tay thon dài như trúc khẽ vạch lên trung, chiếc đạo bào trắng như tuyết bên cạnh hồ ngay lập tức bao bọc lấy hình cao ráo, cường tráng của .
Hắn giơ tay, hư chộp một cái.
Tô Hi Nguyệt ngay lập tức một luồng linh lực khóa chặt lấy cổ họng và nhấc bổng lên. Bên tai cô là giọng lạnh lùng, nhạt nhẽo của đàn ông: "Lôi kiếp? Động phủ của Bổn Tôn trận pháp Cửu Thiên Huyền Lôi bảo vệ. Cô xem Bổn Tôn là đứa trẻ ba tuổi ?"
Những giọt nước ấm từ suối chảy xuống cằm cô. Cô liếc thấy ống tay áo của đối phương thêu vân văn Côn Luân mờ nhạt. Tim cô đập mạnh.
Xong đời , rơi hang ổ của một đại lão Tu chân giới.
Vân Vũ
Trong cảm giác nghẹt thở gần chết.
Cô liều gọi hệ thống trong đầu: "Thống thống, mau tỉnh ! Đây là cái nơi quỷ quái nào ?"
Hệ thống im lặng nhiều năm đột nhiên sống :
"Đinh! Phát hiện ký chủ sử dụng phiếu xuyên . Vị diện hiện tại: Thương Lan Đại Lục, vị diện Tu chân cao cấp. Vị trí hiện tại: Côn Luân Khư, Thanh Huyền Phong, suối nước nóng núi của Thanh Yến Đạo Tôn. Nhắc nhở ấm áp: Bảy vị Thú Phu của ký chủ tiến Thương Lan Đại Lục, hiện đang tản lạc khắp nơi. Xin hãy nhanh chóng hội hợp nhé~"
Cô siết cổ đến trắng mắt, hai tay liều vẫy vẫy gì đó: "Đạo tôn... thật sự cố ý."
Ai mà thèm tắm chứ! Bảy vị Thú Phu của , ai cũng hơn nhiều!
Thanh Yến Đạo Tôn bỏ lỡ sự chán ghét lóe lên trong đáy mắt cô. Hắn nhướng mày lên, trong lòng khỏi chút bất ngờ.
Hắn chỉ là đầu Tu chân giới mà dung mạo còn là tuyệt đỉnh. Chưa từng ai dám chán ghét .
Cô gái từ tới , chút khác biệt.
Ánh mắt khẽ động, nhận thấy cô một luồng thở khác lạ. Các khớp ngón tay nới lỏng.
Cơ thể Tô Hi Nguyệt vốn nhấc lên ngay lập tức rơi trở suối nước nóng, b.ắ.n lên một làn nước, sặc một ngụm nước.
Cô ho liên tục mấy tiếng, thở hổn hển vài , lúc mới hồi phục .
"Tại cô thở của thần thú?"
Hắn xuống cô, giọng lạnh lùng: "Nói thật, nếu , Bổn Tôn sẽ sưu hồn."
Tô Hi Nguyệt xoa cổ, đối phương nhận thở của Phượng Túc hoặc Hiên Viên Minh.
Cô nghĩ dối, nhưng rõ tình hình của thế giới , nào dám thật.
sợ đối phương thực sự sưu hồn, nên chỉ thể cứng đầu : "Phu quân của là Long tộc."
Hiên Viên Minh, đang một nữ tu đại lão nào đó truy đuổi lên trời xuống đất, đột nhiên hắt xì một cái.
Thanh Yến Đạo Tôn lạnh: "Long tộc tuyệt tích từ vạn năm ."
Tim cô đập mạnh, vội vàng sửa lời: "Thế... thế thì thể là huyết mạch Giao Long chăng?"
Thanh Yến Đạo Tôn gì. Đầu ngón tay ngưng tụ một luồng linh quang, điểm nhẹ giữa trán cô. Ngay lập tức, thăm dò điều gì đó.
Viễn cổ Ngân Nguyệt Thương Lang, Thượng cổ Đằng Xà, Thập Vĩ Thiên Hồ, Trục Nguyệt Thiên Lang, Cửu U Ma Lang, Phượng Hoàng, Viễn cổ Thái Hư Chúc Âm.
