Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 335: Đại Chiến Khởi
Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:56:11
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh địa Phượng tộc, thung lũng Phượng Tê.
Phượng Khiếu đang ở trong điện Ngô Đồng cùng Như Nhi những lời tâm tình, chờ khi quả trứng phượng hoàng trong bụng cô nở , sẽ phế bỏ Phượng Túc, lập con của họ kế thừa, vân vân.
Như Nhi tựa lòng , vuốt ve cái bụng nặng trĩu, cực kỳ kiều diễm quyến rũ, giọng cũng nũng nịu: “Khiếu, thật , con của chúng tương lai nhất định sẽ mạnh mẽ và thông minh, oai phong như .”
“Ha ha ha... Cái miệng nhỏ của em thật khéo , dễ chịu.”
Phượng Khiếu tâm trạng cực kỳ vui vẻ, nâng cằm Như Nhi lên ha hả, nhịn hôn lên mặt cô một cái.
lúc , một chiến sĩ Phượng tộc lảo đảo xông , sắc mặt trắng bệch, “Tộc trưởng, đại quân Long tộc đang đến gần, Hiên Viên Hạo tự dẫn đánh tới.”
“Cái gì?”
Vân Vũ
Nụ mặt Phượng Khiếu lập tức cứng , đột nhiên dậy, vì động tác quá mạnh, đổ cái bàn nhỏ mặt, và trái cây vương vãi khắp sàn, “Hiên Viên Hạo điên cái gì ?”
Chiến sĩ Phượng tộc run rẩy, lắp bắp trả lời: “Long tộc , ngài tức c.h.ế.t phu nhân Thủy Phù, cho nên tìm ngài...”
Hai chữ “tính sổ” thế nào cũng dám tiếp, sợ hãi đến mức lập tức quỳ xuống đất, run rẩy, dám ngẩng đầu.
“Đánh rắm.”
Phượng Khiếu đương nhiên hiểu, sắc mặt xanh mét, gân xanh trán nổi lên, nhịn chửi thề, “Thủy Phù là tự c.h.ế.t bệnh, liên quan gì đến lão già .”
Nói đến đây, đột nhiên dừng , nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt biến, chẳng lẽ là...
“Phượng Túc ? Cho đến gặp ngay.”
Hắn sắc mặt xanh mét quát.
Hoàn chú ý đến Như Nhi bên cạnh sợ tái mặt, ôm bụng dám lên tiếng.
Phượng Khiếu lúc cũng tâm trí quản Như Nhi, trong đầu nghĩ cách đối phó với sự khó dễ của Long tộc.
Chiến sĩ cẩn thận ngẩng đầu, run rẩy : “Thiếu, thiếu quân ... Hắn cùng với Long tộc.”
“Nghịch tử.”
Phượng Khiếu tức đến cả run rẩy, trong mắt hiện lên một tia sát ý tàn nhẫn.
Cái đồ hỗn xược chắc chắn tính toán của , cố ý phế bỏ , bồi dưỡng kế thừa, cho nên dứt khoát tay , đem sự thật năm đó mách lẻo cho Hiên Viên Hạo.
Phượng Khiếu tuy phẩm cách , nhưng đầu óc cực kỳ thông tuệ, hơn nữa thủ đoạn, nếu cũng thể trở thành tộc trưởng Phượng tộc.
Hắn nhanh nghĩ thông suốt ngọn ngành, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Sớm thì lúc sinh cái đồ hỗn xược , nên bóp c.h.ế.t nó ngay.
Cũng tránh hiện giờ nuôi hổ gây họa.
lúc , bộ thung lũng Phượng Tê chấn động dữ dội, từ xa truyền đến tiếng rồng ngâm vang trời, bầu trời trong nháy mắt mây đen cuồn cuộn che phủ.
Sắc mặt Phượng Khiếu biến đổi, hóa thành hỏa phượng xông ngoài, “Triệu tập tất cả trưởng lão.”
