Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 344: Giải Độc Đan

Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:56:20
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên, nàng quên nhắc nhở Hiên Viên Minh đeo khẩu trang.

Hiên Viên Minh chiếc khẩu trang trong tay, tuy rằng chút quen đeo loại đồ vật , nhưng vì để phòng ngừa dịch bệnh, vẫn thành thật đeo lên.

Sau khi chuyện vài câu với nàng, liền mang khẩu trang phát từng nhà.

Tô Hi Nguyệt cũng tự đeo khẩu trang, đang định xem tình hình của Tô Mục, thì chú ý tới chiếc thùng gỗ lớn phía tấm bình phong trong phòng.

Trong nháy mắt, nàng nhớ trứng phượng hoàng và trứng rồng vẫn còn đang ấp bên trong.

Nàng nhanh chân đến bên thùng gỗ.

Liền thấy ba quả trứng phượng hoàng và hai quả trứng rồng đang lặng lẽ trong thánh tuyền, linh khí và sinh mệnh chi khí bao bọc, vỏ trứng lưu chuyển ánh sáng nhàn nhạt.

Chỉ cần thôi, cũng thể cảm nhận sinh mệnh lực dồi dào bên trong.

Chắc là sắp nở nhỉ?

Vẻ mặt nàng tràn đầy mong đợi, nhưng nghĩ đến dịch bệnh đang bùng phát, bên ngoài lộn xộn, lúc nở là chuyện .

Để đề phòng, nàng thu cả thùng gỗ lớn và thánh tuyền gian.

Đương nhiên, trứng rồng và trứng phượng hoàng cũng thu .

Không gian cách ly thứ bên ngoài, để bên trong vẫn an hơn một chút.

Nghĩ đến đây, nàng xoay rời .

Vẫn là xem phụ trai .

Tô Mục và phụ Tô Liệt ở cùng một chỗ, trong căn nhà ngói xanh lớn nhất ở phía đông của bộ lạc, cách cũng xa, vài bước là tới.

Tuy chỉ là một cách ngắn ngủi, nhưng đường, nàng phát hiện bộ bộ lạc đang hỗn loạn, tiếng , tiếng la, tiếng rên rỉ vang lên ngừng.

Vân Vũ

Dạ Linh từ lúc nào đeo khẩu trang vải, đang dẫn các thú nhân của bộ lạc di chuyển bệnh ngoài, cũng là định di chuyển đến .

Tô Hi Nguyệt nhanh chóng bước tới, kéo Dạ Linh , “Anh định di chuyển bệnh ?”

“Phía tây chân núi mấy hang động trống, tạm thời cách ly bên đó .”

Dạ Linh trầm giọng trả lời, đôi mắt bạc về phía nàng, “ sắp xếp thú nhân qua dọn dẹp, lát nữa là thể di chuyển qua.”

Nàng khẽ gật đầu, dặn dò một điều cần chú ý, đến chỗ ở của Tô Liệt.

Trong sân thấy những thú nhân khác, hiển nhiên đều lệnh ở trong nhà, ngoài.

Tuy nhiên, trong sân tràn ngập mùi thuốc nồng, là đang nấu thuốc.

Nàng xuyên qua sân nhà chính, trực tiếp đến phòng Tô Mục.

Trong phòng ánh sáng mờ ảo, chỉ một cây đuốc cắm ở góc tường, vẫn thể rõ, nhưng quá sáng.

Nàng liếc mắt một cái thấy Tô Mục giường, sắc mặt tái nhợt, mắt thâm quầng, mặt, tay và cả những vùng da lộ đều nổi lên từng mảng ban đỏ lớn.

Hắn khom lưng ghé mép giường, thỉnh thoảng nôn.

Trên mặt đất ở mép giường đặt một cái chậu gỗ, bên trong là những thứ Tô Mục nôn .

Vu y bên cạnh, trong tay cầm một cây kim xương dài, vài châm kim cho Tô Mục nhưng thể tay.

Chủ yếu là Tô Mục thỉnh thoảng dậy nôn, hoặc lâu chạy nhà vệ sinh.

Chỉ trong một lúc, chạy ba bốn .

Đáng là còn sốt cao, thật sự khó giải quyết.

Tô Liệt sốt ruột đến nóng ruột, một mặt lo lắng cho con trai, một mặt còn sắp xếp xử lý chuyện dịch bệnh.

Cũng may con gái và mấy con rể năng nổ, những việc cần sắp xếp đều sắp xếp thỏa, cũng giúp ông đỡ nhiều việc.

