Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 332: Quay Lại Vội Vàng

Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:56:08
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hệ Thống, vì Vân Châu tự sát?”

Tô Hi Nguyệt đầy nghi hoặc, ý thức dò hỏi hệ thống.

Hệ thống nhanh nhảy , cũng giấu giếm, “Trước khi xảy chuyện, Sở Du Du và Vân Châu đánh trong phòng, còn là giữa đêm, kinh động bộ bộ lạc Hổ Cánh, tộc trưởng và nhiều thú nhân đều thấy. Hơn nữa, khi Sở Du Du đuổi khỏi bộ lạc Hổ Cánh lâu, thú nhân thấy Vân Châu lén lút rời , và đó Sở Du Du c.h.ế.t thảm ở vùng hoang dã. Mộ Hàn kẻ ngốc, dễ dàng tra là do Vân Châu .”

“Sau đó Mộ Hàn liền chạy tìm Vân Châu chất vấn ?”

Cô nhanh chóng tiếp lời.

“Ừm, đúng , nhưng Vân Châu chịu thừa nhận, cắn c.h.ế.t là g.i.ế.c Sở Du Du, chỉ là thấy chướng mắt Sở Du Du lừa gạt khác nên mới cãi , còn là Sở Du Du đánh cô , hỏng mặt cô các kiểu. Mộ Hàn căn bản tin lời dối của Vân Châu, xé nát t.h.i t.h.ể của những thú nhân từng theo đuổi Sở Du Du, m.á.u thịt chảy đầy đất, còn mặt Vân Châu.”

Hệ thống đến đây, giọng thêm vài phần đồng tình, “Vân Châu lúc đó đều sợ c.h.ế.t khiếp, cũng may đủ trấn tĩnh, vẫn chịu thừa nhận g.i.ế.c Sở Du Du, Mộ Hàn thấy cô vẫn chịu thừa nhận, c.h.ế.t cũng hối cải. Nổi giận bóp cổ cô , đem những thứ bẩn thỉu đổ miệng Sở Du Du khi chết, lượt đổ lên mặt Vân Châu, một giống cái tâm địa độc ác như Vân Châu, thà cả đời đánh một cũng cưới, thấy cô là ghê tởm.”

Tô Hi Nguyệt mà cả lạnh toát.

Hệ thống tiếp tục : “Vân Châu lúc đó liền sụp đổ, Mộ Hàn cũng g.i.ế.c Vân Châu, mà là ép Vân Châu mỗi ngày lạy t.h.i t.h.ể Sở Du Du, mỗi ngày từ sáng đến tối, mỗi lạy một cái đầu đều xin , cùng với cầu xin tha thứ, ‘ là súc sinh, bằng heo chó, nên hại c.h.ế.t ngươi’ các kiểu. Vân Châu chịu nổi, ngày hôm liền tìm cơ hội dùng d.a.o xương tự sát. Chậc chậc, cái đồ cắm kiện du côn lợi hại đến mấy, ký chủ sống nữa thì nó cũng cản .”

Sự thật thảm khốc đến thế, vẻ mặt cô phức tạp, cũng nên gì, trong lòng nặng trĩu. Sự trả thù của Mộ Hàn, còn điên cuồng và tuyệt tình hơn cô tưởng tượng.

“Thế cái đồ cắm kiện du côn ? Nó chạy ? Chẳng lẽ trói định với ai ?”

Tô Hi Nguyệt nghĩ đến điều gì, vội vàng hỏi.

“Cái đó thì , đồ cắm kiện du côn Thiên Đạo thu hồi , Thiên Đạo lúc sở dĩ để nó trói định với Vân Châu, chỉ là Vân Châu đối đầu với cô, bây giờ Vân Châu chết, con cờ đương nhiên cũng phế, giữ đồ cắm kiện du côn cũng chẳng tác dụng gì.”

Hệ thống trả lời trong đầu cô.

Cô vẻ mặt phức tạp, vốn tưởng rằng Vân Châu sẽ vì Mộ Hàn mà đối đầu với , ngờ c.h.ế.t một cách bất ngờ như thế.

“Nguyệt Nhi?”

Hiên Viên Minh thấy sắc mặt cô trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn, lập tức bước lên đỡ lấy cánh tay cô, đôi mắt vàng tràn đầy sự quan tâm, “Có chuyện gì ? Giống cái tự sát, ?”

Tô Hi Nguyệt lập tức hồn, mệt mỏi lắc đầu, “Không gì.”

Cô cũng quá nhiều.

Huyền Minh vẻ mặt đầy tiếc nuối, trong miệng lẩm bẩm: “Cái tên Mộ Hàn cũng thật là, Sở Du Du xa thế, giống cái gì, c.h.ế.t cũng coi như gieo gió gặt bão, gì mà trả thù, Mộ Hàn quả thật phân rõ trái, đến nỗi thế ?”

