Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 392: Sóng gió nổi lên

Cập nhật lúc: 2025-08-22 17:40:21
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong điện nhất thời yên tĩnh .

Tô Hi Nguyệt lười biếng dựa chiếc giường ngọc ấm vạn năm, đưa tay trêu đùa Tiểu Kim Long Hiên Viên Diệu đang bò đến mép giường. Giọng cô đầy vẻ ngẫm nghĩ: "Xem danh tiếng 'Sứ giả Thần Thú' của cũng vang dội ở Thượng Vực nhỉ? Vị tiểu công chúa Kỳ Lân tộc , tin tức quả thật nhạy bén. Chúng mới chân Tử Tinh Cung, nàng chân tới ."

Vẻ mặt Hiên Viên Minh bất lực, giọng nhàn nhạt: "Không cần để ý. Anh với nàng , cũng gặp mặt vài , ngay cả mặt mũi tròn dẹt cũng ."

Không cố ý lừa , mà là thật sự nhớ nổi.

Anh từ đến nay hứng thú với những giống cái của các đại tộc , đương nhiên sẽ nhớ mặt họ.

Lời thành công chọc cho Tô Hi Nguyệt bật , định mở miệng chuyện.

Tên nô bộc rời lâu vội vàng bẩm báo, Tiểu công chúa Thanh Ngô tin Sứ giả Thần Thú mệt mỏi vì đường xa, nên cố ý chuẩn linh và điểm tâm nhất, nhất định tự tay dâng lên cho sứ giả, để thể hiện sự an ủi.

Tô Hi Nguyệt nhạo. Xem nàng gặp cô thì chịu bỏ qua .

xem thử, vị tiểu công chúa Kỳ Lân tộc rốt cuộc ý đồ gì.

"Cho nàng ."

về phía tên nô bộc, giọng hờ hững.

"Nguyệt Nhi..."

Hiên Viên Minh nhíu mày, định gì đó thì cô ngắt lời: "Yên tâm, sẽ chịu thiệt."

Anh cô thật sâu. Trong đôi mắt vàng sẫm xẹt qua một tia sáng u ám, đột nhiên khẽ bật : "Nguyệt Nhi nếu chơi, thì cứ chơi . Coi như giải sầu."

Nói , buông tay khỏi vòng eo mảnh mai của cô, lười biếng dựa giường ngọc, một bộ dáng chờ xem kịch .

Tô Hi Nguyệt , gì nữa.

________________________________________

Rất nhanh, một làn hương thơm bay đến.

Một thiếu nữ mặc váy dài màu xanh biếc, vài tên nô bộc vây quanh, từ từ Tử Tinh Cung.

Nàng dung mạo tú mỹ, khí chất cao quý. Giữa hai hàng lông mày toát một vẻ kiêu ngạo bẩm sinh.

trong mắt, khi thấy Tô Hi Nguyệt, một tia ghen tị và khinh thường vụt qua, nhưng nhanh nàng che giấu .

"Thanh Ngô bái kiến thiếu quân, bái kiến... Sứ giả Thần Thú."

Nàng khẽ khom hành lễ, giọng trong trẻo dễ .

Thầm lén đánh giá Tô Hi Nguyệt.

Nhìn gì đặc biệt, chỉ là lớn lên xinh một chút. Không hiểu một như chọn Sứ giả Thần Thú.

Thậm chí còn to gan lật đổ quy củ xuân tế truyền trăm vạn năm.

Tô Hi Nguyệt nhạy bén bắt tia ghen tị trong mắt Thanh Ngô, khóe môi khẽ cong: "Tiểu công chúa tin tức nhạy thật. Ta mới xuống uống một ngụm , ngươi tới ."

Sắc mặt Thanh Ngô cứng đờ, nhanh nở nụ ngọt ngào: "Sứ giả đùa. Thanh Ngô Hạ Vực một vị Sứ giả Thần Thú, vẫn luôn ngưỡng mộ. Tình cờ hôm nay đến Long tộc thăm bạn, tin sứ giả đến, nên vội vàng đến chào hỏi."

