Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 331: Tự Sát
Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:56:07
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy Thú Phu cảnh , trong lòng đều những suy nghĩ riêng.
Dạ Linh ánh mắt thâm thúy, nhưng cũng chẳng gì, chỉ lẳng lặng đó.
Mặc Lẫm thì vẻ mặt lạnh nhạt, như thể tất cả những chuyện đều liên quan đến .
Khóe môi Bạch Kỳ treo lên nụ đầy ẩn ý, đôi mắt hồ ly sâu thẳm trở nên u tối, đang nghĩ gì.
Thanh Trúc vốn định mở miệng châm chọc nữa, nhưng cảm thấy hành động chút khó coi, khó tránh khỏi sẽ khiến cảm thấy ghen tị, cuối cùng đành nhịn xuống.
Sự chú ý của Huyền Minh đều đống bảo vật đầy nhà thu hút, nội tâm liên tục cảm thán: Quả hổ là Long tộc Thượng Vực, nội tình thật sự quá hùng hậu, tùy tiện lọt một chút từ kẽ tay thôi, cũng đủ cho thăng cấp.
Hắn đột nhiên cảm thấy đầu thai là một kỹ năng, thú nhân sinh ở đỉnh cao, khác cả đời mệt sống mệt c.h.ế.t cật lực cũng đuổi kịp.
Con rồng điên sinh đỉnh của kim tự tháp, đây là điều mà bọn họ thể nào ghen tị.
Hắn đột nhiên bước tới, tóm lấy một khối tinh thạch cực phẩm màu tím, “Cả một đống lớn tinh thạch thú cực phẩm thế , đủ cho bộ lạc chúng dùng mấy năm trời.”
Thanh Trúc lạnh: “Vô dụng.”
Dạ Linh nhíu mày liếc Huyền Minh, ánh mắt mang theo sự cảnh cáo, “Đây là đồ riêng của Nguyệt Nhi, liên quan đến bộ lạc.”
Đây là đang nhắc nhở đừng năng lung tung, nếu Nguyệt Nhi nhiều bảo vật như , các thú nhân trong bộ lạc khó tránh khỏi sẽ nảy sinh lòng tham, rục rịch, cảm thấy những tinh thạch nên chia cho bọn họ.
Cho dù bề ngoài dám gì, lưng cũng chắc chắn sẽ nảy sinh chuyện.
Huyền Minh lập tức nhận lỡ lời, mặt hiện lên một tia hổ.
Hắn bực tức buông tinh thạch màu tím trong tay, gượng hai tiếng, “Ta chỉ thuận miệng thế thôi, ý gì khác.”
Dạ Linh nhàn nhạt thu ánh mắt, gì nữa.
Hiên Viên Minh thấy cảnh , nhưng cảm thấy gì, trực tiếp nắm một nắm tinh thạch màu tím đưa cho Huyền Minh, “Không , đều là một nhà, thích thì cứ lấy .”
Hắn vẫn thích tên lỗ mãng , tâm tư , lợi lộc gì đều nghĩ cho .
Ít nhất trong mắt , Huyền Minh hơn nhiều so với tên Bạch Kỳ già giảo .
Huyền Minh ngơ ngác tinh thạch cực phẩm màu tím trong tay, nhất thời chút phản ứng kịp.
Rồng điên hào phóng đến thế ?
Dạ Linh và những khác cũng kinh ngạc về phía Hiên Viên Minh, dường như nghĩ tới sẽ như .
Hiên Viên Minh vẻ mặt vẫn bình thường, như thể chỉ tặng một vài món đồ lặt vặt, : “Nếu các ngươi thích, cũng tự lấy một ít , một Nguyệt Nhi cũng dùng hết.”
Khi liếc qua Bạch Kỳ, ý nhạt ít.
Dứt lời, đôi mắt vàng kim của chuyển hướng về Tô Hi Nguyệt, ánh mắt một nữa trở nên nhu hòa, “Nguyệt Nhi, đem bảo bối của cô tặng , cô giận ?”
Tô Hi Nguyệt bất đắc dĩ , trong lòng đương nhiên hiểu rõ dụng ý của .
