Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 330: Tài Đại Khí Thô

Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:56:06
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hi Nguyệt trong sân, lâu động đậy.

Dạ Linh cầm một chiếc áo choàng khoác cho cô từ phía , ôm lấy cô: “Hắn sẽ , bên ngoài gió lớn, nhà thôi.”

“Ừm.”

Cô khẽ gật đầu, đó phòng.

Vừa tới cửa, cô chợt nhớ điều gì đó, liền với : “Anh đến phòng Phượng Túc mang trứng phượng hoàng và trứng rồng đến phòng , cần dùng dị năng hệ Mộc để nuôi dưỡng chúng.”

Dạ Linh đầu đồng ý, lâu liền ôm hai cái ổ đan bằng dây mây đến, bên trong lót những tấm da thú mềm mại dày cộp, một cái đặt ba quả trứng phượng hoàng, trắng ngọc thấu hồng, ẩn ẩn thể thấy hồng quang bên trong.

Cái còn đặt hai quả trứng rồng. Trứng rồng thể tích lớn hơn nhiều so với trứng phượng hoàng, bề mặt phủ đầy vân rồng, ẩn ẩn tản long uy.

Chúng đang an an bên trong.

Cô dựa ở đầu giường, đặt hai cái ổ lên , lòng bàn tay tràn ngập ánh sáng lục, bắt đầu dùng dị năng hệ Mộc để nuôi dưỡng.

Dạ Linh ở mép giường, động tác của cô nhíu mày, “Cô vẫn còn đang trong thời gian ở cữ, cơ thể vẫn hồi phục, đợi cữ, cơ thể hơn nuôi dưỡng cũng muộn. Tưới linh dịch cũng tương tự, nếu đủ sẽ kiếm.”

Vân Vũ

Tô Hi Nguyệt ngước mắt , động tác tay vẫn dừng , : “Mỗi ngày uống đủ loại thuốc bổ canh, cộng thêm cũng thường xuyên dùng dị năng điều dưỡng cơ thể, sớm hồi phục gần như , chẳng qua thế giới của chúng lệ ở cữ 30 ngày, mới ngoài thôi, nuôi dưỡng chúng thành vấn đề.”

Dạ Linh sắc mặt hồng hào của cô, nhạt, “Ta cái gì là ở cữ 30 ngày, tóm cơ thể cô là quan trọng nhất.”

Ban đầu căn bản từ ở cữ, mới , giống cái khi sinh con chỉ ở cữ, mà còn chạm nước lạnh, thổi gió lạnh, gội đầu, nếu sẽ mắc bệnh tật.

Thế giới Thú tuy những quy tắc , nhưng bọn đều nghiêm khắc theo, nghĩ đó là quy tắc từ thế giới của Nguyệt Nhi.

Hắn tuy đó là một thế giới như thế nào, nhưng chắc chắn văn minh hơn Thế giới Thú nhiều.

Lần Nguyệt Nhi sinh mâu thuẫn với , màng gì mà bỏ , căn bản ở cữ...

Nghĩ đến những điều , liền đau lòng hoảng hốt, càng ảo não hơn vì nặng nhẹ, thế mà lúc đó cãi giận dỗi với cô.

Cũng may chuyện qua, cơ thể Nguyệt Nhi cũng điều dưỡng .

Tô Hi Nguyệt những suy nghĩ trong lòng , chuyện đó cô sớm để ý nữa, nuôi dưỡng trứng rồng và trứng phượng hoàng, hỏi: “ , Ngân Nhận, Hắc Sát, Sương Diễm mấy nhóc , hôm nay thấy chúng nó?”

Dạ Linh vẫn chằm chằm năm quả trứng , nhạt, “Bọn chúng theo Huyền Minh rừng chơi , lúc Huyền Minh dẫn theo Huyền Bá và Huyền Diễm chơi, chúng nó cũng cùng, cả tám con rắn nhỏ của Mặc Lẫm nữa.”

Ngón tay cô ánh sáng lục khựng , ngẩng đầu : “Nhắc mới nhớ, khi nào chúng nó hóa hình nhỉ? luôn xem dáng vẻ nhỏ xíu của chúng nó, thời tiết cũng dần lạnh , nếu hóa hình, cũng cần chuẩn quần áo .”

Nhiều con như , chắc chắn là chuẩn , nếu đột nhiên hóa hình, đến lúc đó sẽ kịp chuẩn quần áo.

“Ấu thể trong bộ lạc hóa hình thường là ba tuổi, nhưng cũng thể muộn hơn, cái xem tư chất. Tư chất của Ngân Nhận bọn chúng đều tồi, nếu gì bất ngờ, hai tuổi là thể hóa hình, nhưng cũng thể sớm hơn.”

Dạ Linh nhàn nhạt giải thích, dường như suy nghĩ trong lòng cô, thấp giọng bổ sung, “Con cái nhiều như , quần áo dựa một cô cũng xuể, e rằng mắt cũng thâm quầng. Ta sẽ nhờ các bà lão trong bộ lạc giúp, cứ theo kích cỡ của đứa trẻ hai tuổi, đến lúc đó cho các bà một ít thịt thù lao, các bà hẳn sẽ vui lòng.”

cũng việc gì quá vất vả, chỉ là Dạ Linh nỡ để Tô Hi Nguyệt vất vả.

“Anh quyết định là .”

Tô Hi Nguyệt đối với những chuyện cũng ý kiến gì, cần cô thì càng , đỡ vất vả.

Sau đó hai trò chuyện về vấn đề chuẩn cho mùa đông.

