Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 368: Yến tiệc

Cập nhật lúc: 2025-08-22 17:39:15
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng tiếp đãi, thú nhân sắc sẵn nóng.

Khi Tô Liệt dẫn các thủ lĩnh bộ lạc đến, họ một nữa choáng ngợp.

Chỉ thấy trong phòng bày biện những chiếc bàn và ghế gỗ ngay ngắn, bàn là những chiếc ly và ấm gốm sứ. Trên tường còn treo vài bức tranh vẽ da thú, tuy nét vẽ thô ráp nhưng ở Thú Thế nguyên thủy coi là tác phẩm nghệ thuật.

"Các vị mời ."

Tô Liệt các thủ lĩnh bộ lạc, một cử chỉ mời.

Sau đó dẫn đầu vị trí chủ tọa.

Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh, Phượng Túc, Hiên Viên Minh và những con rể khác cũng lượt xuống.

Trong những dịp quan trọng thế , họ tự nhiên cũng mặt.

Tô Hi Nguyệt bên cạnh Tô Liệt.

Bảy thú phu đối diện với cô.

Cô liếc Thanh Trúc, trốn cả nửa ngày, thầm trừng mắt qua.

Ánh mắt đó dường như đang : "Anh trốn , giỏi thì trốn tiếp , xem về nhà xử lý thế nào."

Chỉ cần nghĩ đến chuyện tên đàn ông lầm lì đó hành hạ sống dở c.h.ế.t dở đêm qua, cô sôi máu.

Trời , eo cô lúc vẫn còn ê ẩm.

Thanh Trúc nhận ánh mắt của Tô Hi Nguyệt, đôi mắt xanh biếc hiện lên một tia chột .

Hôm qua ở trong rừng Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ và mấy chọc giận quá đáng, nên hành hạ tàn nhẫn một chút.

cũng thể đổ hết cho , ai bảo Nguyệt Nhi tự quyến rũ mà , ban ngày nghiêm trang, đỏ mặt dễ thương, nhưng đến đêm giường cực kỳ táo bạo. Dáng vẻ quyến rũ đó thực sự khiến thể dừng , hận thể c.h.ế.t cô.

Thanh Trúc nghĩ đến những hình ảnh đêm qua, yết hầu nhịn mà lên xuống.

Sau đó, đường hoàng , dùng truyền âm thuật trong đầu cô: "Đêm qua Nguyệt Nhi hưởng thụ ? Kêu như mèo động dục ."

Tô Hi Nguyệt suýt sặc nước . Cái tên lầm lì , khi "ăn chay" thì ngây thơ thật, động chút là đỏ mặt hổ.

từ khi "ăn chay", như biến thành một khác, nào cũng lén lút chiếm tiện nghi của cô.

Đặc biệt là những lúc chỉ hai , những lời trêu ghẹo cứ tuôn , nào cũng khiến cô đỏ mặt tía tai, hận thể bịt miệng .

cố tình mặt khác, mang vẻ lạnh lùng cấm dục.

Cô thầm trừng mắt với Thanh Trúc, đó giả vờ uống .

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc hiện lên ý nhàn nhạt, cũng tiếp tục trêu cô nữa.

Anh chuyển ánh mắt sang các thủ lĩnh bộ lạc khác, mặt khôi phục vẻ lạnh nhạt thường thấy.

Cứ như tán tỉnh Tô Hi Nguyệt .

Hai mặt cắt tự nhiên.

Hai trao đổi ánh mắt, cũng giấu Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Phượng Túc, Hiên Viên Minh.

Vài ánh mắt đồng loạt b.ắ.n về phía Thanh Trúc, hận thể đ.â.m thủng vài lỗ .

Thanh Trúc bình tĩnh bưng ly gốm nhấp một ngụm , đôi mắt xanh biếc ẩn hiện làn , khóe miệng khẽ cong lên một nụ nhỏ khó phát hiện.

"Các vị nếm thử ."

Bạch Kỳ đúng lúc phá vỡ sự im lặng, ngón tay thon dài khẽ đẩy ly , "Thanh nhiệt giải ngấy."

Lịch Nham chằm chằm lá nổi mặt nước, bắt chước Bạch Kỳ uống một ngụm lớn.

Anh ngay lập tức đắng đến mở miệng , cả khuôn mặt nhăn thành hoa cúc: "Khụ khụ... nước lá còn khó uống hơn thuốc."

"Phụt..."

Huyền Minh trực tiếp phun, Phượng Túc dùng quạt đập trán.

Tô Liệt ngượng ngùng : "Cái ... nhấp từng chút một..."

"Cha."