Hắn đây đơn thuần là tặng đồ, mà là đang dùng một cách khác để bày tỏ tấm lòng, cũng là đang lấy lòng cô, cầu hòa.
Còn về việc tặng tinh thạch cho , cũng chẳng qua là để bịt miệng họ, đừng ngăn cản lúc .
Dù ăn của thì mềm miệng, nhận của thì mắc nợ.
“Sao thế, đây vốn là đồ của mà.”
Cô nhạt, tự nhiên sẽ để ý đến những chuyện nhỏ nhặt , ngược còn vui, đó với : “Nếu Hiên Viên Minh thế, cũng đều chọn một ít mà thích .”
Giống như Hiên Viên Minh , một cô cũng dùng hết, dù cuối cùng cũng sẽ cho dùng.
Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc , đều ăn ý ai lấy những thứ đó.
Chỉ đôi mắt hình viên đạn của Thanh Trúc ngừng bay về phía Huyền Minh, ánh mắt đó như đang : Mất mặt, chút đồ liền mua chuộc ngươi , đợi đấy, xem châm chọc ngươi thế nào.
Dạ Linh nhàn nhạt mở miệng, “Đây là đồ của Nguyệt Nhi, tự cô cất là , bọn cần.”
Hắn cũng tiếp tục ở , rời , chỉ để một bóng dáng lạnh lẽo xa.
Hắn là ngăn cản Nguyệt Nhi và con rồng điên hòa, chỉ là vô ích, đơn giản lười mở lời.
Còn về đồ của rồng điên, đến chạm cũng thèm, đến mức vô dụng như .
“Nguyệt Nhi tự cất là .”
Mặc Lẫm thờ ơ liếc qua Tô Hi Nguyệt và Hiên Viên Minh, suy nghĩ trong lòng cũng tương tự Dạ Linh, theo.
Bóng dáng còn lạnh lùng hơn cả Dạ Linh.
Bạch Kỳ và Thanh Trúc càng thể lấy, đó là sự sỉ nhục với họ.
Hai cũng ở nữa, theo rời .
Ở gì, ở xem Nguyệt Nhi và rồng điên hòa, tình tứ với ?
Để tức chết, vẫn là giả vờ thấy, tự chuồn là nhất.
“Sao hết , đây thật sự là bảo bối, thể tăng cường thực lực mà, đều thích ?”
Huyền Minh gãi gãi đầu, chút khó hiểu bóng dáng họ rời , tinh thạch màu tím trong tay, dường như vẫn hiểu chuyện gì xảy .
Chỉ đột nhiên cảm thấy chút bỏng tay, lấy thì mà lấy cũng xong.
Hắn do dự một lúc, đột nhiên nhét tinh thạch tay Hiên Viên Minh, vẻ mặt hoang dã bất kham hiếm sự nghiêm túc, “Rồng điên, tham đồ của ngươi.”
Đôi mắt vàng của Hiên Viên Minh khẽ động, tinh thạch trả , bỗng nhiên nhẹ, “Ta .”
Hắn từ trong núi báu lấy một viên ngọc trai tròn trịa, tản ánh sáng trắng nhạt, lớn bằng nắm tay trưởng thành, đó ánh sáng nguyệt hoa lưu chuyển.
“Bản thể của Thanh Trúc là Trục Nguyệt Thiên Lang, viên nguyệt hoa châu ngưng tụ nguyệt hoa chi lực nồng hậu, thích hợp nhất cho tu luyện.”
Hắn đặt nguyệt hoa châu xuống, cúi lấy một cái hộp ngọc tinh xảo, bên trong là một quả độc quả đen nhánh như mực, “Đây là Vạn Độc Quả, chứa kịch độc cực kỳ bá đạo và nồng đậm, thú nhân bình thường chạm sẽ chết. , thích hợp cho Mặc Lẫm...”
Vân Vũ
Cuối cùng lấy một khối đá giống như băng tinh, “Dị năng của Dạ Linh là hệ Băng, khối băng ngọc tủy thích hợp nhất cho ...”
“Đủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-331-tu-sat.html.]
Tô Hi Nguyệt đột nhiên cắt ngang, vẻ mặt phức tạp , “Anh coi đây là phân phát ?”