Những linh thú đều chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Có vài con tuy thần thú, nhưng cũng là dị thú thượng cổ, tuyệt tích từ vạn năm. Rốt cuộc từ mà chui , còn đều là Đạo lữ của cô gái ?
Ánh mắt khẽ động, luồng linh quang ở đầu ngón tay tan : "Một Kim Đan nhỏ nhoi, thể khế ước bảy dị thú thượng cổ."
Tô Hi Nguyệt thầm thở phào nhẹ nhõm, xem vị đại lão ý định g.i.ế.c cô.
Ai ngờ giây tiếp theo, tay áo rộng của đàn ông vung lên, cô cả nhấc khỏi suối nước nóng.
"Đã tự tiện xông động phủ của Bổn Tôn, thì hãy ở thị nữ dọn dẹp. Đợi bảy vị Đạo lữ của cô tìm đến, tính ."
Giọng chắc nịch. Tay áo vung lên, cả Tô Hi Nguyệt bẹp dí ngã xuống nền đá ngọc xanh.
Cô đau đớn nhăn mặt, thầm mắng đàn ông thương hoa tiếc ngọc. Cô định thần , ngây khi . Cô ngẩng đầu : "Hả? Thị nữ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-406.html.]
Thanh Yến Đạo Tôn thèm để ý đến cô. Hắn khẽ vung tay áo rộng, một bộ trang phục thị nữ màu trắng tinh rơi xuống đầu cô, kèm theo một miếng ngọc bài khắc hai chữ "Thanh Huyền".
Sau đó xoay bước , vạt áo trắng như tuyết bay phấp phới.
"Ngày mai giờ Mão, đến Thanh Tâm Điện dâng ."
Giọng nhạt nhẽo truyền đến trong sương mù: "Nếu dám chạy trốn..."
Lời còn dứt, một đỉnh núi ở xa ầm ầm sụp đổ.
Tô Hi Nguyệt luống cuống kéo quần áo xuống, ngọn núi đổ nát ở xa mà rụt cổ . Đây nó là vũ khí hạt nhân của Tu chân giới ?
Khi cô đầu , suối nước nóng còn một bóng , chỉ còn một chiếc lá trúc mặt nước xoay tròn chìm xuống.
"Đồ ông nội nhà ngươi."
Cô nhặt miếng ngọc bài đất, nghiến răng nghiến lợi, nghĩ bỏ trốn.
liếc ngọn núi sụp đổ ở xa, khóe miệng cô giật giật, lập tức nhát gan, dám nữa.
Thanh Huyền Phong yên tĩnh thật, đừng là , đến chim cũng một con.
Cô trợn mắt đầy vô vọng, trách giữ cô thị nữ, hóa là vì ai việc vặt.
Đột nhiên cô cảm thấy thật khổ mệnh.
Thanh Huyền Phong ít cái của ít . Không ai quấy rầy, đúng là một nơi để thanh tu. Linh khí cũng dồi dào.
Cô tùy tiện tìm một chỗ trống và ở .
Sáng hôm , giờ Mão, Tô Hi Nguyệt mặc bộ đồ thị nữ màu trắng tinh, bưng tách linh ngoài Thanh Tâm Điện ngáp ngắn ngáp dài.
"Vào ."
Giọng lạnh lùng truyền đến từ trong điện.
Cô giật , vội vàng đẩy cửa bước .
Thanh Yến Đạo Tôn đang thiền. Ánh nắng sớm xuyên qua cửa sổ chiếu , tôn lên vẻ mặt tuấn tú càng thêm lạnh lùng như tiên.
Cô cẩn thận đặt tách lên bàn: "Đạo Tôn, mời dùng ."
"Ừm."
Hắn thèm nâng mí mắt. Ngón tay khẽ điểm lên tách , nước ngay lập tức kết thành băng.
Tô Hi Nguyệt: "..."
Thế nó là chê nóng ?
"Bổn Tôn thích nóng."
Hắn nhàn nhạt : "Ngày mai nhớ lấy."