Thanh Trúc vẫn xa, lúc dựa khung cửa, đôi mắt xanh lục đầy sự lãnh đạm, châm chọc : “Kẻ ngu xuẩn chấp niệm mờ mắt thôi. Thực lực cấp tám dùng ở những chỗ như , phí phạm của trời. Hắn cứ tàn sát như , sớm muộn gì cũng tập thể công kích, chỉ một con đường chết.”

Lời lẽ đầy sự khinh thường đối với hành vi của Mộ Hàn.

Con hổ cũng lúc lơ là, chừng một đêm nào đó đang ngủ say sẽ g.i.ế.c chết.

Mặc Lẫm từ lúc nào , một áo da rắn màu đen, tôn lên vẻ lạnh lùng và cao ráo của , đôi mắt đen nặng nề: “Tâm nhập ma, thuốc nào cứu .”

Lời ít ý nhiều, phán Mộ Hàn “án tử hình”.

Bạch Kỳ trong sân, đôi mắt hồ ly nheo : “ là một kẻ si tình, đáng tiếc dùng sai chỗ. mà, điên cuồng như , đối với bộ lạc Lang của chúng chắc là chuyện .”

Hắn ý chỉ rằng bộ lạc Hổ Cánh càng loạn, các bộ lạc xung quanh càng kiêng kị, ngược bộ lạc Lang càng an .

Trong lòng nghĩ, liệu nên truyền tin tức về Thú Vương thành, nhân cơ hội nuốt chửng bộ lạc Hổ Cánh.

là một cơ hội trời cho hiếm .

Dạ Linh đối với những chuyện căn bản để tâm, đôi mắt bạc lướt qua , cuối cùng dừng khuôn mặt mang vẻ mệt mỏi của Tô Hi Nguyệt, bá đạo vươn tay ôm cô lòng, “Chuyện của khác thì đừng bận tâm. Cô mới cữ, bớt lo , về nghỉ .”

Tô Hi Nguyệt ôm, giãy dụa , đành bất đắc dĩ dựa .

thật, con đường của Mộ Hàn là do tự chọn, khác bất lực.

Chỉ cảm thấy chút đáng tiếc mà thôi.

Hiên Viên Minh ánh mắt lướt qua phòng chính và sân, thấy Phượng Túc, nhíu mày, nghi hoặc mở lời: “Phượng Túc ? Sao thấy ?”

Tên dở thích náo nhiệt nhất, lý do gì lúc trốn tránh , trừ phi ở đây.

“Hắn về Thượng Vực .”

Cô từ trong lòng Dạ Linh ngẩng đầu lên, về phía Hiên Viên Minh, ánh mắt phức tạp .

“Về Thượng Vực?”

Đôi mắt vàng của Hiên Viên Minh nheo , “Lúc về Thượng Vực gì, trứng phượng hoàng của còn nở...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-332-quay-lai-voi-vang.html.]

Hắn Phượng Túc quý ba quả trứng phượng hoàng đó đến mức nào. Nếu chuyện tày trời, chắc chắn sẽ rời khi con của nở.

Tô Hi Nguyệt thở dài một , khỏi lòng Dạ Linh, giải thích: “Cha một tình mới tên Như Nhi, sắp sinh , Phượng Khiếu đặc biệt coi trọng, còn cố ý bồi dưỡng quả trứng phượng hoàng sinh đó thành kế thừa.”

Cô dừng một chút, giọng chút phức tạp, “Phượng tộc bên trong e rằng đổi chủ, Phượng Túc về, vị trí thiếu quân, thậm chí... an nguy tính mạng của , đều khó .”

“A...”

Miệng Hiên Viên Minh phát một tiếng lạnh ngắn ngủi, thở quanh chợt trở nên lạnh băng thấu xương, đôi mắt vàng kim tràn đầy lửa giận, “Cái lão thất phu Phượng Khiếu đó, dám?”

Trong lòng ngay lập tức hiểu Phượng Túc vì vội vàng rời , cái c.h.ế.t của dì là vết sẹo vĩnh viễn thể lành lặn giữa Phượng Túc và Phượng Khiếu.

Phượng Khiếu giờ đây chỉ tìm tình mới, mà còn nâng đỡ con của tình để thế Phượng Túc... Điều chẳng khác nào đ.â.m thêm một nhát vết thương của Phượng Túc, càng là sự khiêu khích trắng trợn đối với Long tộc!

Phượng Túc chuyến , nào tranh giành vị trí thiếu quân, rõ ràng là đánh cược cả mạng sống!

Lúc c.h.ế.t vì bệnh, mà là lão thất phu Phượng Khiếu đó cho tức chết, trong lòng đương nhiên là tức giận, cũng nghĩ đến việc sự thật cho phụ .

Đáng tiếc khi đó vẫn luôn ở Hạ Vực, đợi khi Thượng Vực thì mất trí nhớ, căn bản nhớ chuyện nữa.

