Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 405: Đại kết cục (Hạ)
Cập nhật lúc: 2025-08-22 17:40:35
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc hệ thống ẩn , Tô Hi Nguyệt sững sờ một chút, như thể một sợi dây vô hình nào đó cắt đứt một cách nhẹ nhàng. Toàn cô từ trong ngoài đều cảm thấy nhẹ nhõm.
Dạ Linh tinh ý nhận thấy cô đang thất thần, đôi mắt bạc khẽ nhíu : "Có chuyện gì ?"
Cô hồn, lắc đầu, nhận lấy bát canh gà uống một ngụm: "Không gì, chỉ là cảm thấy... thật ."
Bát canh gà ấm áp, thơm lừng trôi xuống cổ họng, cả cô đều ấm lên.
Thanh Trúc và Bạch Kỳ sợ phiền cô nghỉ ngơi, nên bế những con sói và cáo mới sinh về phòng riêng.
Họ cũng lượt đặt tên cho năm đứa nhóc.
Con sói trắng hoạt bát nhất gọi là Lăng Sách, sói con màu xanh lam gọi là Thanh Lâm, còn con sói cái màu đỏ gọi là Phi Đường.
Hai con cáo trắng nhỏ của Bạch Kỳ cũng đặt tên.
Một con gọi là Bạch Thần, con gọi là Bạch Diệu.
Năm đứa nhóc mới sinh vẫn uống sữa thú, nên cần Tô Hi Nguyệt cho bú.
Lúc đầu cô cảm thấy , chút áy náy với các con. đó cô nhận các con vẫn lớn lên khi uống sữa thú, nên dần dần cũng quen.
________________________________________
Sau mùa thu hoạch, lửa trại dần tàn, sự ồn ào náo nhiệt dần lắng xuống.
Kim Tằm Vương một bức tường thành cao nhất của Lang bộ lạc, về phía xa nơi ngôi nhà ấm áp, ngập tràn tiếng và niềm vui.
Hắn thể rõ tiếng líu ríu của các ấu tể bên trong.
Hắn chứng kiến cách bảy vị Thú Phu chăm sóc cô tỉ mỉ, và cảm nhận cô đang sống một cuộc đời bình yên và hạnh phúc.
Hắn thưởng thức sự thông minh, xinh của cô, và cũng tính cách độc đáo của cô thu hút sâu sắc. Hắn khao khát trở thành Thú Phu thứ tám của cô, nhưng điều đó cuối cùng chỉ thể trở thành một giấc mơ xa vời.
Có lẽ cần rời , đến lúc đến nơi thực sự thuộc về .
Kim Tằm Vương vươn tay, trong lòng bàn tay là một chiếc kén vàng lấp lánh, ẩn chứa năng lượng sinh mệnh thuần khiết.
Đây là bảo vật tốn nguyên khí để ngưng tụ, thể bảo vệ tâm mạch và tính mạng của khác trong thời khắc nguy hiểm.
Hắn dậy dọc tường thành, lợi dụng màn đêm tối tăm, lặng lẽ đến bên ngoài sân.
Bàn tay to nhẹ nhàng vung lên, chiếc kén vàng hóa thành một vệt sáng nhỏ bé, lặng lẽ bay trong sân, xuyên qua cửa sổ và đậu Tô Hi Nguyệt trong phòng ngủ chính, cuối cùng nhập cơ thể cô.
"Mong em đời , mãi mãi ấm áp, sống vui vẻ, còn lo âu."
Hắn thì thầm, giọng mang theo sự buông bỏ, và cả những lời chúc phúc sâu sắc.
Cuối cùng, lưu luyến thoáng qua ánh đèn ấm áp, ảnh Kim Tằm Vương lỡ mà hòa bóng đêm, biến mất sâu trong rừng rậm Thiên Vụ Hạp Cốc, hề đầu .
Sáng sớm hôm , Báo Phú vội vã chạy phòng tìm Tô Hi Nguyệt, đưa cho cô một cuốn da thú, đó chỉ vài dòng chữ ít ỏi:
"Nguyệt Nhi, gặp em bình an, lòng an, chân trời góc bể, mỗi hãy trân trọng."