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, gió thu ngoài cửa sổ cuốn những chiếc lá vàng trong sân.
Hiên Viên Minh rũ mắt cô, bỗng nhiên kéo cô lòng.
Cô đột ngột kịp phòng mà đ.â.m n.g.ự.c , bên tai thấy tiếng tim đập chói tai của , cùng với thở đặc trưng của giống đực ập đến, mặt cô hiện lên vài phần tự nhiên.
“Ta đang lấy lòng cô.”
Giọng khàn khàn, mang theo sự trầm thấp đặc trưng của Long tộc, “Cũng đang lấy lòng bọn họ.”
Mắt vàng lướt qua vài bóng im lặng ở cửa, “Ta bọn họ hận , nên xin vì những gì Huyền Giáp Vệ của Long tộc lúc .”
Huyền Minh nhớ chuyện ở rừng hắc tùng, vẻ mặt phức tạp.
Lúc đó Huyền Giáp Vệ đánh gãy tứ chi, còn đè chặt xuống bùn, chịu đủ loại tra tấn và sỉ nhục, trong lòng quả thật hận thấu trời.
Cũng nghĩ đến một ngày nào đó sẽ g.i.ế.c đến Long tộc Thượng Vực, để rửa sạch mối nhục xưa.
cũng hiểu rõ, đó là lệnh của phụ rồng điên, liên quan đến bản Hiên Viên Minh.
Cái gọi là oan đầu nợ chủ.
Sau rồng điên liều cứu , càng sớm buông bỏ thành kiến trong lòng.
Hiên Viên Minh rũ mắt Tô Hi Nguyệt trong lòng, tiếp tục : “Nguyệt Nhi, trong lòng cô , nhưng vì chuyện ở núi đá xanh , trong lòng cô vẫn luôn một khúc mắc, thể vượt qua rào cản đó, cho nên mới chịu chấp nhận .”
“...”
Tô Hi Nguyệt há miệng, nhưng phát hiện thể phản bác lời .
Trong lòng cô quả thật , nhưng mỗi khi nhớ chuyện ở núi đá xanh, g.i.ế.c cô, rút hồn cô, còn những lời khó như .
Cái gì mà đồ giả mạo, cô hồn dã quỷ, chiếm thể trong lòng để hưởng thụ tình yêu của ...
Cô liền thể nào khuây khỏa.
Mặc dù rõ Hiên Viên Minh yêu là chính , cô vẫn thể buông bỏ khúc mắc trong lòng.
Hiên Viên Minh nhẹ nhàng che miệng cô , lắc đầu, “Đừng vội, hết .”
Hắn hít một thật sâu, như những lời tiếp theo càng rõ ràng hơn, “Ta nguyện ý chờ, chờ cô một nữa chấp nhận , thể sẽ mất lâu, lẽ là một năm, hai năm, thậm chí lâu hơn. bận tâm, chỉ cần cô thể để ở , ở bên cạnh cô, cùng nuôi lớn con của chúng , đợi lâu đến mấy cũng nguyện ý.”
Hắn ép buộc cô, mà nguyện ý cho cô thời gian để nguôi ngoai, để buông bỏ khúc mắc trong lòng.
Chỉ cần cô chịu để ở , đừng đuổi .
Tô Hi Nguyệt cảm nhận lồng n.g.ự.c đang đập mạnh của , vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Thiếu quân Long tộc cao ngạo đến ai bì kịp , vì cô, buông bỏ tất cả kiêu ngạo, nhún nhường lấy lòng cô, lấy lòng những đàn ông bên cạnh cô, chỉ cầu xin ở , đừng đuổi .
Cô đột nhiên đỏ hốc mắt, giọng chút nghẹn ngào, nên mở lời gì.
Đột nhiên, trong sân truyền đến tiếng bước chân dồn dập của Báo Phú.
Ngay đó, liền lớn tiếng kêu lên: “Chủ nhân, bộ lạc Hổ Cánh xảy đại sự, Mộ Hàn g.i.ế.c tộc trưởng bộ lạc Hổ Cánh, còn g.i.ế.c nhiều thú nhân, hiện tại bên trong bộ lạc Hổ Cánh đại loạn, vài bộ lạc xung quanh đang rục rịch.”