Như Nhi kinh hoảng thất thố ôm bụng kêu to, “Khiếu...”
“Ở yên đây đừng nhúc nhích.”
Phượng Khiếu cũng đầu mà biến mất ngoài điện.
Trên trung, mây đen áp đỉnh, sấm sét ầm ầm, đại quân Long tộc giống như một làn lũ đen, che kín bộ bầu trời thung lũng Phượng Tê.
Hiên Viên Hạo hóa thành kim long lượn lờ trong tầng mây, mắt giận trừng lên, râu rồng múa cuồng, vảy rồng màu vàng sẫm lấp lánh hàn quang trong tầng mây sấm sét.
Phía là các đại trưởng lão Long tộc cùng với Huyền Giáp Vệ dày đặc, che kín cả bầu trời.
“Phượng Khiếu, ngươi cút đây nhận lấy cái chết.”
Tiếng gầm giận của Hiên Viên Hạo vang dội khắp bầu trời thung lũng Phượng Tê, đá vụn sụp đổ, cuồng phong thổi cây ngô đồng nghiêng ngả.
Hiên Viên Minh đúng lúc đuổi tới, cần cố ý tìm, liếc mắt một cái thấy con hỏa phượng cực kỳ màu đang theo cuối cùng trong đội ngũ Long tộc.
Không Phượng Túc thì là ai?
Hiên Viên Minh hạ xuống, đuôi rồng vung, quên túm Phượng Túc từ xuống.
Hai trong nháy mắt hóa thành hình .
“Ai nha, biểu ca đừng giằng co lôi kéo, nhiều thế mà ~”
Phượng Túc Hiên Viên Minh túm xuống đất, hề hoảng loạn, ngược cố tình kêu lên một cách kỳ quái.
Hiên Viên Minh cái đức hạnh của , sớm quen, đôi mắt vàng lướt qua vẻ ngoài trắng toát của , đúng là bớt vài phần phong lưu thường ngày, ngược thêm vài phần phong vị công tử thanh nhã.
Hắn nhạo một tiếng, “Ta còn tưởng rằng dượng sẽ chặn g.i.ế.c ngươi đường .”
Phượng Túc liếc mắt , mắt đào hoa hiện lên vẻ lạnh lẽo, “Ta quá hiểu phụ , sớm đổi ba tuyến đường mới lén lút đến Long tộc.”
Bên , các trưởng lão Phượng tộc và chiến sĩ tinh vội vã tập hợp, đại quân Long tộc che kín bầu trời, ai nấy đều lộ vẻ kinh hãi.
Phượng Khiếu hóa thành hỏa phượng đến nơi, đối diện khí thế ngút trời, sát khí đằng đằng của đại quân Long tộc, và kim long khổng lồ , sắc mặt âm trầm đến mức thể nhỏ nước.
Ánh mắt đảo qua đội ngũ Long tộc, cuối cùng dừng Phượng Túc đang lẩm bẩm gì với Hiên Viên Minh ở cửa thung lũng Phượng Tê, trong mắt hiện lên sự tàn nhẫn.
Cái nghịch tử .
Phượng Túc đương nhiên nhận ánh mắt của phụ , nhưng vẫn hồn nhiên thèm để ý.
Thậm chí khiêu khích nhếch khóe môi, đôi mắt đào hoa còn vẻ phong lưu thường ngày, mà là một mảnh lạnh băng.
Phượng Khiếu thấy vẻ khiêu khích của con trai, sắc mặt càng thêm khó coi.
Hắn kiềm chế lửa giận trong lòng, đó hóa thành hình hạ xuống đất, áo vũ bào màu đỏ bay phấp phới trong gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-335-dai-chien-khoi.html.]
Mấy vị trưởng lão cũng hóa thành hình theo lưng .
“Hiên Viên hưng sư động chúng như , là vì chuyện gì?”