Ký tên: Kim Tằm Vương.
Mặc Lẫm ở bên cạnh, liếc nội dung, nhàn nhạt : "Ba ngày từ biệt tộc trưởng, là tìm biển rộng lớn thuộc về ."
Tô Hi Nguyệt thở dài một tiếng, cất cuốn da thú , thêm gì.
Người đàn ông kiêu ngạo, tếu táo và nhút nhát đó, luôn thích mặc áo bào vàng, cuối cùng chọn sự trọn vẹn.
________________________________________
Ba năm trôi qua, bộ lạc càng thêm phồn vinh.
Tô Hi Nguyệt bảy vị Thú Phu và một bầy nhóc nghịch ngợm quấn lấy, thể dứt .
Một ngày nọ, cô cuối cùng cũng tìm một cái cớ, dắt díu cả nhà du ngoạn, lấy danh nghĩa là đưa các con mở rộng tầm mắt.
Hôm đó, họ đến bên cạnh Lạc Hà Cốc, một vùng đầm lầy đầy chướng khí.
Họ vốn chỉ dạo ngẫu nhiên, đến đây.
Không khí tràn ngập mùi mục nát và thở nguy hiểm.
"A mẫu, bên động tĩnh."
Ngân Nhận, lớn lên thành một thiếu niên, kế thừa sự nhạy bén của phụ , chỉ tay sâu trong đầm lầy, nhăn mũi .
Mấy đàn ông ngay lập tức cảnh giác, che chắn Tô Hi Nguyệt và mấy đứa trẻ ở phía .
Đầu ngón tay Thanh Trúc lóe ánh sáng xanh, xua tan khí độc đang bay đến.
"Đi, qua xem ."
Sâu trong đầm lầy, năm sáu con cá sấu khổng lồ chướng khí ăn mòn, đôi mắt đỏ ngầu, thần chí điên loạn, đang điên cuồng vây công một thú nhân Bạch Hổ đầy máu.
Thú nhân Bạch Hổ vết thương sâu đến tận xương, nhưng vẫn kiên quyết bảo vệ một thú nhân già đang bất tỉnh phía .
Dạ Linh và thấy kỳ lạ, tại nơi đây một con Bạch Hổ, con Bạch Hổ đó là ai. Họ đang định đến xem.
Thì thấy thú nhân Bạch Hổ đột nhiên một con cá sấu khổng lồ húc bay, quăng bãi bờ cách chỗ Tô Hi Nguyệt và họ xa.
Bùn lầy còn b.ắ.n lên giày của mấy . Mọi cũng để ý.
"Ta qua xem là ai."
Dạ Linh định tới, thì thấy con Bạch Hổ đột nhiên hóa thành hình , lộ diện mạo thật sự.
Chính là Mộ Hàn.
Trên mặt đan xen những vết sẹo cũ, so với năm xưa càng thêm tang thương. sự điên cuồng và hung hãn trong mắt rút hơn nửa, chỉ còn sự mệt mỏi và vô cảm.
Tô Hi Nguyệt ngay lập tức sững sờ, ngờ gặp Mộ Hàn ở đây, còn trong tình huống như .
Cô âm thầm dùng Vọng Khí Thuật lên đầu , phát hiện khí vận màu đen ban đầu của Mộ Hàn chuyển thành màu xám nhạt, lờ mờ dấu hiệu biến thành khí vận màu trắng.
Cô một nữa giật .
Đây là khí vận thăng lên ?
Màu đen đại diện cho khí vận cực kỳ tệ, bất cứ lúc nào cũng tai ương đổ máu. Màu xám đại diện cho vận đen quấn , việc thuận lợi.
Màu trắng là khí vận của bình thường.
Khí vận của Mộ Hàn tuy chuyển thành màu trắng, nhưng cũng sắp .
Cô cảm thấy mừng cho .
Ánh mắt về phía lão thú nhân đang bất tỉnh, ở một bên. Cô lập tức hiểu điều gì đó trong lòng.
Mộ Hàn đang cứu .
