Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 394: Gia phả
Cập nhật lúc: 2025-08-22 17:40:23
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Túc còn tỏ thái độ.
Đôi mắt Dạ Linh lướt qua năm quả trứng , lạnh lùng mở miệng: "Làm tộc nhân bình thường? Nghĩ lắm. Con c.h.ế.t trong bụng mà bồi bổ bằng oán khí âm u của nghĩa trang thú, quỷ mới khi nở sẽ tâm tính thế nào. Nếu cả đời chân tướng phận thì còn đỡ. nếu tình cờ là huyết mạch của lão tộc trưởng, nghĩ chúng nó sẽ cam tâm một tộc nhân bình thường ? Còn mối thù g.i.ế.c . A... Đến lúc đó quỷ mới chúng sẽ những chuyện gì?"
Thanh Trúc gật đầu đồng tình, giọng nhàn nhạt: "Dạ Linh lý. Năm đứa nhỏ oán khí nuôi dưỡng, thù với Phượng Túc. Hiện giờ chúng ngây thơ vô tri thì vô hại, nhưng nếu thế, e là sẽ trở thành mầm họa . Mềm lòng giữ , thật sự là một quyết định sáng suốt."
Trong lòng Bạch Kỳ cũng tán đồng việc tiêu hủy, để tai họa ngầm thật sự khôn ngoan.
khi nghĩ đến chuyện vận khí huyền diệu khó giải thích, im lặng .
Dù đây là chuyện của Phượng Túc, g.i.ế.c giữ đều do quyết định.
Hà cớ gì thêm, tạo cho một bút sát nghiệp.
Phượng Túc Bạch Kỳ đang nghĩ gì trong lòng. Đôi mắt hoa đào chằm chằm năm quả trứng, ngón tay vô thức vuốt ve chiếc quạt lông.
Con tiện nhân Như Nhi một kích mất mạng.
Năm quả trứng tuy là em cùng cha khác với , nhưng cũng mang trong mối thù hận đó.
Giết?
Năm sinh mệnh nhỏ nở , quả thật vô tội.
Giữ ?
Như lời của Dạ Linh và Thanh Trúc, hậu họa vô cùng.
Anh hiếm khi trầm mặc.
Mặc Lẫm thấy Phượng Túc do dự, bất chợt mở miệng: "Tai họa ngầm nên bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước. Nếu tay , sẽ ."
Dứt lời, nhấc một chân lên, định nghiền nát năm quả trứng đó.
"Khoan ."
Phượng Túc đột nhiên giơ tay ngăn Mặc Lẫm . Anh năm quả trứng phượng hoàng, cảm ứng chúng đang run lên nhè nhẹ, ngay cả ánh sáng đỏ ẩn hiện dường như cũng ảm đạm vài phần.
Anh bực bội vò vò tóc: "Chậc... Giết mấy cái trứng, truyền ngoài tộc trưởng còn mặt mũi ? Cứ như tộc trưởng đa nghi lắm ."
Anh kéo kéo khóe miệng, đôi mắt hoa đào một nữa nheo , trở vẻ phong lưu phóng khoáng: "Chẳng là năm cái trứng thôi . Nuôi, nuôi lớn thì chứ? Tộc trưởng còn sợ mấy tên nhóc con loạn? Xóa sạch thế của chúng, vứt cho một lão thú nhân trung thành nhưng con cái nuôi nấng, coi như là con của Phượng tộc bình thường mà nuôi lớn. Ai dám tiết lộ nửa lời, tộc trưởng sẽ nhổ lông chim của , rút xương phượng của ."
Anh về phía Thanh Trúc: "Măng độc, Mộc linh căn cực kỳ thuần khiết ? nhớ hình như Tiểu Nguyệt Nhi dạy thuật thanh lọc. Thanh lọc cho chúng nó một chút, đỡ mang theo cái thứ âm u gì đó khi nở ."