Khóe miệng cô giật giật, cứng đầu đồng ý: "Vâng."
Đang định lui , chợt bên ngoài một trận bước chân dồn dập.
"Đạo Tôn, một đàn ông lạ mặt xông dược viên. Người đó ba con mắt."
Tim Tô Hi Nguyệt đập thình thịch. Ba con mắt, lẽ là Dạ Linh?
Thanh Yến Đạo Tôn liếc cô một cái, dậy ngoài: "Đi theo."
Cô lập tức hồn, vội vàng đuổi theo, trong lòng bất an.
Ngoài dược viên.
Dạ Linh tóc đen bay phấp phới, tuấn mỹ vô song. Con mắt thứ ba giữa lông mày phát ánh sáng lạnh. Hắn đang đánh long trời lở đất với mấy tử Côn Luân.
Dưới chân là bảy, tám tu sĩ mặt mũi bầm dập. Hắn vẫn lạnh lùng xông dược viên: "Tránh , tìm ."
"Làm càn, Yêu tộc nhỏ nhoi dám tự tiện xông dược viên Côn Luân Khư, xem đây là chỗ nào?"
Vị chấp sự đầu khuôn mặt dài khó coi .
Lời còn dứt.
Không gian xung quanh đột nhiên vặn vẹo.
Dạ Linh nhận điều gì đó, như cảm giác mà đầu .
Cách đám , thấy Thanh Yến Đạo Tôn và Tô Hi Nguyệt đột nhiên xuất hiện.
Ánh mắt ngay lập tức dừng Tô Hi Nguyệt, đôi mắt bạc sáng ngời đến kinh . Anh theo bản năng qua: "Nguyệt Nhi..."
Đáng tiếc là kịp qua, mấy trưởng lão và tử Côn Luân Khư ngăn , khuôn mặt tuấn tú vô cùng khó coi.
Tô Hi Nguyệt thấy Dạ Linh vô cùng vui mừng, định tiến lên, cả cô đột nhiên Thanh Yến Đạo Tôn xách lên, giống như xách một con mèo con, kéo cô trở .
"Đạo lữ của cô?"
Hắn lạnh lùng hỏi.
Cô trong lòng câm nín, thể chuyện đàng hoàng , cứ động một tí xách lên như , còn nhiều thế , mất mặt hả?
Cô mặt biểu cảm trả lời: "...Vâng."
Thanh Yến Đạo Tôn hừ nhẹ một tiếng, vung tay áo rộng.
Dạ Linh ngay lập tức một luồng kim quang bó như bánh chưng, "phanh" một tiếng nện xuống bên chân cô.
Tô Hi Nguyệt Dạ Linh kim quang bó chặt thể nhúc nhích chân: "..."
"Tự tiện xông dược viên, phạt quét sơn môn ba tháng."
Đạo Tôn xuống Dạ Linh đang giãy giụa: "Nếu , lột da rút gân."
Đôi mắt bạc của Dạ Linh phun lửa, sắc mặt vô cùng khó coi. Anh đang định hóa thành bản thể.
Tô Hi Nguyệt vội vàng nhào tới, ánh mắt về phía Thanh Yến Đạo Tôn: "Đạo Tôn, phu quân cố ý xông dược viên. Ngài đại nhân đại lượng, là bỏ qua? Được ?"
Tuy tình huống cụ thể, nhưng khó để đoán. Dạ Linh chắc là cũng rơi dược viên, giống như cô rơi trong suối nước nóng của Thanh Yến Đạo Tôn .
Chỉ thể cả hai đều xui xẻo.
Thanh Yến Đạo Tôn nhàn nhạt quét mắt cô: "Quy tắc của Bổn Tôn, mặc cả."
Tô Hi Nguyệt thấy luồng kim quang Dạ Linh càng siết càng chặt, cô nảy một ý: "Đạo Tôn, phu quân của trồng linh dược, là để ở dược viên trồng dược ."
Dạ Linh: "..."
Anh trồng linh dược từ lúc nào ?
mà trồng linh dược hình như hơn quét sơn môn một chút, ít nhất mất mặt như .