Mộ Hàn cũng rõ đến. Gương mặt đầy sẹo đột nhiên tái nhợt vài phần, vẻ mặt hoảng loạn và lấm lem hiếm thấy.
Hắn theo bản năng lùi vài bước, như thể Tô Hi Nguyệt và thấy bộ dạng thê thảm của .
cú lùi , cẩn thận giẫm bùn mềm trong đầm lầy, cả ngay lập tức mất thăng bằng, sắp sửa ngã xuống.
"Cẩn thận."
Tô Hi Nguyệt nhanh tay, vung một sợi dây leo từ lòng bàn tay. Dây leo quấn chặt lấy eo , kéo .
Mộ Hàn ngã xuống đất, ngẩng đầu cô, vẻ mặt phức tạp.
"Cảm ơn."
Giọng khàn khàn một tiếng cảm ơn.
Hắn cố gắng dậy, cứu lão thú nhân đang bất tỉnh.
Vị trí của lão thú nhân đó vẫn nguy hiểm.
Dạ Linh và thấy , gì, chỉ lượt tay, ba bốn đòn giải quyết năm sáu con cá sấu khổng lồ, cứu lão thú nhân bất tỉnh .
Ánh mắt Tô Hi Nguyệt về phía Mộ Hàn, ánh mắt phức tạp, sự ngạc nhiên, sự cảm khái, và cả sự nhẹ nhõm.
"Sao ở đây?"
Cô tới, nhẹ giọng hỏi.
Mộ Hàn tránh ánh mắt cô, cố gắng dậy, loạng choạng về phía lão thú nhân Dạ Linh và cứu.
Hắn cẩn thận kiểm tra vết thương của lão thú nhân, động tác nghiêm túc và tỉ mỉ.
"Ta ngang qua đây, gặp vị lão thú nhân cá sấu đầm lầy vây công, liền tiện tay giúp một tay."
Giọng khàn khàn giải thích, giống như đang cho chính .
Tiện tay giúp một tay?
Cô vết thương đầy của : "Anh đổi nhiều."
Cô thấy khí vận đầu , cũng thấy đang cứu , như một sự chuộc tội thầm lặng.
Thật bản tính Mộ Hàn , đáng tiếc là quá coi trọng tình nghĩa, vô tình gặp phụ nữ Sở Du Du , mới dẫn đến bi kịch .
Cơ thể Mộ Hàn cứng đờ, đầu . Hắn lưng về phía họ, khẽ: "Sống thì dù cũng gì đó, hơn là sống một đời mơ hồ."
"Vết thương của nặng, để chữa trị cho ."
Cô bước lên, chữa trị cho .
thấy đột nhiên hoảng hốt lùi , lắc đầu cự tuyệt : "Không cần, chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Nói , cúi lưng cõng lão thú nhân bất tỉnh lên. Đôi vai rộng lớn nhưng đầy vết thương như đang gánh chịu ngàn cân.
"Nơi đầy chướng khí độc, nên ở lâu. Các mau . Cảm ơn... sự giúp đỡ."
Mộ Hàn yêu cầu cùng, cũng Tô Hi Nguyệt cùng bảy vị Thú Phu mạnh mẽ và đám con cái nối tiếp phía .
Cứ như , cõng lão thú nhân bất tỉnh, về hướng ngược với hướng Tô Hi Nguyệt và họ đến. Thân ảnh nhanh chóng biến mất trong khu rừng đầy chướng khí mờ mịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-405-dai-ket-cuc-ha.html.]
Thanh Trúc vung tay áo, một cơn gió nhẹ lướt qua, xua tan nốt tàn dư của khí độc.
"Hắn đang con đường của ."
Vẻ mặt Dạ Linh phức tạp về hướng Mộ Hàn biến mất, đôi mắt bạc thâm thúy.
Tô Hi Nguyệt nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, thêm gì.
Những ân oán và tình thù trong quá khứ, qua thời gian và những lựa chọn của mỗi , như chướng khí trong đầm lầy , gió thổi tan.
Mộ Hàn tìm con đường cứu rỗi của , chỉ là... thật đáng tiếc.
Nếu gặp Sở Du Du, hẳn sống .
chuyện vận mệnh, ai mà . Tất cả đều là do lựa chọn.