Nàng sớm thiếu quân những ngày sẽ trở về, nên cố ý chọn thời điểm đến.

Không ngờ thật sự gặp .

khi bạn ở Long tộc , Tử Tinh Cung cho giống cái Hạ Vực ở, trong lòng nàng khó chịu.

Tử Tinh Cung là nơi nào?

Đó là nơi ở của chính phi thiếu quân Long tộc các đời, đại diện cho sự tôn quý và vinh quang vô thượng.

Giống cái Hạ Vực đức hạnh gì mà thể ở trong Tử Tinh Cung?

Mình là tiểu công chúa Kỳ Lân tộc, phận tôn quý, chẳng lẽ tư cách hơn giống cái Hạ Vực ?

Còn việc Hiên Viên Minh hai đứa con, chuyện đó quan trọng gì?

Làm kế, nàng cũng ngại.

Vân Vũ

Đợi khi nàng trở thành chủ nhân của Tử Tinh Cung, hai đứa con của tiện nhân cứ tùy tiện ném ở góc nào đó mà nuôi là .

Thanh Ngô nén những suy nghĩ trong lòng, hiệu cho nô bộc phía dâng lên hộp gấm: "Đây là linh Vân Vụ đặc sản của Kỳ Lân tộc, ích cho cơ thể..."

Lời còn dứt, Tiểu Kim Long Hiên Viên Diệu đột nhiên từ giường ngọc nhảy xuống, một cái đuôi quét đổ hộp gấm.

"choang" một tiếng vỡ tan đất, lá xanh biếc vương vãi khắp nơi.

"Tiểu Diệu!"

Tô Hi Nguyệt giả vờ quát lớn, nhưng hề tức giận, ngược trong mắt còn mang theo vài phần ý .

Tiểu gia hỏa , thật cách giúp cô dọn dẹp phiền phức.

Sắc mặt Thanh Ngô ngay lập tức trở nên khó coi. Món quà chuẩn tỉ mỉ đổ vỡ đất như , chẳng khác nào đang tát mặt nàng .

Cố tình, đổ món quà là tiểu thiếu quân Long tộc. Nàng ngay cả một lời nặng cũng thể .

Trong lòng khỏi càng thêm ghen tị với Tô Hi Nguyệt.

Tất cả là tại giống cái Hạ Vực , nàng mới chịu sự sỉ nhục .

Nàng gượng , nụ còn khó coi hơn cả lúc : "Tiểu thiếu quân thật là... hoạt bát."

Gần như cắn nát răng cửa. Hoạt bát cái rắm, rõ ràng là đáng ghét.

Rất nhanh nô bộc lên dọn dẹp sạch sẽ, đó nhanh chóng lui .

Hiên Viên Minh liếc mắt tên nô bộc vội vàng lui , để ý phẩy phẩy tay áo: "Con nít nghịch ngợm. Tiểu công chúa thứ ."

Thanh Ngô hít sâu một , đột nhiên chuyển đề tài: "Nghe sứ giả hủy bỏ truyền thống sống tế? Các tộc đang bàn tán xôn xao đấy."

Tô Hi Nguyệt vuốt ve Tiểu Kim Long đang quấn cổ tay: "Ồ? Họ gì thế?"

Trong lòng Thanh Ngô mừng thầm, cuối cùng cũng đến chuyện chính.

Nàng giả vờ khó xử mím môi: "Chuyện ... Một lời bàn tán thể cho lắm. Sứ giả chắc chắn ?"

nhạt: "Tiểu công chúa cứ thẳng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-392-song-gio-noi-len.html.]

