Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 389: Cùng đi

Cập nhật lúc: 2025-08-22 17:40:18
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lời .

Phượng Túc ngay lập tức về phía Hiên Viên Minh, chút duyên dáng trợn trắng mắt: "Biểu ca thật. Long tộc các tổng cộng mới mấy con rồng? Đương nhiên nỡ đem tế phẩm ."

Hiên Viên Minh bóc mẽ cũng tức giận, khóe miệng nhếch lên nụ tà mị, thấp giọng nhạo: "Ít nhất Long tộc chúng cái loại chuyện trời đánh ."

Nghe thấy mấy chữ "trời đánh", mặt Phượng Túc ngay lập tức đen .

Mấy đàn ông khác sắc mặt cũng sạm . Lời hiển nhiên là mắng tất cả .

Chiếc quạt lông trong tay Phượng Túc "bụp" một tiếng khép , đôi mắt hoa đào nguy hiểm nheo : "Ý của biểu ca là, Phượng tộc chúng đáng sét đánh ?"

" ."

Hiên Viên Minh buông tay, trong đôi mắt vàng sẫm hiện lên vẻ trêu chọc: " mà dáng vẻ của một con chim lông sét đánh cháy xém, chắc chắn sẽ ."

"Xem da biểu ca ngứa . Hay là để biểu xoa bóp gân cốt cho biểu ca nhé?"

Phượng Túc híp mắt như . Bàn tay nắm chặt kêu "rắc rắc". Bộ lông vũ đỏ rực gió mà bay, sẵn sàng động thủ.

Hiên Viên Minh sợ hãi chút nào, ngược mặt còn mang vài phần hứng thú, khóe môi nhếch lên: "Ai xoa bóp gân cốt cho ai còn . mà tỷ thí thì . Vừa thử xem kiếm pháp Kinh Hồng của biểu học đến ."

Vừa dứt lời, một thanh kiếm vàng ngay lập tức bay từ lưng , lao thẳng về phía mặt Phượng Túc.

Kiếm vàng bay ba tấc, Tô Hi Nguyệt vỗ một cái vỏ kiếm: "Muốn đánh thì núi mà đánh, đừng phá nhà của ."

Bộ lông vũ đỏ rực của Phượng Túc tung bay, lao thẳng về phía núi: "Biểu ca đừng sợ đến mức tè quần đấy."

"A..."

Hiên Viên Minh hóa thành một đạo ánh vàng theo sát phía .

Mấy còn cũng ăn ý theo xem náo nhiệt.

Tô Hi Nguyệt bất lực lắc đầu. Kể từ khi mấy thú phu bắt đầu học pháp thuật, họ thường xuyên tìm cớ để đánh , động tĩnh ngày càng lớn.

Lần Huyền Minh và Phượng Túc tỷ thí suýt nữa nổ tung ngọn núi lưng, khiến các thú nhân trong bộ lạc tưởng là địch tập.

Cô đau đầu xoa xoa giữa trán, quản họ nữa, kho hàng chọn lúa giống.

Tháng là lễ tế tổ của Long tộc. Trước khi đến đó, cô ươm giống lúa .

Chờ từ Long tộc trở về, thể gieo thẳng, sẽ lỡ vụ xuân.

Chọn xong hạt giống, cô bắt đầu công việc ươm mầm một cách tỉ mỉ.

Cô dùng dị năng hệ mộc của , thúc đẩy hạt giống lúa nảy mầm hàng loạt.

________________________________________

Sau núi của bộ lạc Sói.

Một trận đại chiến kết thúc, trừ việc bộ lông vũ của Phượng Túc rách vài đường, trông vẻ chật vật, thì cũng thương gì.

Hiên Viên Minh thần thái sáng sủa, tâm trạng thể nào hơn.

Toàn sạch sẽ, ngay cả một sợi tóc vạt áo cũng rối.

Sắc mặt Phượng Túc đen như đ.í.t nồi, ánh mắt Hiên Viên Minh như thể phun lửa.

Tên biểu ca hỗn đản , tay tàn nhẫn như , chừa chút thể diện cho ?

Anh hiểu, rõ ràng và biểu ca đều ở Trúc Cơ sơ kỳ, học cũng là kiếm quyết Kinh Hồng mà Tiểu Nguyệt Nhi đưa.

Hai đánh tỷ thí, cũng dùng thủ đoạn khác. Vì thua thảm như ?