Phượng Khiếu cuối cùng ánh mắt dừng cái đầu rồng vàng khổng lồ của Hiên Viên Hạo, nhưng vẫn cố nặn một nụ .
Thái độ thong dong, như thể đối mặt là đại quân báo thù máu, mà là họ hàng đến chơi bình thường.
“Cái gọi là chuyện gì?”
Hiên Viên Hạo lạnh hai tiếng, hóa thành hình hạ xuống đất, áo thú màu vàng kim cuồng vũ, giơ tay quẳng tấm da thú bằng chứng vẽ nguệch ngoạc mặt Phượng Khiếu, “Nhìn xem ngươi chuyện gì.”
Tấm da thú đón gió bung , những đồ án thô ráp nhưng rõ ràng phơi bày mắt .
Con rồng cái hấp hối giường ho máu, vẻ mặt bi thương.
Bên cạnh là con phượng hoàng già đang ôm giống cái tộc mèo tìm hoan mua vui, còn một tiểu giống cái cực kỳ vui vẻ.
Các trưởng lão Phượng tộc thấy nội dung bên trong, vẻ mặt đều kinh ngạc.
Sau đó trở nên phức tạp.
Vài vị trưởng lão tuổi đời lớn hơn ít nhiều cũng chút sự thật năm đó, vì sự định của Phượng tộc, cũng để tránh phiền phức, đều giả câm vờ điếc.
Vẻ thong dong mặt Phượng Khiếu từng chút vỡ vụn, nắm chặt tấm da thú, các khớp ngón tay trắng bệch, “Đây là vu oan hãm hại.”
Hắn ngẩng đầu về phía Hiên Viên Hạo, mặt lộ vẻ bôi nhọ tức giận, “Hiên Viên , ngươi và quen nhiều năm, ngươi nên là như thế nào, thể hại c.h.ế.t Phù Nhi? Ta yêu cô còn kịp. Hơn nữa, chỉ dựa mấy đường cong thô ráp vẽ linh tinh thể đại diện cho cái gì?”
Phượng Túc ở cuối đội ngũ Long tộc, câu của phụ : “Ta thể hại c.h.ế.t Phù Nhi, yêu cô còn kịp.”
Ngay lập tức ghê tởm mà nôn , bao giờ lão già vô liêm sỉ đến thế.
Yêu a mỗ của mà loại lời đó cũng thốt .
“Vẽ linh tinh?”
Hắn cố nén cảm giác buồn nôn trong dày, chậm rãi từ đội ngũ.
Giọng còn vẻ màu thường ngày, mà là sự lạnh băng từng , xuyên qua sự đối đầu đầy sát khí.
Hắn chậm rãi đến bên cạnh Hiên Viên Hạo, đầu ngón tay vê một chiếc lá ảo ảnh lưu chuyển quang mang, ánh mắt về phía Phượng Khiếu, “Vậy phụ còn nhớ cái ? Ảo Giác Diệp?”
Bên trong đương nhiên ghi bằng chứng, còn hình ảnh lão già dùng phượng hoàng chân hỏa ép a mỗ cho phép ngoại thất cửa.
Lần chiếc lá ảo ảnh dùng để giao dịch cho lão già đó.
Chẳng qua lão già chắc còn , còn vài cái nữa.
Chính là để chuẩn chờ lão già đó chịu thừa nhận thì lấy vả mặt.
Phượng Khiếu chiếc lá ảo giác trong tay , sắc mặt đại biến, ngay lập tức thốt lên, “Chiếc lá ảo giác hủy ? Sao tay ngươi ...”
Lời còn dứt, lập tức nhận , nhanh chóng im miệng, ánh mắt phun lửa về phía , hận thể xé nát cái nghịch tử .
Phượng Túc để ý đến ánh mắt hận thể xé nát của lão già đó, dù giữa hai sớm còn tình phụ tử, cũng chẳng gì đau lòng.