Thanh Ngô giả vờ do dự một chút, mới mở miệng: "Mọi đều , sứ giả hủy bỏ sống tế là bất kính với Thần Thú. Lại , cô ỷ phận Sứ giả Thần Thú, tùy tiện chà đạp truyền thống của các tộc. Thật sự là trời cao đất dày. Rùm beng nhất là Phượng tộc."

Vừa , nàng lén quan sát phản ứng của Tô Hi Nguyệt. Thấy cô vẫn giữ sắc mặt bình thường, trong lòng khỏi chút tức giận.

Quả thật điềm tĩnh. Xem cô thể giả vờ đến bao giờ.

Nghe đến "Phượng tộc rùm beng nhất", ánh mắt Tô Hi Nguyệt khẽ động: "Ồ? Phượng tộc ư?"

Thanh Ngô thấy cô mắc câu, lập tức thêm mắm thêm muối: " thế. Vài vị trưởng lão Phượng tộc tức giận đến đập cả chén , rằng... khụ..."

Nàng đột nhiên che miệng , như thể lỡ lời, liếc Hiên Viên Minh một cái: "Tóm , lời truyền khó ."

"Choang!"

Chiếc ly ngọc trong tay Hiên Viên Minh ngay lập tức vỡ vụn. Đôi mắt vàng sẫm nguy hiểm nheo .

Phượng tộc?

Đám lão già dám lưng buôn chuyện về Nguyệt Nhi?

Anh đầu về phía Tô Hi Nguyệt, thấy khóe môi cô mang một nụ kỳ lạ.

Ngay lập tức hiểu .

Tên Phượng Túc dẫn Dạ Linh và về Phượng tộc khách .

Nếu thật sự dám chỉ trích Nguyệt Nhi, e là sớm sáu đàn ông đó lật tung cả mái nhà .

Thanh Ngô vẫn lải nhải: " nhé, sứ giả bằng nhân lễ tế tổ, công khai xin Thần Thú mặt , để dịu các tộc..."

"Phanh!"

Đột nhiên, một tiếng động lớn cắt ngang lời của Thanh Ngô.

Hiên Viên Minh một chưởng đập nát chiếc bàn ngọc bên cạnh. Sắc mặt âm trầm như nước: "Nếu tiểu công chúa Thanh Ngô rảnh rỗi việc gì, bằng về Kỳ Lân tộc của cô . Tử Tinh Cung của Long tộc chúng , nơi để cô đến chia rẽ."

Thanh Ngô dọa đến tái mét mặt mày, lùi vài bước, thể tin Hiên Viên Minh.

Nàng ngờ, Hiên Viên Minh bảo vệ giống cái Hạ Vực đến thế.

Sắc mặt Thanh Ngô trắng bệch: "Thiếu quân, ... chỉ thuật ..."

"Cút!"

Đầu ngón tay Hiên Viên Minh b.ắ.n một tia sáng vàng. Cả Thanh Ngô bay ngược ngoài cửa điện, chiếc váy màu xanh biếc vẽ một đường cong chật vật trung.

"Còn dám bước nửa bước Tử Tinh Cung, bản quân sẽ chặt đứt móng vuốt của con kỳ lân nhà ngươi."

Bên ngoài điện truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, cùng với tiếng kinh hô của các nô bộc.

Ngay đó là một tràng tiếng rên rỉ và luống cuống tay chân.

Tô Hi Nguyệt ngay lập tức bật , chọc chọc khuôn mặt tuấn tú đang căng thẳng của đàn ông: "Hung dữ thế? Người cũng là tiểu công chúa Kỳ Lân tộc."

"Tự tìm lấy."

Hiên Viên Minh chán ghét phẩy phẩy tay áo, vẻ mặt vẫn lạnh.

________________________________________

Phượng tộc, khe Phượng, điện ngô đồng mới xây, trong thư phòng.

Phượng Túc lười biếng ghế. Đôi mắt hoa đào lẳng lơ, dáng vẻ phong lưu.

