Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 346: Tín Ngưỡng Chi Lực
Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:56:23
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe hệ thống , nàng về phía những thú nhân đang xếp hàng, từng sắc mặt xám xịt, yếu ớt, uể oải.
Trong hang động còn nhiều già và giống cái thậm chí dậy nổi.
Tình hình của bộ lạc Lang vẫn còn xem như , tình hình ở các bộ lạc khác càng tệ hơn.
Nước giải độc hạn, nếu thể kịp thời tìm phương án thế, sẽ bao nhiêu thú nhân chết.
Đang suy nghĩ nên thực nghiệm như thế nào, nên kết hợp với loại thuốc gì thì.
Hiên Viên Minh vẫn luôn theo phía và im lặng, lúc bước đến, "Nguyệt Nhi, một ý tưởng."
"Ý tưởng gì?"
Tô Hi Nguyệt ngẩng đầu .
Ánh mắt Hiên Viên Minh trầm , "Nếu nước giải độc hiệu quả, chúng thể thử tìm kiếm những loại thảo dược tương tự, lẽ thể giảm bớt sự cấp bách."
"Thảo dược tương tự?"
Nàng sững sờ một chút, đó vẻ mặt ngượng nghịu, "Không gạt , phương pháp em sớm nghĩ tới , nhưng em căn bản hiểu những thứ . Viên giải độc đan là em ngẫu nhiên , công thức là gì, dùng những loại thảo dược nào, em . Nó hiện tại hòa trong nước, ngay cả bã cũng còn, nghiên cứu cũng bắt đầu từ ."
Nàng tuy dị năng hệ Mộc, cũng hiểu một kiến thức thảo dược đơn giản, nhưng cũng từng nghiên cứu sâu về Đông y, càng hiểu cách phối hợp thảo dược.
Huống chi, thảo dược thời viễn cổ và thời sự khác biệt.
Càng dám tùy tiện phối hợp.
Không , chỉ thể tìm lão vu y, xem kim tằm vương kết hợp với loại thuốc nào thể giải dịch bệnh .
Dạ Linh , lông mày trong nháy mắt nhíu , "Đây quả thật là một vấn đề đau đầu."
Hiên Viên Minh cũng im lặng, khi đưa đề nghị, suy nghĩ sâu xa về việc Nguyệt Nhi hiểu thảo dược.
điều thể trách , dị năng hệ Mộc của Nguyệt Nhi lợi hại, cũng hiểu cách phân biệt các loại thảo dược, gần như bản năng cho rằng nàng sẽ y thuật.
Thậm chí còn cảm thấy nàng lợi hại hơn cả lão vu y và tư tế.
Theo nước giải độc phân phát, sắc mặt của những thú nhân nhiễm dịch bệnh dần dần hơn, còn nôn, cũng tiêu chảy, ho khan giảm bớt, nhiệt độ cơ thể cũng dần dần giảm.
Thậm chí, ngay cả cảm giác lạnh lẽo và đau nhức ăn sâu tận xương cốt dường như cũng biến mất.
Xung quanh bắt đầu vang lên từng đợt hoan hô kích động.
"Đây thật là nước thánh, cảm giác sức lực !"
"Đầu ... còn choáng váng nữa!"
"Phụ , cảm thấy thế nào? Còn lạnh ?"
"Khá hơn nhiều... khá hơn nhiều ..."
Vân Vũ
...
Hiệu quả thấy ngay lập tức , sức thuyết phục hơn bất kỳ lời nào.
Những thú nhân đó sôi nổi về phía Tô Hi Nguyệt, nghĩ rằng thứ nước giải độc là do nàng điều chế, đó đồng loạt quỳ xuống mặt nàng, cùng hoan hô kích động:
"Cảm ơn cô Hi Nguyệt, cảm ơn sứ giả Thần Thú."
"Cô Hi Nguyệt chính là Thần Thú phái đến để cứu bộ lạc Lang chúng ..."
"Thần Thú ở cao! Cô Hi Nguyệt chính là hóa của ngài!"