Ông Huyền Phong báo cáo xong, liền thấy một giống cái che miệng mũi bước .

Vẫn còn thắc mắc đó là ai, kỹ thì phát hiện là con gái , sắc mặt lập tức đổi.

“Nguyệt Nhi, nơi nguy hiểm, con đến đây gì, mau mau về .”

Ông đen mặt quát lớn, thấy chiếc khẩu trang mặt nàng nghi hoặc, “Cái gì mặt con thế? Sao đeo cái ?”

“Đây là khẩu trang, thể phòng ngừa lây nhiễm, khẩu trang của ? Hiên Viên Minh đưa cho ?”

Tô Hi Nguyệt nhàn nhạt giải thích, thấy họ ai đeo khẩu trang, nhịn hỏi.

Tô Liệt căn bản khẩu trang là cái gì, khẩu trang của Hiên Viên Minh cũng phát từng nhà, còn tới đây.

Vừa định hỏi khẩu trang là cái gì.

Liền thấy một thú nhân cầm mấy chiếc khẩu trang chạy , “Thủ lĩnh, đây là Hiên Viên Minh bảo đưa cho , thể phòng ngừa lây nhiễm, mỗi đều đeo.”

Tô Liệt nhận lấy mấy chiếc khẩu trang, cẩn thận quan sát món đồ lạ lẫm , “Đây là khẩu trang ?”

Nàng khẽ gật đầu, cầm lấy một chiếc khẩu trang mẫu : “Phụ , đeo như con , luồn hai sợi dây qua tai, che kín miệng mũi.”

Nàng giúp Tô Liệt đeo lên, “Nhớ kỹ đừng dùng tay chạm bên trong khẩu trang, nếu dính giọt b.ắ.n thì lập tức cái mới.”

Vu y cũng thò qua học cách đeo, kinh ngạc : “Cách thật là .”

Tô Hi Nguyệt thấy tư tế trong phòng, nhịn hỏi: “Phụ , sư phụ ? Sao thấy ông , ông ?”

“Lão già đó lên núi hái thuốc ngay trong đêm , còn về.”

Tô Liệt thuận miệng trả lời, nhịn về phía Tô Mục giường, “Tình hình của con thế , thuốc uống nôn ngay, kim xương cũng châm xuống , thật là sốt ruột.”

Vu y sắc mặt nghiêm trọng, “Triệu chứng giống với dịch bệnh ba mươi năm , cũng nguồn gốc ở .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-344-giai-doc-dan.html.]

Tô Hi Nguyệt nhíu mày, “Là Mộ Hàn, nhiều thú nhân đuổi g.i.ế.c , cuối cùng phản giết, những t.h.i t.h.ể đó chồng chất thối rữa, thêm nữa kền kền mổ ăn bay khắp nơi, virus dịch bệnh liền truyền bá .”

Nàng sơ lược nguồn gốc dịch bệnh mà hệ thống cho nàng.

Vu y tuy mấy chú ý đến chuyện bên ngoài, nhưng chuyện bộ lạc Hổ Cánh đại loạn, Mộ Hàn g.i.ế.c thủ lĩnh bộ lạc Hổ Cánh, còn g.i.ế.c nhiều thú nhân thì vẫn .

Nguyên nhân cụ thể thì rõ lắm, hình như là vì giống cái tên Sở Du Du chết.

Mộ Hàn mới nổi điên như để báo thù cho đối phương, chỉ g.i.ế.c thú nhân của bộ lạc Hổ Cánh, mà còn g.i.ế.c cả thú nhân của các bộ lạc khác.

Dẫn đến vài bộ lạc hợp lực vây quét .

Tình hình đó thì ông .

Tô Liệt đương nhiên cũng một chút, trong lén lút còn bàn luận chuyện với tư tế, vu y, cảm thấy Mộ Hàn ngu xuẩn.

Vì một giống cái c.h.ế.t mà đưa bản cảnh như , thật sự đáng.

Tuy nhiên, bọn họ thể nào nghĩ tới, nguồn gốc của trận dịch bệnh là vì những t.h.i t.h.ể chất đống đó.

Sắc mặt Tô Liệt nặng nề, “Chuyện đến, vẫn nên nghĩ cách giải quyết trận dịch bệnh , cứu con và những tộc nhân nhiễm bệnh .”

Tô Hi Nguyệt đến mép giường, bắt đầu dùng dị năng kiểm tra cho Tô Mục, thật cũng gì đáng kiểm tra.