Vân Vũ

Tô Hi Nguyệt nén ngắt lời, "Bắt đầu yến tiệc , các thủ lĩnh đường cũng đói ."

nhận , những căn bản tế bào uống , cũng hiểu gì về văn hóa đạo.

Không chừng họ còn đang khinh bỉ bộ lạc Sói trong lòng, họ học đòi vẻ cao sang, lấy nước lá để chiêu đãi khách.

Không thể , cô đoán chuẩn. Những thủ lĩnh bộ lạc đó trong lòng đúng là nghĩ như , chỉ là ngại dám .

Tô Liệt thấy hứng thú với , sảng khoái, đó vỗ tay: "Vậy thì khai tiệc!"

Theo lời , các thú nhân và giống cái của bộ lạc Sói lượt bưng các loại đồ gốm .

Khi những món ăn thơm lừng như thịt hầm, rau xào, cá nướng và đủ loại món ngon bày lên bàn, mắt của các thủ lĩnh bộ lạc lớn đều sáng rực.

Ngoài các món ngon, mỗi mặt còn một vò rượu.

Đây là rượu trái cây do Tô Hi Nguyệt ủ, hương vị ngọt ngào, mát lạnh.

Tuy thể so sánh với rượu gạo nồng độ cồn cao, nhưng ở Thú Thế viễn cổ lạc hậu , nó coi là loại rượu hiếm .

Ánh mắt Dạ Linh lướt chậm qua bộ sảnh, thấy Kim Tằm Vương, ngạc nhiên.

Anh vẫy tay về phía Huyền Phong ở bên cạnh, hạ giọng : "Ngươi gọi Kim Tằm Vương tới."

Mặc dù thích Kim Tằm Vương, nhưng Kim Tằm Vương là công thần lớn trong đợt dịch , trong những dịp quan trọng như thế đương nhiên thể thiếu .

Không thủ lĩnh quên nguyên nhân nào đó.

Chắc là nhớ.

"Được, gọi ngay."

Huyền Phong khẽ gật đầu, nhanh chóng dậy rời khỏi sảnh tiệc, gọi Kim Tằm Vương.

Tô Hi Nguyệt đương nhiên nhận hành động nhỏ của Dạ Linh, thấy Huyền Phong , cô cũng để ý, chắc là chuyện gì cần .

Về phía .

Tô Liệt, đang ở vị trí chủ tọa, nắm lấy một vò rượu đập tan lớp bùn: "Các vị, mời!"

Dứt lời, ngửa đầu uống một lớn. Rượu chảy xuống khóe miệng , ướt bộ da thú ngực.

Anh dùng chén, trực tiếp uống từ vò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-368-yen-tiec.html.]

Dùng chén quá phiền phức, uống xong rót, uống thế ngược sảng khoái hơn.

Có cảm giác thoải mái tận cùng.

Cách uống rượu dũng mãnh của Tô Liệt ngay lập tức bùng cháy khí của bộ sảnh tiệc.

Lịch Nham ha hả, là đầu tiên đập bàn lên: "Hay! Đây mới là hán tử thật sự."

Nói cũng bế vò rượu lên, ngửa đầu uống một . Rượu nhỏ giọt theo bộ râu vàng.

Các thủ lĩnh khác thấy cũng lượt theo.

Trong chốc lát, sảnh tiếp đãi vang lên tiếng "ầm" liên tiếp.

Cảm giác cứ như đang thi đấu uống rượu .

Lão tư tế của bộ lạc Nai tuổi cao, giỏi uống rượu. Uống hai ngụm những món ăn rực rỡ mắt hấp dẫn.

"Cái , đây là cách ?"

Lão tư tế của bộ lạc Nai chằm chằm đĩa thịt kho tàu màu đỏ rực mặt. Màu sắc hấp dẫn, mùi thơm bay thẳng mũi ông, yết hầu ông lăn tròn.

Ông đương nhiên đó là thịt, chỉ là bao giờ thấy cách như thế .

Trong ký ức của ông, cách thịt chỉ nướng.

Tuổi ông cao, răng , những miếng thịt nướng cứng ngắc căn bản thể gặm , chỉ thể chọn miếng mềm nhất để ăn.

Bạch Kỳ đang ghế, thấy lời của lão tư tế bộ lạc Nai, ngay lập tức về phía bên , liếc qua đĩa thịt kho tàu , giải thích: "Lão tư tế điều , đây là một cách ăn mới do Nguyệt Nhi phát minh, gọi là thịt kho tàu. Mềm nhừ và ngon miệng, béo mà ngấy, đặc biệt thích hợp cho những thú nhân già răng và cả ấu tể nữa."

Lão tư tế bộ lạc Nai , lập tức hứng thú, bắt chước Bạch Kỳ cầm đũa lên gắp thịt kho tàu, nhưng tiếc là dùng, gắp mãi cũng gắp .