Phượng Túc bực bội phủi phủi bụi đất , chợt thoáng thấy Thanh Trúc một bên trầm tư.

Ngay lập tức đôi mắt hoa đào nheo , tới: "Măng độc, mánh khóe gì ?"

Trong bảy họ, chỉ cây trúc ngộ tính nhất, học cái gì cũng nhanh, pháp thuật khó thế nào đến tay cũng lập tức hiểu .

Mỗi đều khiến sáu họ trông đặc biệt ngu ngốc.

cũng may gã mãng phu nền.

Thứ đó đến giờ còn hiểu thấu kiếm quyết Kinh Hồng.

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc lướt qua bộ dạng chật vật của Phượng Túc, nhàn nhạt : "Kiếm quyết Kinh Hồng chú trọng lấy ý ngự kiếm. Cậu quá chấp nhất chiêu thức."

Vân Vũ

Anh tùy tiện bẻ một mảnh lá trúc, dùng sức vung : "Nhìn kỹ."

Lá trúc đột nhiên hóa thành một đạo ánh sáng xanh, vẽ một quỹ đạo huyền ảo trung, thậm chí còn ẩn chứa tiếng kiếm minh.

Nó dừng đột ngột mặt Mặc Lẫm cách đó xa, lơ lửng rơi xuống.

"Kiếm ý vô hình, hà tất câu nệ chiêu thức?"

Anh thu hồi lá trúc, đôi mắt xanh biếc lướt qua : "Kiếm quyết Kinh Hồng trọng ý trọng hình. Mấy các quá câu nệ hình thức, ngược xem nhẹ bản chất của kiếm ý."

Trong đôi mắt sâu thẳm của Mặc Lẫm hiện lên một tia bừng tỉnh. Vẻ mặt lạnh lùng lộ vài phần hiểu .

Đôi mắt bạc của Dạ Linh về phía Thanh Trúc, trong lòng thể thừa nhận, ngộ tính của cây trúc trong phương diện tu tiên quả thực cao hơn họ một bậc.

Huyền Minh đột nhiên từ cây treo ngược xuống, thanh phi kiếm màu tím xoay tròn trong lòng bàn tay: "Măng độc, đừng khoe khoang. Ông đây dùng vuốt sói cũng thể xé rách kiếm võng."

"Hô hô hô..."

Đầu ngón tay Thanh Trúc xuất hiện vài mảnh lá trúc, lấy tốc độ kinh b.ắ.n về phía Huyền Minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-389-cung-di.html.]

Sắc mặt Huyền Minh biến đổi, hình xoay tròn linh hoạt trung, hiểm hóc né tránh vài mảnh lá trúc đó.

"Đốc đốc đốc..."

Lá trúc lướt qua vạt áo , găm cây phía , sâu đến ba tấc.

Huyền Minh rơi xuống đất, vài mảnh lá trúc , sắc mặt chút đen .

Cái cây trúc quá nó âm hiểm, chơi đánh lén.

Hơn nữa mấy mảnh lá trúc đó rõ ràng ẩn chứa kiếm khí. Nếu thật sự b.ắ.n trúng, e là sẽ thêm vài lỗ.

"Ha ha ha..."

Phượng Túc chút khách khí nhạo: "Mãng phu, mất mặt ? Ngay cả lá trúc của măng độc cũng tránh , còn xé rách kiếm võng?"

Tuy đang nhạo Huyền Minh, nhưng ánh mắt liếc về phía Thanh Trúc, vẻ mặt phức tạp.

Mọi cùng lúc học kiếm pháp, nhưng gã mãng phu còn hiểu thấu. Kiếm pháp của mấy họ cũng chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa.

Còn Thanh Trúc, đến mức thể dùng lá cây thương.

Sự chênh lệch , chẳng quá đả kích .

Sắc mặt Huyền Minh càng đen, trừng mắt Phượng Túc một cái, hiếm khi đáp trả.

Bởi vì chính cũng cảm thấy mất mặt.

Tâm trạng Phượng Túc vui vẻ, ngay cả sự bực bội vì thua cuộc lúc nãy cũng tan biến ít nhiều.

Bạch Kỳ lướt qua Thanh Trúc, bỗng nhiên nhẹ: "Ngộ tính của Thanh Trúc quả thật phi thường, chúng theo kịp ."

Anh dừng một chút, đôi mắt hồ ly nheo : ", mắt còn chuyện quan trọng hơn."

Mọi về phía , chờ tiếp.