"Đi thôi, chúng nơi khác xem."
Cô thu ánh mắt, nắm tay Bạch Thần và Bạch Diệu. Gương mặt cô một nữa nở nụ vui vẻ. Cả gia đình nhanh chóng rời , tiếp tục cuộc hành trình của họ.
________________________________________
Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ.
Thức ăn của Lang bộ lạc càng thêm dồi dào. Công nghệ canh tác và dệt vải tiên tiến sự dẫn dắt của Tô Hi Nguyệt càng trở nên văn minh, và ngày càng phồn vinh hưng thịnh.
Những ngôi nhà gạch ngói ngay ngắn, những con đường bê tông rộng rãi, những cánh đồng lúa thẳng tắp, và cả khu chợ xây dựng ở lối Thiên Vụ Hạp Cốc.
Trong chợ đủ các loại cửa hàng, từ mộc, đồ gốm tinh xảo, tiệm tơ lụa, các loại cửa hàng da thú và len, đến các loại đồ thủ công mỹ nghệ.
Còn đủ loại quán ăn vặt, mỗi ngày đều , vô cùng náo nhiệt.
Các cửa hàng trong chợ đều do các thú nhân Lang bộ lạc mở. Phương thức giao dịch cũng từ trao đổi hàng hóa nguyên thủy nhất, cho đến bây giờ là dùng tiền để giao dịch.
Tiền tệ đương nhiên là vàng, bạc và đồng.
Tô Hi Nguyệt phát hiện mỏ vàng và mỏ bạc, dựa theo tiêu chuẩn cổ đại kiếp , cô chế tạo thành các loại tiền khác .
Hành động thúc đẩy bộ nền kinh tế của Thú Thế phát triển.
Việc lưu thông vàng bạc cho giao dịch nhanh chóng và tiện lợi hơn, cũng cho chợ của Lang bộ lạc trở nên phồn vinh hơn.
Không chỉ ở Hạ Vực, ngay cả Thượng Vực cũng bắt đầu lưu thông vàng bạc. Các loại cửa hàng lượt khai trương ở các khu chợ lớn, tạo nên một cảnh tượng vui vẻ và phồn vinh.
Theo thời gian, các ấu tể dần lớn lên.
Ngân Nhận, Hắc Sát, và Sương Diễm, cùng với bảy đứa con trai của Mặc Lẫm rút vẻ trẻ con. Sau khi hóa hình, các thiếu niên càng ngày càng giống phụ , chỉ về ngoại hình mà cả tính cách cũng tương tự.
Dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của Dạ Linh và Mặc Lẫm, họ thủ mạnh mẽ, trở thành những thú nhân xuất sắc nhất của Lang bộ lạc.
Thậm chí, họ bắt đầu tu tiên.
Mặc Lẫm bây giờ ít khi về Thượng Vực. Sau khi tám đứa con lớn lên và thể tự lập, tộc Đằng Xà giao cho con trai cả Mặc Huyền, còn bảy đứa con còn giúp đỡ cả quản lý.
May mắn là tám em tình cảm , nên xảy tình trạng tranh giành quyền lực.
So với việc quản lý những chuyện vặt vãnh , họ thích tu tiên hơn.
Huyền Bá và Huyền Diễm hai em, một trầm đáng tin cậy, một hoạt bát đáng yêu, thông minh hơn phụ của họ nhiều.
Hai con phượng hoàng nhỏ cũng tuấn tú, kế thừa sự phong lưu phóng khoáng của Phượng Túc, đương nhiên cũng vô cùng thông minh.
Phượng Túc cũng giao tộc Phượng cho con trai cả Phượng Cảnh xử lý.
Con trai thứ hai Phượng Từ cũng giống phụ , phong lưu phóng khoáng, tuấn tú vô cùng. Hắn đến cũng trêu chọc đến đó, miệng dỗ ngọt, gây khắp nơi những mối tình đào hoa, kế thừa phong cách của Phượng Túc.
Bạch Thần và Bạch Diệu cũng dần trưởng thành. Một trầm cơ trí, một phong thái như công tử ngọc.