Hắn thúc giục lực lượng đầu ngón tay, chiếc lá ảo giác quang mang bùng lên, hình ảnh bên trong rõ ràng phóng .
Trong tẩm điện hoa lệ, Thủy Phù yếu ớt tựa giường, ho dữ dội, m.á.u tươi cũng ho , sắc mặt tái nhợt và phẫn nộ.
Phượng Khiếu mặt đầy thiếu kiên nhẫn bên cạnh, trong lòng còn ôm một giống cái tộc mèo xinh , mắt lạnh Thủy Phù đang ho m.á.u giường, “Ngươi nên , giống cái ở Thú Thế tuy trân quý, nhưng đối với những thú nhân đầu, quyền thế như chúng , căn bản thể nào cả đời chỉ một bạn lữ, chỉ cần ngươi đồng ý cho A Nghiêu cửa, sự tôn trọng đáng sẽ thiếu cho ngươi.”
“Phượng Khiếu, cái đồ lòng lang sói nhà ngươi, c.h.ế.t cũng sẽ đồng ý cho cái giống cái tiện nhân cửa.”
Thủy Phù ngừng ho máu, tiếng mắng giận dữ truyền từ chiếc lá ảo giác.
Sắc mặt Phượng Khiếu trong nháy mắt xanh mét.
Hình ảnh của chiếc lá ảo giác tiếp tục lưu chuyển.
“Ta là công chúa Long tộc gả thấp cho ngươi, vì ngươi tìm thêm Thú Phu nào khác, an phận giữ , ngược là ngươi lòng lang sói phản bội .”
Thủy Phù ho m.á.u thấm đỏ bộ da thú trắng như tuyết, nàng run rẩy chỉ tay giống cái tộc mèo trong lòng Phượng Khiếu, “Ngươi năm đó cầu hôn thế nào, ngươi tình yêu một đời một kiếp một đôi. Ta thỏa mãn ngươi, nhưng ngươi thì ? Bây giờ vì một đồ vật hạ tiện như thế...”
“Bang!”
Phượng Khiếu một chưởng tát mặt Thủy Phù, phượng hoàng chân hỏa trong lòng bàn tay ẩn hiện: “Chú ý lời của ngươi, A Nghiêu là ngươi thể tùy tiện nhục mạ ?”
Hắn quản Thủy Phù một cái tát của đánh ngã dậy, lạnh : “Ta năm đó đích xác , nhưng bây giờ yêu ngươi nữa, đổi ý, yêu A Nghiêu ?”
Phượng Túc mười tuổi đột nhiên từ ngoài điện xông , dang hai tay che mặt mẫu : “Phụ đừng mà!”
Hình ảnh đột nhiên dừng .
Thung lũng Phượng Tê tĩnh lặng như chết.
Sắc mặt Phượng Khiếu xanh mét, chuyện bại lộ, còn đường cứu vãn, đột nhiên bạo phát hóa thành hỏa phượng vồ về phía Phượng Túc: “Nghịch tử!”
“Gầm —— “
Hiên Viên Hạo trong nháy tức hóa thành kim long chặn , đuôi rồng quét ngang đánh bay Phượng Khiếu mấy chục trượng, vặn quăng trong điện Ngô Đồng.
Trong điện Ngô Đồng truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương của Như Nhi.
Phượng Túc nhân cơ hội hóa thành phượng hoàng lửa đỏ bay vút lên cao, bay thẳng đến điện Ngô Đồng.
Khi cánh chim lướt qua, một con d.a.o găm lấp lánh hàn quang bay thẳng trong điện Ngô Đồng.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết của Như Nhi đột nhiên im bặt, cổ tuôn máu, một con d.a.o găm đang cắm đó.
“Như Nhi.”
Phượng Khiếu sắc mặt khó coi tiến lên, phát hiện Như Nhi chết, đôi mắt vẫn nhắm , rõ ràng là c.h.ế.t nhắm mắt.