Tiếng hô vang lên từng đợt cao hơn một đợt, vang vọng trong đêm tĩnh lặng, tràn ngập sự cảm kích vì sống sót tai nạn và sự kính sợ đối với Thần Thú.
Vô đôi mắt nóng bỏng nàng, mang theo lòng ơn sâu sắc, và cả sự kính sợ đối với sứ giả hoặc hóa của Thần Thú, như thể xung quanh nàng đang bao phủ một vầng sáng thánh khiết.
Tuy rằng đây Tô Hi Nguyệt thường xuyên lấy Thần Thú lý do, và dẫn dắt bộ bộ lạc Lang sống một cuộc sống hơn.
cứu nhiều sinh mạng thú nhân như , sự tác động lớn hơn nhiều.
Mễ Dao ở cửa hang động cảnh , vẻ mặt phức tạp.
Cũng may hiện giờ tâm thái nàng bình tĩnh hơn nhiều, cũng còn tồn tại sự ghen ghét.
Ngược cùng quỳ mặt đất, mặt tràn đầy sự cảm kích.
Tuy rằng Tô Hi Nguyệt từng mang đến tai họa cho bộ lạc, nhưng đồng thời, cũng dẫn dắt bộ lạc ngày càng hơn.
Hiện giờ cứu nhiều thú nhân như , cũng cứu Nanh Sói, chỉ riêng điều , đáng để cảm kích, để quỳ lạy.
Tô Hi Nguyệt cảnh tượng bất ngờ cho chút trở tay kịp.
Cũng may tâm thái vẫn đủ bình tĩnh.
Nàng định mở miệng bảo dậy, trong đầu đột nhiên vang lên giọng máy móc lâu của hệ thống:
"Đinh! Kiểm tra thấy các thú nhân của bộ lạc Lang sinh tín ngưỡng mạnh mẽ đối với Ký chủ, thu một lượng tín ngưỡng chi lực nhất định, hiện kích hoạt nhiệm vụ chi nhánh khẩn cấp: Khắc t.i.n.h d.ị.c.h bệnh."
"Nội dung nhiệm vụ, trong vòng 3 ngày nghiên cứu chế tạo một phương thuốc đơn giản thế nước giải độc, cứu sống ít nhất 500 thú nhân nhiễm. Điều tra rõ nguồn gốc dịch bệnh và chặn đường truyền bá. Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng [Y điển sơ cấp] (bao gồm nhận thảo dược và phối phương hợp thành), tín ngưỡng giá trị +1000, và thưởng ngẫu nhiên 3 hạt giống dược liệu quý hiếm. Trừng phạt thất bại: Tỷ lệ tử vong của bộ lạc Lang tăng lên 30%."
Hệ thống xong, nhắc nhở thêm một câu: "Ký chủ, tín ngưỡng chi lực đối với tu tiên cực kỳ quan trọng, những thể tăng tu vi, còn nhiều nhiều chỗ . Tóm , cô chỉ cần nhớ rằng tín ngưỡng chi lực vô cùng quan trọng là . Đây là một cơ hội để kiếm tín ngưỡng giá trị, ơn hãy nắm bắt."
Tô Hi Nguyệt trong nháy mắt ngây , tuy hiểu tác dụng của tín ngưỡng chi lực, nhưng hiểu ý của hệ thống.
Nghiên cứu chế tạo phương thuốc đơn giản thế nước giải độc, cứu sống ít nhất 500 thú nhân nhiễm, điều tra rõ nguồn gốc dịch bệnh và chặn đường truyền bá.
Nguồn gốc dịch bệnh căn bản cần điều tra, nguyên nhân .
Quan trọng nhất chính là nghiên cứu chế tạo thuốc giải.
Này vòng vòng , về vấn đề mấu chốt.
Nàng chỉ cảm thấy đau đầu.
Nàng về phía các thú nhân đang quỳ mặt đất, giọng thanh thúy: "Mọi dậy , việc cấp bách là cứu chữa nhiều tộc nhân hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-346-tin-nguong-chi-luc.html.]