Bạch Kỳ giao Thú Vương Thành cho Bạch Thần khi mười lăm tuổi. Con trai thông minh hơn , nhiều mưu mẹo hơn , thực lực cũng phi thường, cần lo lắng.
Bạch Diệu, con trai thứ hai, trai lòng đề phòng, nên cũng theo về Thú Vương Thành, mà khắp nơi du ngoạn, trải nghiệm.
Hiên Viên Tiêu và Hiên Viên Diệu Hiên Viên Hạo đón về Long Tộc nuôi dưỡng mấy năm .
Hắn trông mong gì ở con trai, chỉ thể trông mong ở cháu trai. Khi Hiên Viên Hạo về già, Long Tộc giao cho Hiên Viên Tiêu.
Đương nhiên cũng bạc đãi đứa cháu trai nhỏ Diệu Nhi. Ban đầu Diên Nhi trở thành hộ pháp của Long Tộc.
Ai ngờ Hiên Viên Diệu từ chối. Ngay ngày thứ hai khi trai trở thành tộc trưởng Long Tộc, lén lút đến Hạ Vực tìm Bạch Diệu. Hai cùng khắp nơi du sơn ngoạn thủy.
Hai đứa con trai của Thanh Trúc, Lăng Sách và Thanh Lâm, cũng trưởng thành thành những thú nhân xuất sắc.
Một như tiên, một đa mưu túc trí.
Chước Hoa, Phượng Linh, Phi Đường ba cô gái cũng lớn lên duyên dáng, vô cùng xinh .
Chước Hoa quyến rũ mê hoặc, đuôi mắt khóe mày đều là phong tình, hổ là Cửu Vĩ Hồ.
Phượng Linh tuy quyến rũ mê hoặc bằng Chước Hoa, nhưng linh hoạt và thoát tục hơn, cùng với việc tu tiên, cô càng giống một tiểu tiên nữ.
Phi Đường thanh lịch thoát tục, như một đóa lan rừng thầm lặng khoe sắc.
Vẻ của ba cô gái mỗi một vẻ, trở thành những viên ngọc sáng nhất của Lang bộ lạc và thậm chí là bộ Thú Thế. Họ nhận nhiều sự săn đón và yêu mến từ các thú nhân.
________________________________________
Thời gian cũng để dấu vết Tô Liệt.
Vị tộc trưởng Lang Tộc hùng dũng ngày nào, thái dương điểm bạc. Lưng ông vẫn thẳng, nhưng bước chân còn vững chãi như xưa.
Vân Vũ
Ông bức tường thành cao nhất của bộ lạc, xuống tổ ấm phồn vinh bên , đôi mắt già nua tràn đầy vui mừng.
Một ngày nọ, Tô Liệt gọi Tô Hi Nguyệt và tất cả Thú Phu của cô, bao gồm cả Tô Mục, đến phòng nghị sự.
Không khí trong phòng trang nghiêm.
Ông đàn con rể mắt, những vượt qua phàm tục, khả năng dời non lấp biển, cùng với cô con gái ngày càng trầm và cơ trí.
Ông từ từ mở lời: "Nguyệt Nhi, Dạ Linh, và các con... Cha già . Tương lai của Lang bộ lạc cần một trẻ tuổi hơn, sức lực hơn để dẫn dắt."
Ánh mắt ông dừng con trai Tô Mục.
Tô Mục kế thừa sự mạnh mẽ của phụ , nhưng thiếu sự quyết đoán và tầm . Lúc , vẻ mặt lúng túng.
"A phụ..."
Tô Mục gì đó, nhưng Tô Liệt giơ tay ngăn .
Tô Liệt về phía Dạ Linh. Vị con rể cả thực lực thâm sâu khó lường luôn là ông hài lòng nhất, và ông luôn tiếc nuối rằng con trai .
Tuy nhiên, con trai và con rể cũng gì khác .
"Dạ Linh, con trầm , cẩn thận, thực lực mạnh nhất. Vị trí tộc trưởng , để con tiếp quản, bộ lạc mới thể ngày càng hơn, cũng ai dám khinh thường..."