Dịch bệnh mà, chính là virus, tình huống đương nhiên là giải độc.

, virus ngoan cường, cần tìm thuốc giải tương ứng mới .

Nàng tuy dị năng hệ Mộc, hơn nữa là bát giai, nhưng dị năng cũng vạn năng.

Nếu ở tận thế nàng cũng sẽ zombie cắn chết.

Đương nhiên, dị năng cũng thể hỗ trợ điều trị bằng thuốc, song kiếm hợp bích, hiệu quả gấp bội.

“Vu y, ông kê thuốc gì cho con đó, cho xem.”

Nàng đầu hỏi vu y.

Vu y vội vàng đưa phương thuốc da thú cho nàng.

Tô Hi Nguyệt nhận lấy lướt qua, đó là những loại thảo dược thanh nhiệt giải độc, tăng cường thể chất, còn cả những loại ngăn nôn và tiêu chảy.

Nàng tác dụng với dịch bệnh , chủ yếu là nàng cũng hiểu nhiều về Đông y, chỉ thể xem hiểu phần vỏ.

Biết loại thảo dược đó tác dụng gì, và để điều trị cái gì.

Nàng lướt qua trả cho vu y, bắt đầu dùng dị năng giải độc cho Tô Mục.

Tuy thể trị liệu , nhưng tổng thể thể thoải mái hơn.

Dị năng hệ Mộc theo kinh mạch Tô Mục di chuyển, ban đỏ da biến mất với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

Hiển nhiên là dị năng hệ Mộc phát huy tác dụng.

Vu y bên cạnh xem đến há hốc mồm, ông cũng dùng dị năng điều trị cho Tô Mục, đáng tiếc hiệu quả kém xa cô bé.

“Dị năng giải độc.”

Tô Hi Nguyệt nhàn nhạt giải thích, “ chỉ trị ngọn trị gốc.”

Đang , Tô Mục đột nhiên ho kịch liệt, ho liên tục ngừng.

Cảm giác đó, như ho cả phổi ngoài.

“Dịch bệnh quả nhiên bá đạo.”

Vu y vội vàng bưng chậu gỗ đỡ Tô Mục ho .

lúc , giọng hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu Tô Hi Nguyệt, “Ký chủ, trong ba lô hệ thống của cô vẫn còn một viên giải độc đan ? Có thể giải vạn độc.”

Mắt nàng trong nháy mắt sáng lên, suýt chút nữa quên mất việc , chủ yếu là đồ trong ba lô quá nhiều, cái gì nàng cũng nhớ rõ, ngày thường cũng lục.

Nàng giả vờ lục trong lòng, thật là lấy viên giải độc đan màu xanh biếc từ ba lô hệ thống.

Đang định cho Tô Mục uống.

Đột nhiên nhớ bộ lạc còn nhiều thú nhân và giống cái nhiễm, động tác dừng .

“Phụ , ông lấy một thùng nước sạch tới.”

Nàng đầu về phía Tô Liệt, “Con cách .”

Tô Liệt tuy nghi hoặc, nhưng vẫn lập tức phân phó thú nhân khiêng tới một thùng nước sạch lớn.

Là một cái thùng gỗ siêu to, hai thú nhân mới khiêng .

Nước sạch đặt mặt đất, bọn họ liền lui sang một bên.

Nàng lướt qua, tới bóp nát viên giải độc đan rắc trong nước, nhanh nó tan .

“Hệ thống, pha loãng như tác dụng ? Có cứu .”

Trong lòng nàng chút lo lắng, nhịn hỏi hệ thống.

“Đương nhiên là tác dụng.”

Hệ thống trả lời ngay lập tức, “Tuy hiệu quả bằng dùng cả viên, nhưng đủ để giảm bớt triệu chứng, mỗi một chén, uống ba ngày liền khỏi hẳn.”

Nghe hệ thống , nàng trong nháy mắt yên tâm ít, lập tức tìm cái chén gốm, múc một chén đưa cho Tô Mục, “Anh, mau uống , trong nước em cho giải độc đan, thể chữa khỏi cho .”

Tô Mục cố gắng dậy, bưng chén uống cạn.

Tô Hi Nguyệt rót thêm hai chén lớn cho uống, sắc mặt Tô Mục chuyển biến với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, cũng còn nôn, tiêu chảy nữa.

Nhiệt độ cơ thể cũng dần dần giảm, rõ ràng bình thường hơn nhiều.

Loading...