Lần đến vội vàng, quên mất chuyện .

Trong lòng Hiên Viên Minh tự trách, em họ một về Thượng Vực, lão thất phu con của tình mới, Phượng Túc là đứa con mong đương nhiên thể vứt bỏ.

Đặc biệt là em họ còn nắm giữ bí mật của lão thất phu...

Hắn đột nhiên về phía Tô Hi Nguyệt, “Hắn bao lâu ? Có mang theo ai , Phượng Trì và Phượng Lê ?”

“Đi mấy ngày , Phượng Trì và Phượng Lê theo cùng về.”

Tô Hi Nguyệt cảm nhận sự giận dữ đang lan tỏa từ , an ủi : “Dạ Linh vốn dĩ theo, Phượng Túc đồng ý, ... chuyện của tự giải quyết, còn đông tiện, lên đó cha sợ nhất cái gì, sẽ đưa cho cái đó.”

Hiên Viên Minh , ngay lập tức hiểu rõ tính toán của Phượng Túc, thẳng đến Long tộc, phơi bày sự thật năm đó dì Phượng Khiếu tức chết.

Chỉ mượn tay Long tộc, mới thể thật sự lay động Phượng Khiếu, thậm chí... đẩy chỗ chết.

“Làm càn.”

Vân Vũ

Hắn sắc mặt khó coi mắng, lão già ở Phượng tộc kinh doanh nhiều năm, nền móng vững chắc, Phượng Túc xuất hiện ở Thượng Vực sợ là bẩm báo đến tai lão thất phu, Phượng Túc tùy tiện Long tộc, e rằng đường chặn .

Nếu lão thất phu tàn nhẫn hơn chút, sợ là sẽ...

Hắn dám nghĩ tiếp, áp chế sự lo lắng trong lòng, về phía Tô Hi Nguyệt, ánh mắt mang theo sự khẩn cầu, “Nguyệt Nhi, tình huống của em họ bây giờ nguy hiểm, thể yên, lập tức đến Thượng Vực tiếp ứng , trứng rồng...”

Hắn về hướng phòng ngủ chính, ánh mắt tràn đầy sự nỡ, “Nguyệt Nhi đặt chúng trong thánh tuyền ngâm là , cần cố ý chăm sóc, thỉnh thoảng qua xem là , chính cô cũng ngâm trong đó , thánh tuyền tác dụng cho việc hồi phục cơ thể cô.”

Tô Hi Nguyệt nhạt, “Yên tâm , sẽ chăm sóc trứng rồng, cũng sẽ chăm sóc trứng phượng hoàng, càng sẽ chăm sóc bản , nơi chuyện đều cần bận tâm.”

Hiên Viên Minh trong lòng thở phào nhẹ nhõm, kim quang quanh bùng lên, chỉ trong nháy mắt hóa thành viễn cổ Thái Hư Chúc Âm, bay lên trời, lượn lờ trung bộ lạc Lang, che phủ cả bầu trời.

Cái đầu rồng màu vàng sẫm của cúi xuống, Tô Hi Nguyệt một cái thật sâu, ánh mắt phức tạp đầy sự nỡ, như thể bao hàm ngàn lời vạn tiếng.

Sau đó, vuốt rồng xé rách gian, thể khổng lồ chui trong đó, cho đến khi khe nứt từ từ khép , biến mất.

Dạ Linh phương hướng khe nứt chân trời biến mất, đôi mắt bạc thâm trầm, “Hắn đúng là... trọng tình trọng nghĩa.”

Giọng phức tạp, thể là khen ngợi là gì khác.

Mặc Lẫm trầm mặc , đôi mắt đen về phía trung, đang nghĩ gì.

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc lóe lên, vẫn châm chọc như cũ, nhưng giọng thấp hơn vài phần, “Rồng điên đối đầu với phượng hoàng già, chậc... Thượng Vực chắc là náo nhiệt đây.”

Đột nhiên chút theo để xem, nhưng nghĩ đến mùa đông sắp đến, nhiều thứ còn chuẩn xong, bỏ ý định đó.

Đôi mắt hồ ly của Bạch Kỳ nheo , “Phượng tộc e là sắp đổi chủ.”

Hắn mong rằng lão phượng hoàng thể tranh đấu quyết liệt hơn, hoặc tàn nhẫn hơn chút, dù giữ Phượng Túc Thượng Vực cũng .

Tốt nhất thủ đoạn của Hiên Viên Hạo cũng mạnh mẽ hơn chút, giữ hai tên Thượng Vực cùng thì .

Ý nghĩ nảy .

Hắn nhíu mày, nhận gì đó đúng, nhanh chóng dập tắt.

Cũng may ai tâm tư của .

Mọi cũng mãi trong sân, lượt , ai việc nấy.

Loading...