Dạ Linh sững , đó lắc đầu. Đôi mắt bạc bình tĩnh gợn sóng: "Tộc trưởng, chí hướng của ở đây. Việc quản lý bộ lạc quá rườm rà, điều mong ."
Anh về phía Tô Mục, tiếp tục : "Tô Mục là huyết mạch của ngài, giao bộ lạc cho là hợp tình hợp lý. Ngài cũng cần lo lắng thể đảm đương, chúng ở đây, ai dám nảy sinh ý đồ ."
Tô Liệt quyết, trong lòng thở dài, nhưng cũng gì thêm.
Sau đó, ông về phía Thanh Trúc và Huyền Minh.
Thanh Trúc lạnh lùng như trúc, nhàn nhạt : "Tu tiên vấn đạo mới là trường sinh. Việc tục quấn chỉ thêm phiền phức."
Lời ít ý nhiều, thái độ rõ ràng.
Huyền Minh gãi đầu, hì hì: "Chuyện đừng giao cho . kiên nhẫn quản những thứ đó, cũng hiểu, càng hứng thú."
Phượng Túc, Hiên Viên Minh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ là Lang tộc, vị trí tộc trưởng đương nhiên sẽ rơi đầu họ.
Tô Liệt trong lòng bất đắc dĩ, nghĩ tới mấy đứa con rể từ chối dứt khoát như .
Vị trí tộc trưởng cuối cùng chỉ thể rơi tay Tô Mục. May mắn là Dạ Linh và ở đây, nên cũng cần lo lắng ai phản đối phục.
Cứ như , Tô Mục tiếp quản vị trí của Tô Liệt, trở thành tộc trưởng mới của Lang bộ lạc.
Các thú nhân Lang bộ lạc tuy cảm thấy năng lực của Tô Mục đủ, nhưng cũng dám gì.
________________________________________
Lại một năm lễ hội mùa thu.
Ngọn lửa trại quảng trường Lang bộ lạc bùng cháy, hương thơm của món ăn và rượu trái cây mới ủ tràn ngập trong khí.
Các thú nhân và giống cái của bộ lạc nhảy múa ca hát, chúc mừng sự giàu và hòa bình.
Khu vực náo nhiệt nhất ở trung tâm quảng trường, gia đình Tô Hi Nguyệt chiếm trọn.
Những đứa con trưởng thành tản . Chúng hoặc là cùng những bạn đồng lứa trao đổi, hoặc là giúp đỡ chuẩn cho lễ hội.
Ngân Nhận, Hắc Sát, và Sương Diễm, cùng với bảy đứa con trai của Mặc Lẫm thành một vòng, nhỏ giọng thảo luận về một loại kiếm quyết nào đó.
Còn Mặc Huyền, con trai cả, vẫn ở tộc Đằng Xà để xử lý công việc, thời gian đến.
Huyền Bá và Huyền Diễm đang thi đấu vật tay với mấy thú nhân trẻ tuổi, tiếng hò reo vang trời.
Lăng Sách, Thanh Lâm, Bạch Diệu mấy ở một nơi xa hơn một chút, nhỏ giọng trò chuyện.
Chước Hoa, Phượng Linh, Phi Đường tao nhã ở đó, bên cạnh vây quanh một vòng những thú nhân ái mộ và theo đuổi.
Tô Hi Nguyệt một tấm da thú, dựa n.g.ự.c Dạ Linh, mỉm khung cảnh .
Thanh Trúc bên trái cô, đang dùng linh lực ấm một tách xanh.
Bạch Kỳ ở bên cô, ngón tay thon dài khéo léo bóc vỏ nho, bóc xong thì đút miệng cô.
Huyền Minh bưng một chân thịt thú nướng đang xèo xèo mỡ, trân trọng đưa qua.
Mặc Lẫm trầm mặc mấy đứa con, ánh mắt dịu dàng.
Phượng Túc và Hiên Viên Minh cũng bên cạnh. Một dáng vẻ biếng nhác phong lưu, một vẻ mặt tự phụ, nhưng đều mỉm khung cảnh náo nhiệt mắt.
Tháng năm yên bình, thứ đều .