Vội đến mức mặt đầy hổ, ông đơn giản ném đũa, cầm đĩa thịt kho tàu lên, trực tiếp đổ miệng.

Tuy chút mất mặt.

khi miếng thịt kho tàu miệng.

Quả nhiên như Bạch Kỳ , miếng thịt kho tàu tan , vị tương đậm đà nổ tung đầu lưỡi, béo mà ngấy, gầy mà khô.

"Cái , cái ..."

Ông kích động đến râu run run, "Thần Thú ở cao, từng ăn qua món thịt nào ngon như ."

Ông mở miệng hỏi cách món thịt kho tàu , nhưng nghĩ đây là kỹ thuật của bộ lạc Sói, ngại dám hỏi.

Các thủ lĩnh khác , sôi nổi ném vò rượu xuống, tranh gắp thức ăn.

Không, là bốc thức ăn, trực tiếp dùng tay.

Còn đôi đũa đặt bên cạnh, trực tiếp bỏ qua.

Tô Hi Nguyệt xem mà khóe miệng co giật, nhưng nghĩ cũng hiểu.

Thú nhân ở Thú Thế Đại Lục quen dùng tay bốc thức ăn, đôi đũa đối với họ quả thật quá phức tạp.

Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh, Phượng Túc, Hiên Viên Minh nghĩ đến việc cũng từng như , trực tiếp dùng tay bốc ăn, mặt đều hiện lên vài phần ngượng ngùng.

Trước đây cảm thấy gì, bây giờ nghĩ , quả thực là lịch sử đen tối.

"Khụ khụ..."

Phượng Túc ho nhẹ một tiếng, phá vỡ sự im lặng, "Cái đó... thật dùng đũa hơn, sạch sẽ hơn."

Hiên Viên Minh vô cùng tán thành gật đầu, " là sạch sẽ hơn, hơn nữa sẽ bỏng tay."

Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ và những khác cũng đồng loạt phụ họa, rằng dùng đũa hơn.

May mà mỗi một bàn, ăn riêng.

Tô Hi Nguyệt: "........."

Các thủ lĩnh, tư tế, trưởng lão của các bộ lạc: "........."

Mọi bàn tay dính mỡ của , dường như vẻ thô lỗ, còn vệ sinh, cũng thực sự chút khó coi.

Vài thủ lĩnh bộ lạc , sôi nổi học cách cầm đũa, vẻ học cách gắp thức ăn.

tiếc là, đôi đũa trong tay họ như hai con cá trạch trơn tuột, thế nào cũng lời.

Mọi thử nhiều , cũng thể gắp thức ăn, sôi nổi tức giận ném đũa .

"Cái thứ khó dùng quá."

" , bằng trực tiếp dùng tay bốc tiện hơn."

Tô Liệt ngay lập tức cảm giác tìm đồng loại. Anh vẫn luôn quen dùng đũa, nhưng để con gái khinh bỉ, chỉ thể dùng đũa để ăn.

May mà đó cũng dần quen.

"Cái món màu xanh là gì?"

Thủ lĩnh bộ lạc Báo Đồ Từ chỉ món rau xanh xào và hỏi.

"Rau dại."

Mặc Lẫm mặt lạnh trả lời, tiện tay gắp một đũa cho Tô Hi Nguyệt, "Nguyệt Nhi ăn thịt dễ táo bón."

Các thủ lĩnh, tư tế, trưởng lão của các bộ lạc đều bừng tỉnh.

Táo bón về cơ bản là vấn đề mà thú nhân đều gặp , đặc biệt là thú nhân.

Bởi vì thú nhân thích ăn thịt.

Hơn nữa chủng loại thức ăn ở Thú Thế viễn cổ đơn điệu, cách chế biến chỉ nướng. Ăn thịt nướng hàng ngày chỉ gây táo bón, mà còn dễ nóng trong.

Một tuần đại tiện là chuyện bình thường, đôi khi thời gian còn dài hơn.

Nỗi khổ thật sự chỉ từng trải qua mới .

Sau đó, họ sôi nổi dùng tay bốc rau xanh ăn, phát hiện hương vị cũng khá ngon.

lúc , Kim Tằm Vương với mái tóc vàng chói mắt bước nhanh , phía là Huyền Phong với vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Xin đến muộn."

Kim Tằm Vương tùy ý vuốt mái tóc dài, đôi mắt vàng lướt qua cả phòng, phát hiện đều dùng tay bốc thức ăn, cũng gì ngạc nhiên.

Chỉ là ở bên Tô Hi Nguyệt lâu , cảnh tượng như , rõ ràng chút khó chịu.

Đột nhiên cảm thấy no .

Loading...