Nói xong, nheo mắt về phía khác: "Lão thú nhân nuôi nấng cũng sẽ chọn lựa kỹ càng, đảm bảo tuyệt đối trung thành, cũng để phòng ngừa kẻ lấy chuyện trò đùa."
Mặc Lẫm nhàn nhạt liếc Phượng Túc, cũng gì, lặng lẽ thu chân về.
Anh đột nhiên cảm thấy xen chuyện khác.
Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc khẽ lóe lên, gật đầu: "Được."
Anh bước lên , ngón tay thon dài lơ lửng đối diện năm quả trứng, hư điểm vài cái.
Ánh sáng xanh như sợi tơ quấn quanh lấy chúng. Từng làn khói màu tro đen nhè nhẹ đẩy khỏi vỏ trứng, tiêu tán khí.
Ánh sáng đỏ vỏ trứng dường như trở nên thuần khiết và ấm áp hơn một chút.
Mọi chuyện giải quyết, sự bực bội vô cớ trong lòng Phượng Túc cũng tan biến.
Anh vung tay: "Được , . Đóng gói năm cục phiền toái nhỏ mang . Lát nữa tìm một lão thú nhân trung thành mà nuôi. Tộc trưởng còn nhọc lòng nghĩ xem thế nào để dẫn các chơi khắp Thượng Vực, rảnh để tốn tâm tư vì mấy cái trứng?"
Huyền Minh ha hả : "Thế mới chứ. Có gì to tát ."
Mọi đồng loạt trêu chọc vài câu, khí cũng thoải mái hơn nhiều.
Phượng Túc đóng gói năm quả trứng mang về, giao cho một lão thú nhân mà tin tưởng nuôi nấng, và nghiêm cấm tiết lộ thế của năm đứa trẻ .
Xử lý xong chuyện .
Anh đối diện Dạ Linh và , đề nghị: "Đi thôi, chúng Long tộc xem tế tổ. Lễ đại điển tế tổ của Long tộc là một thịnh hội hiếm , bỏ lỡ thì tiếc lắm."
Xem tế tổ là một chuyện, quan trọng hơn là nhớ Tiểu Nguyệt Nhi. Đã mấy ngày gặp cô.
Dạ Linh nhíu mày: "Long tộc tế tổ, chúng là ngoài chạy đến gì?"
Mặc Lẫm cũng mặt vô cảm gật đầu: "Không hợp quy củ."
"Quy củ?"
Đôi mắt hoa đào của Phượng Túc nhếch lên, chiếc quạt lông đung đưa đầy vẻ phong lưu: "Chúng , chỉ từ xa thôi. Hơn nữa, các nhớ Tiểu Nguyệt Nhi ?"
Tiểu Nguyệt Nhi là bạn đời của biểu ca , mà ngay cả tư cách đến gần tế đàn cũng , càng thể trong, chỉ thể chờ bên ngoài.
Đáng tiếc đây là quy củ của Long tộc.
Phi Long tộc huyết mạch phép , ngay cả bạn đời cũng .
Nhắc đến Tô Hi Nguyệt, mấy tức khắc im lặng.
Dạ Linh nghĩ đến Nguyệt Nhi một lẻ loi chờ ở bên ngoài, trong lòng liền chút hụt hẫng.
Anh nhíu mày trầm tư một lát, dẫn đầu gật đầu: "Được, ."
"Vậy thôi."
Mặc Lẫm ý kiến, ngay.
Đôi mắt xanh lục của Thanh Trúc lướt qua Phượng Túc, nhàn nhạt phun hai chữ: "Dẫn đường."
Bạch Kỳ và Huyền Minh càng ý kiến, chỉ ước gì bay đến đó ngay lập tức.
Phượng Túc hài lòng : "Thế mới chứ."
________________________________________
Ba ngày trôi qua.
Tổ địa Long tộc, tế đàn tổ long.