Đầu ngón tay khẽ gõ tay vịn, thị vệ báo cáo về động thái gần đây của các tộc Thượng Vực.

"Tiểu công chúa Kỳ Lân tộc Thanh Ngô hôm nay đến Long tộc?"

Đôi mắt hoa đào của nheo : "Cái chân thật chọn thời điểm."

Thị vệ cúi đầu, cung kính báo cáo: "Nghe nàng cố ý mang linh đến 'an ủi' thiếu quân phu nhân. Kết quả Tiểu Kim Long Hiên Viên Diệu đổ hũ . Sau đó nàng những lời , chọc cho thiếu quân trực tiếp ném nàng khỏi Tử Tinh Cung."

"Phụt..."

Phượng Túc phun một ngụm , đến khoa trương: "Ha ha... Quả hổ là dòng dõi của biểu ca. Làm lắm."

Dạ Linh đang chải lông cho Ngân Nhận. Nghe , ngẩng đầu: "Bên Long tộc phiền phức ?"

"Phiền phức?"

Phượng Túc khẩy: "Nguyệt Nhi dẫn theo hai con rồng nhỏ, biểu ca che chở. Đám đồ cổ mắt mới lo lắng."

Bạch Kỳ đặt chén trong tay xuống, ôn hòa: "Hành động của tiểu công chúa Thanh Ngô , cũng là một lời nhắc nhở cho chúng ."

Mọi về phía . Anh tiếp tục : "Lời bàn tán và thái độ của các tộc đối với Nguyệt Nhi, chúng cần chú ý chặt chẽ. Đặc biệt là những kẻ ý đồ , cần phòng ."

Mặc Lẫm gật đầu: "Hủy bỏ sống tế là chuyện một sớm một chiều. Có đủ loại tiếng là chuyện bình thường."

Đang chuyện, ngoài điện đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

"Tộc trưởng, ."

Một thị vệ Phượng tộc hoảng loạn xông , cung kính quỳ xuống đất: "Tế tư đại nhân dẫn theo vài vị trưởng lão quỳ ở cấm địa núi. Nói... thỉnh tổ Phượng hiển linh, phán quyết chuyện hủy bỏ sống tế."

Nụ mặt Phượng Túc ngay lập tức lạnh xuống: "Đám lão già đó, quả nhiên vẫn nhịn mà nhảy ."

Anh lạnh, trong đôi mắt hoa đào hiện lên hàn quang: "Bản tộc trưởng xem, ai dám động phong ấn của tổ Phượng."

Trán tên thị vệ rũ xuống thấp hơn, tiếp tục : "Tế tư ... hủy bỏ sống tế sẽ rước họa diệt tộc. Trừ khi tổ Phượng hiển linh tự miệng đáp ứng, nếu họ sẽ quỳ c.h.ế.t ở núi."

"A..."

Bạch Kỳ đột nhiên khẽ , nhưng nụ lạnh: "Tế tư Phượng tộc quả nhiên chọn thời điểm. Phượng Túc dẫn chúng về tộc, họ liền náo loạn. Rõ ràng là cho chúng một đòn phủ đầu."

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc lướt qua rừng hoa đào mới trồng ngoài cửa sổ, giọng mỏng mảnh: "Ngu xuẩn. Tổ Phượng ngủ say vạn năm, há là bọn họ kinh động là thể kinh động?"

Huyền Minh nổi giận, lập tức đập bàn dậy: "Nói nhảm với đám tạp mao già đó gì? Ông đây bây giờ sẽ núi, nhổ sạch lông của chúng nó."

"Khoan ."

Dạ Linh vội vàng túm chặt , nhíu mày: "Chuyện nội bộ của Phượng tộc, đến lượt nhúng tay."

Gã mãng phu , chuyện thể suy nghĩ một chút ?

Trước mặt tên khoa trương chửi cái gì mà chim tạp mao. Chẳng là chửi luôn cả ?

Loading...