Các thú nhân , sôi nổi ngẩng đầu về phía nàng, trong mắt tràn đầy hy vọng.
Giờ khắc , dường như dịch bệnh cũng còn đáng sợ như .
Sau đó sôi nổi dậy.
Dạ Linh và Hiên Viên Minh , đều thấy sự ngưng trọng trong mắt đối phương.
Danh vọng quá cao đối với Nguyệt Nhi mà , cũng chuyện .
Nguyệt Nhi căn bản hiểu y thuật, càng hiểu cách phối hợp thảo dược, nếu đến lúc đó cứu , khó tránh khỏi sẽ những lời khó lưng.
Thậm chí một hành vi quá khích.
Nguyệt Nhi là , thần, luôn những việc .
Cái danh tiếng ...
trong tình huống mắt, cũng thích hợp nhiều.
Tô Hi Nguyệt chậm trễ thời gian, lập tức về tìm vu y.
Nghĩ đến tư tế núi hái thuốc, nàng xoay với Hiên Viên Minh: "Anh bây giờ lập tức dẫn tìm tư tế, ông núi hái thảo dược, tìm thì em việc gấp tìm ông , bảo ông mau chóng về."
Hiên Viên Minh gật đầu đồng ý, xoay mang theo mấy thú nhân biến mất ánh trăng.
Nàng cũng tiếp tục ở đây, nhanh chóng tìm vu y.
Dạ Linh dặn dò thú nhân trông coi ở đây, tình huống gì thì báo cáo cho , cũng theo.
Màn đêm như mực, bộ bộ lạc Lang khắp nơi đều bừng lên ánh lửa, lay động trong gió, kéo bóng lúc dài lúc ngắn.
Dịch bệnh đột ngột bùng phát, đêm nay ai cũng ngủ ngon, từng vẻ mặt đều mệt mỏi.
Tô Hi Nguyệt đương nhiên cũng mệt, chẳng qua thời gian, cũng tâm tư ngủ.
Trong lòng tính toán, lão vu y chắc từ chỗ phụ về , nàng liền thẳng đến chỗ ở của đối phương.
Dạ Linh theo sát phía .
Hai nhanh đến chỗ ở của vu y, trong sân đèn đuốc sáng trưng, góc tường cắm đầy đuốc, trong khí mùi thuốc nồng vô cùng.
Lão vu y đang còng lưng xổm mặt đất nghiền thuốc, thoáng thấy hai họ bước , trong nháy mắt : "Con bé đến đúng lúc, giúp lão nhân phân loại những thảo dược ."
Tô Hi Nguyệt liếc mắt một cái đống thảo dược bên cạnh, cũng từ chối, qua xổm xuống một bên phân loại, hỏi: "Sư phụ núi hái thuốc , bên ông nghiên cứu thế nào ?"
Lão vu y lắc đầu, trong đôi mắt vẩn đục lộ sự mệt mỏi, "Cơn dịch bệnh đến thật kỳ quái, lão nhân lật hết những cuộn da thú gia truyền, cũng tìm thấy ghi chép tương tự."
Ông chỉ mấy tấm da thú ố vàng trải bàn đá, đó vẽ các loại đồ án thảo dược, " là tìm vài phương thuốc thanh nhiệt giải độc, nhưng hiệu quả thì..."
Lời còn dứt, là một trận lắc đầu.
Dạ Linh trong sân, đôi mắt bạc lướt qua những thảo dược đó, "Nguyệt Nhi, em ý tưởng gì ?"
Tô Hi Nguyệt đem những thảo dược phân loại xong đẩy sang một bên, do dự một lát : "Em thử dùng kim tằm vương."
Đôi mắt bạc của Dạ Linh khẽ lóe, đương nhiên kim tằm vương, trong cơ thể lúc đó lỡ nuốt một viên kim châu thể giải bách độc.
Theo lời kim tằm vương , viên kim châu là nó tốn 300 năm để ngưng luyện mà thành, vốn là để cho Nguyệt Nhi dùng.