Tế đàn màu đen khổng lồ tạo hình từ một khối huyền tinh thạch duy nhất. Trên đó khắc đầy những đồ đằng cổ xưa phức tạp của Long tộc, tỏa khí tức cổ xưa và thần bí.
Không khí xung quanh trầm tĩnh trang nghiêm, như thể ngay cả thời gian cũng đọng .
Phía tế đàn, do Hiên Viên Hạo đầu, tất cả tộc nhân huyết mạch Long tộc thuần khiết đều trang nghiêm.
Hiên Viên Minh ở vị trí phụ . Anh mặc bộ lễ phục màu đen thêu rồng vàng, càng tôn lên vẻ mặt lạnh lùng uy nghiêm. Đôi mắt vàng sẫm trầm tĩnh như vực sâu.
Trên cổ tay , mỗi bên quấn lấy một con rồng nhỏ. Tiểu Kim Long Hiên Viên Diệu và Tiểu Thanh Long Hiên Viên Tiêu.
Hai tiểu gia hỏa cũng hiếm khi yên tĩnh, đôi mắt tròn xoe tò mò đánh giá bốn phía, đảo qua đảo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-394-gia-pha.html.]
Giữa trung tâm tế đàn, Đại tế tư Long tộc mặc chiếc áo tế bào cổ xưa vẽ đầy trời nhật nguyệt, tay cầm một cây pháp trượng trắng sáng, đầu trượng khảm một viên long châu.
Giọng ông già nua mà vang dội, đang niệm những lời tế từ dài dòng khó hiểu.
Đây là nghi thức thiêng liêng và quan trọng nhất của Long tộc. Chỉ con cháu Long tộc mang trong huyết mạch tổ long mới tư cách bước khu vực .
Bên ngoài tế đàn, một kết giới vô hình ngăn cách tất cả.
Tô Hi Nguyệt chán nản bãi cỏ bên ngoài kết giới, tùy tay nhổ một cọng cỏ đuôi chó, vòng vòng ngón tay.
Tuy kết giới ngăn cách bên ngoài, nhưng cô cũng để ý.
Cô tộc nhân Long tộc, trong cơ thể cũng huyết mạch tổ long. Vào trong tế tổ gì?
Đâu tổ tông của cô.
ánh mắt cô vẫn tổ địa bên trong kết giới, dừng Hiên Viên Minh và hai con rồng nhỏ. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên nụ nhạt.
Người đàn ông của cô quả nhiên là xuất sắc nhất. Đứng giữa một đám con cháu Long tộc, quá nổi bật, là hạc giữa bầy gà, rực rỡ lóa mắt.
Khiến những con cháu Long tộc khác đều trở nên ảm đạm, tầm thường.
Một bạn đời thú nhân của Long tộc tư cách tổ địa, con cháu bàng hệ và các vị khách đến Long tộc xem náo nhiệt đều tụ tập ở đây.
Ánh mắt họ cố ý vô tình quét về phía Tô Hi Nguyệt, nhịn xì xào bàn tán.
Tuy ở Thượng Vực nhiều nhận cô, nhưng vẫn từng thấy.
"Thấy , chính là giống cái mà thiếu quân mang về từ Hạ Vực... Còn cái gì mà Sứ giả Thần Thú. Ngay cả tổ địa Long tộc cũng , chỉ thể chờ bên ngoài."
"Sinh rồng nhỏ thì ? Thánh địa Long tộc há là nàng thể đặt chân?"
Vân Vũ
"Nghe Tử Tinh Cung đều cho nàng ở? Thật là lãng phí. Tiểu công chúa Thanh Ngô của Kỳ Lân tộc điểm nào mạnh hơn nàng ?"
"Suỵt... Nhỏ tiếng thôi. Thiếu quân đang ở trong đó đấy..."
"Sợ gì chứ? Nàng cũng thấy ..."
...
Tô Hi Nguyệt như thấy. Cọng cỏ đuôi chó đầu ngón tay cô chuyển càng nhanh.