Mọi , chuyện gì xảy .
Lúc Sở Du Du c.h.ế.t thảm, khi Mộ Hàn tin, điên cuồng về thu xác cho đối phương.
Nguyệt Nhi ngăn cản, ngược nhân cơ hội thả Mộ Hàn , còn dặn dò đối phương thể ở bộ lạc Hổ Cánh.
Mộ Hàn , bên bọn họ cũng xảy nhiều chuyện, căn bản tâm trí để ý, đột nhiên xảy nhiều chuyện như ?
Tô Hi Nguyệt sững sờ một chút, vội vàng thoát khỏi lòng Hiên Viên Minh, đến phòng chính, với Báo Phú xông : “Chuyện là ? Nói rõ ràng .”
Báo Phú thở hổn hển hai , lúc mới mở lời: “Quá trình cụ thể rõ lắm, chỉ Mộ Hàn về thấy t.h.i t.h.ể Sở Du Du, liền phát điên, đầu tiên là nhốt trong nơi ở chung của hai , ăn uống, t.h.i t.h.ể mùi thối và rữa nát, vẫn nhốt bên trong. Vẫn là thú nhân trong bộ lạc thể chịu đựng , đến cửa gọi .”
“Sau đó thì ?”
Huyền Minh nóng ruột chết, nhịn truy hỏi.
Báo Phú một cái, tiếp tục : “Mộ Hàn đó ngoài, nhưng trực tiếp xông đến chỗ ở của tộc trưởng bộ lạc Hổ Cánh, cũng hai gì, chỉ bên trong xảy tranh chấp kịch liệt, động tĩnh lớn, còn tiếng ném đồ vật.”
“Khi Mộ Hàn rời , thú nhân phát hiện tộc trưởng bộ lạc Hổ Cánh chết, ngã trong vũng máu. Lúc đó nhiều thú nhân sợ đến dám , càng ai dám cản Mộ Hàn, dù cũng là thú nhân cấp tám.”
“Mấy ngày , bộ lạc Hổ Cánh liên tiếp thú nhân chết, đều là do Mộ Hàn giết, những thú nhân c.h.ế.t đều một điểm chung, đó là từng theo đuổi Sở Du Du. Sau những thú nhân của các bộ lạc khác cũng liên tiếp c.h.ế.t ít, đều là những kẻ từng theo đuổi Sở Du Du.”
Báo Phú đến đoạn , vẻ mặt cực kỳ phức tạp, dường như cũng nghĩ tới Mộ Hàn sẽ chuyện điên cuồng như .
Tô Hi Nguyệt cứng đờ tại chỗ, trong lòng ngay lập tức hiểu vài phần.
Mộ Hàn đây là khi trở về thấy t.h.i t.h.ể Sở Du Du kích thích, cho nên mới phát điên g.i.ế.c những thú nhân đó để trả thù cho Sở Du Du.
Mộ Hàn tuy thất vọng về Sở Du Du, còn thích .
tục ngữ , một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, tổng vẫn còn tình cảm.
Huống chi, Sở Du Du còn c.h.ế.t thảm đến thế, ngay cả trong miệng cũng đổ phân.
“Vậy Vân Châu ? Cô thế nào?”
Cô về phía Báo Phú, nhịn hỏi.
Người thật sự g.i.ế.c Sở Du Du chính là Vân Châu, còn dùng thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn và ghê tởm để hành hạ đến chết.
“Vân Châu , rõ lắm, chỉ hình như là tự sát.”
Báo Phú mờ mịt lắc đầu, giọng mang theo sự chắc chắn.
“Tự sát?”
Tô Hi Nguyệt ngay lập tức sững sờ, thể ngờ là kết quả .
Vân Châu trói định với một tên du côn ? Sao đột nhiên tự sát?
Chẳng lẽ Mộ Hàn phát hiện Sở Du Du Vân Châu hành hạ đến chết, tìm cô , ở giữa xảy chuyện gì mà khác , Vân Châu lúc mới chọn cách tự sát?