Bạch Kỳ chậm rãi : "Đầu tháng là lễ tế tổ của Long tộc. Nguyệt Nhi và Hiên Viên Minh dẫn theo Tiểu Tiêu và Tiểu Diệu Long tộc. Chúng thể cứ chờ ở đây ?"

Đôi mắt hoa đào của Phượng Túc chọn một cái, về phía : "Có gì khó ? Tộc trưởng đề nghị, chúng dứt khoát dẫn theo mấy đứa nhỏ cùng Thượng Vực chơi . Phượng tộc và Long tộc xa . Nguyệt Nhi tế tổ xong, còn thể đến Phượng tộc tìm chúng ."

Trong đôi mắt vàng sẫm của Hiên Viên Minh hiện lên một tia vui, chằm chằm Phượng Túc: "Cậu âm mưu gì?"

Phượng Túc híp mắt phe phẩy chiếc quạt: "Biểu ca đừng căng thẳng. chỉ thấy, nếu đều nỡ xa Tiểu Nguyệt Nhi, bằng cùng Thượng Vực chơi . là chủ nhà, đến lúc đó tất nhiên sẽ dẫn thăm thú phong cảnh khắp Thượng Vực, tiện thể dẫn mấy đứa nhỏ mở mang tầm mắt."

Năm ngoái khi mùa tuyết đến, đề nghị đến Phượng tộc qua mùa đông.

Lúc đó Nguyệt Nhi , cũng . Chuyện đành bỏ qua.

Giờ Nguyệt Nhi dẫn hai con rồng nhỏ cùng biểu ca đến Long tộc tế tổ.

Sắp xa , chắc là đồng ý chứ?

Đề nghị của Phượng Túc khiến ngọn núi phía lâm sự im lặng ngắn ngủi.

Dạ Linh rũ mắt, ngón tay vô thức cọ chuôi kiếm bạc treo bên hông: "Cũng là một cách ."

Anh đầu về phía Mặc Lẫm: "Mặt than, thấy ?"

Mặc Lẫm ngẩng đầu , vẻ mặt lạnh lùng biểu cảm thừa thãi: "Mấy đứa nhỏ nên mở mang tầm mắt."

Ý là ý kiến.

Huyền Minh nhe răng: "Ông đây cả. Dù Nguyệt nhi đó."

"Mơ tưởng."

Hiên Viên Minh trừng một cái: "Nguyệt Nhi cùng Long tộc. Anh là ngoài tiện theo. Cứ chờ ở Phượng tộc . Chúng tế tổ xong, sẽ đến Phượng tộc hội hợp với các ."

Huyền Minh tuy chút khó chịu, nhưng cũng tế tổ Long tộc là chuyện lớn. Một ngoài như quả thực tiện theo.

Thế nên cũng gì nữa.

Bạch Kỳ và Thanh Trúc đều bày tỏ ý kiến. So với việc ở bộ lạc Sói chờ đợi, theo đến Phượng tộc sẽ hơn.

Ít nhất cũng gần hơn một chút.

Mọi thương lượng xong, quyết định chờ Nguyệt Nhi xử lý xong công việc tay thì sẽ xuất phát.

Họ sẽ dẫn các con đến Phượng tộc chờ. Hiên Viên Minh thì dẫn Nguyệt Nhi và hai con rồng nhỏ đến Long tộc tế tổ.

Mấy cũng núi lâu, nhanh chóng về.

Tô Hi Nguyệt nhanh chóng chuyện .

Lúc , cô đang ngâm những hạt giống lúa nảy mầm nước. Nghe , cô ngẩng đầu lên: "Được thôi. Vừa dẫn các con mở mang tầm mắt."

Nói , cô bỏ nốt đám lúa giống cuối cùng nước, lúc mới ngẩng đầu họ: "Chuẩn khi nào xuất phát?"

Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ và những khác liếc .

Cuối cùng Hiên Viên Minh lên tiếng: "Nên sớm nên muộn. Nếu bên việc gì quan trọng, chúng ngày mai xuất phát thế nào?"

"Được. Vậy tối nay sẽ thu dọn đồ đạc một chút."

Tô Hi Nguyệt gật đầu. Thực cũng chẳng gì để thu dọn, đồ đạc của cô cơ bản đều ở trong gian.

", với cha một tiếng ."

Cô vẩy vẩy nước tay, để những lời cửa.

Rõ ràng là tìm Tô Liệt để chuyện .

Loading...