Đột nhiên, bên trong kết giới truyền đến một tiếng xôn xao.
Ánh mắt ngay lập tức về phía tế đàn trong tổ địa.
Hóa Hiên Viên Hạo đang cầm bút khắc, trịnh trọng tên hai con rồng nhỏ lên bia tổ long.
Hiên Viên Diệu, Hiên Viên Tiêu!
Viết đến cột " đẻ",
bút của dừng một chút, ánh mắt lướt qua ảnh mảnh khảnh bên ngoài kết giới.
"Tộc trưởng?"
Đại tế tư nghi ngờ ngẩng đầu.
Sắc mặt Hiên Viên Hạo rối rắm một chút, nhíu mày. Cuối cùng, vẫn vung bút xuống ba chữ "Tô Hi Nguyệt".
Nét chữ mạnh mẽ xuyên thấu bia đá, như thể mang theo ý vị nghiến răng nghiến lợi.
Hắn tuy ưa Tô Hi Nguyệt, nhưng đẻ của hai đứa cháu, thể nào là khí .
Bên ngoài kết giới tức khắc nổ tung.
"Tộc trưởng cho nàng lên gia phả?!"
"Dựa , một giống cái Hạ Vực như nàng tư cách gì?"
...
Tô Hi Nguyệt nhướng mày, ngờ Hiên Viên Hạo cho cô lên gia phả. Trong lòng cô quả thực chút bất ngờ.
Đang cảm thấy buồn , cô đột nhiên nhận điều gì đó, ánh mắt về phía chân trời.
"Nguyệt Nhi."
Giọng khoa trương của Phượng Túc từ trời giáng xuống, ảnh đỏ rực lướt qua tầng mây.
Khi đáp xuống đất, ngay lập tức hóa thành hình .
Năm Dạ Linh nhảy xuống từ lưng , nhanh nhẹn dừng bên cạnh cô. Ngay lập tức thu hút ánh mắt của bộ những mặt.
"Sao các đến?"
Mắt cô đầy vẻ kinh ngạc, ngay lập tức dậy, vỗ vỗ những mảnh cỏ vụn .
Phượng Túc mở quạt lông , tủm tỉm đến: "Đương nhiên là nhớ em ."
Nói , liếc bên trong kết giới: "Nha, đang đến chỗ mấu chốt ?"
Anh liếc mắt thấy ba chữ "Tô Hi Nguyệt" to tướng bia tổ long.
Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh đương nhiên cũng thấy.
Ánh mắt Dạ Linh khẽ lóe lên: "Như , cũng tính là ủy khuất em."
Còn về hôn lễ, Thú Thế căn bản khái niệm .
Được lên gia phả là sự công nhận .
Tô Hi Nguyệt khẽ , tên của bia tổ long, khóe miệng nhếch lên một nụ nhạt: "Ủy khuất gì chứ? vốn dĩ cũng chẳng bận tâm những thứ ."
Bên trong kết giới, Hiên Viên Minh dường như cảm nhận điều gì đó. Đôi mắt vàng sẫm của xuyên qua kết giới .
Khi thấy Phượng Túc và , lông mày nhíu một cách khó thấy.
"Thiếu quân, đến lượt ngài ."
Giọng Đại tế tư kéo sự chú ý của trở .
Hiên Viên Minh thu hồi ánh mắt, dẫn theo hai con rồng nhỏ từ từ tiến lên.
Anh tụ một giọt tinh huyết ở đầu ngón tay, điểm lên bia tổ long.
Tiểu Kim Long Hiên Viên Diệu và Tiểu Thanh Long Hiên Viên Tiêu cũng học theo, dùng móng rồng non nớt lưu khí tức của bia.
Toàn bộ nghi thức tế tổ kéo dài suốt một ngày.
Khi tia hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ biển mây, kết giới cuối cùng cũng tiêu tán. Con cháu Long tộc lúc mới lục tục từ bên trong.