Ai ngờ thằng nhóc Huyền Minh loạn, kim châu vô tình bay miệng .
Con kim tằm vương đó vẫn Nguyệt Nhi nuôi trong gian, hàng ngày nhả tơ.
Cũng khi nào thể ngưng luyện viên kim châu thứ hai.
"Kim tằm vương?"
Tay lão vu y run lên, cái chày nghiền thuốc thiếu chút nữa rơi xuống đất, "Trong truyền thuyết, thánh vật của tộc Cổ Dược ở Thượng Vực?"
Ông tuy thấy bao giờ, nhưng cũng một chút qua những ghi chép.
Tô Hi Nguyệt gật đầu, " , chính là nó."
Nàng , lòng bàn tay lật một cái, một con tằm con vàng rực xuất hiện lòng bàn tay, hình mũm mĩm nhúc nhích, đỉnh đầu còn hai cái râu nhỏ màu vàng, trông ngây thơ chất phác.
Đôi mắt vẩn đục của lão vu y trong nháy mắt mở lớn, run rẩy vươn tay, "Này... thật là kim tằm vương?"
Kim tằm vương dường như cảm ứng điều gì, lười biếng ngẩng đầu lên, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh liếc lão vu y một cái, bĩu môi lẩm bẩm vẻ chán ghét: "Lão già xí, đừng gần thế, nước bọt phun lên ..."
Lão vu y ngượng ngùng rụt tay về, nhịn sờ sờ nếp nhăn mặt , "Sống đến từng tuổi , đầu tiên một con sâu chê bai..."
Kim tằm vương lập tức xù lông, mũm mĩm uốn éo, hai cái râu màu vàng đỉnh đầu tức giận run lên: "Ngươi ai là sâu? là thánh vật của tộc Cổ Dược, thánh vật hiểu !"
Tô Hi Nguyệt buồn , dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc hình tròn vo của nó: "Thôi đừng quậy nữa, giờ việc chính."
Nàng sang lão vu y, vẻ mặt nghiêm túc: "Con thử dùng kim tằm vương kết hợp với những thảo dược khác, xem thể tìm phương pháp điều trị dịch bệnh ."
Đôi mắt vẩn đục của lão vu y lập tức sáng lên: " đúng đúng! Truyền thuyết kim tằm vương thể giải bách độc, chừng thật sự thể giải trận dịch bệnh ."
"Ai chỉ thể giải độc?"
Kim tằm vương đột nhiên ngắt lời ông, kiêu ngạo ngẩng đầu nhỏ lên, "Một cơn dịch bệnh cỏn con, đối với mà ..."
Nó đột nhiên im bặt, đôi mắt hạt đậu xanh tròn một vòng, đột nhiên về phía Tô Hi Nguyệt: " giúp thì , cô đồng ý với một điều kiện."
Đôi mắt bạc của Dạ Linh nhíu , khom lưng về phía kim tằm vương: "Điều kiện gì?"
Kim tằm vương liếc , đột nhiên vặn vẹo , một luồng kim quang lóe lên.
Tại chỗ nào còn con tằm béo ú, đó là một nam tử tuấn mỹ tóc vàng mắt vàng.
Hắn một kim bào dài, khuôn mặt tinh xảo đến gần như yêu dị, giữa trán hai cái râu nhỏ màu vàng ẩn hiện, đang lười biếng tựa bàn đá trong sân, liếc mắt đưa tình với Tô Hi Nguyệt: " Nguyệt Nhi mỗi ngày tự đút ăn lá dâu, còn thú phu thứ 8 của nàng ~"
Sắc mặt Dạ Linh trong nháy mắt âm trầm, trong đôi mắt bạc hiện lên hàn quang: "Ngươi c.h.ế.t ?"
Tô Hi Nguyệt cũng kinh ngạc ngây , mở to mắt nam mỹ nam tóc vàng mặt: "Anh... thể hóa hình?"
Giọng kinh ngạc đều lớn lên ít.