Dạ Linh Thanh Trúc săn thú, ngày mai cũng sẽ dẫn các thú nhân trong bộ lạc săn, da thú để giữ ấm trong nhà nhiều, chỉ là gỗ còn cần tích trữ thêm một ít.

Hắn bảo cô cần bận tâm những việc vặt , sẽ tự lo liệu...

Bạch Kỳ mái hiên trong sân, cách phòng ngủ chính chỉ một ô cửa sổ đang mở.

ở bên trái cửa sổ, cơ thể bức tường che khuất, Tô Hi Nguyệt và Dạ Linh trong phòng cũng chú ý tới .

Hắn cuộc đối thoại trong phòng, rũ xuống hàng mi, che vẻ u tối đáy mắt.

Trước đây, những việc nhà vặt vãnh , Nguyệt Nhi đều là đầu tiên với , vấn đề gì cũng sẽ là đầu tiên tìm giải quyết.

Giờ đây ở chỗ , giống như một kẻ ngoài cuộc đang lén.

Từ khi trở về từ Thần Vực, Nguyệt Nhi tuy bề ngoài tha thứ cho , nhưng thái độ đối với rõ ràng còn như , lạnh nhạt xa cách hơn nhiều, còn mật như ngày xưa.

Dạ Linh, Mặc Lẫm, Phượng Túc, Huyền Minh bọn họ tuy đến mức coi như khí, nhưng thái độ cũng lạnh nhạt.

Trừ khi việc, nếu cơ bản sẽ chuyện với .

Trong lòng họ đều đề phòng .

Ngược là Thanh Trúc, thường xuyên dùng lời để chọc , tuy cực kỳ khó , nhưng ngược trở thành duy nhất trong nhà nguyện ý chuyện với .

Nói thật là châm biếm.

cũng việc , cùng lúc tính kế Huyền Minh, Hiên Viên Minh, và Dạ Linh, những điều đều là cái mà chịu.

Hắn thể thành công ở gia đình , hơn nữa còn con gái Chước Hoa, ông trời đối xử với tồi .

Nào tư cách mong cầu quá nhiều, nhưng trong lòng vẫn luôn thoải mái.

Hắn cũng đó lén mãi, đoán chừng Chước Hoa trong phòng sắp tỉnh, liền về phòng.

Thế giới Thú căn bản khái niệm ở cữ.

Việc Tô Hi Nguyệt cả ngày trong phòng, ngay cả ăn cơm cũng ở trong phòng, nhanh mấy giống cái nhiều chuyện trong bộ lạc truyền ngoài.

Bên hồ, mấy giống cái đang giặt da thú, đồ gốm, hoặc rau dại các loại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-330-tai-dai-khi-tho.html.]

Giặt giũ một lúc, tránh khỏi bàn tán về Tô Hi Nguyệt.

“Nghe Tô Hi Nguyệt sinh con xong ngay cả sữa cũng cho bú, tội nghiệp mấy đứa nhỏ uống là sữa thú.”

, cả ngày giường, ngay cả đất cũng chạm tới, ăn uống vệ sinh đều là mấy Thú Phu của cô hầu hạ, nếu Thần Thú chỉ điểm, lớn lên xinh , một giống cái lười như ai mà chịu nổi.”

“Trước vốn dĩ lười , đó giả vờ một thời gian, bây giờ thèm giả vờ nữa, ngược càng ngày càng cao.”

...

Mấy giống cái nhỏ giọng bàn tán, một giống cái mắt tinh ý phát hiện Mặc Lẫm xách giỏ ngang qua, ngay lập tức im bặt, dám bàn tán nữa.

Sắc mặt Mặc Lẫm lạnh băng, bước chân dừng, chỉ là những giống cái bàn tán , bạn lữ của các cô đều Mặc Lẫm thu thập một trận tơi bời, lý do là, quản bạn lữ, miệng quá lắm lời.

Những con đực đánh dám gì Mặc Lẫm, khi về nhà đương nhiên là tìm giống cái nhà để trút giận, một trận gà bay chó sủa, cãi ném đồ thể tránh khỏi.

Những giống cái đó còn bạn lữ nhà cảnh cáo, còn đánh, nếu còn dám lắm lời thì sẽ thế thế nọ...

Trong lúc nhất thời, trong bộ lạc còn ai dám bàn tán chuyện thị phi của Tô Hi Nguyệt nữa.

Mấy giống cái nhiều chuyện cũng ngoan ngoãn , dám bậy bạ, chỉ là trong lòng nghĩ gì, thì ai .

Tô Hi Nguyệt cũng chuyện , chỉ là để trong lòng, dù cũng chỉ là mấy quan trọng.

Hiện giờ cô ngoài việc mỗi ngày trong phòng ở cữ, chính là dùng dị năng hệ Mộc để nuôi dưỡng trứng phượng hoàng và trứng rồng, chỉ là gội đầu chút bứt rứt.

Cô cảm thấy sắp bốc mùi , cuối cùng thật sự chịu nổi, lén trốn gian để tắm.

...

sảng khoái từ trong gian , liền suýt chút nữa một mảnh ánh sáng lộng lẫy lóa mắt.

Trên bàn, mặt đất, giường trong phòng cô, chỉ cần là chỗ trống, tất cả đều chất thành một ngọn núi nhỏ, các loại ánh sáng lấp lánh lưu chuyển, bảo khí mờ mịt:

bảo quang tràn ngập khắp phòng chói mắt, ngón tay theo bản năng che ở mắt, xuyên qua kẽ tay, cô thấy ——

Những viên ngọc trai quang biển sâu lớn bằng nắm tay rải rác giường, tản ánh sáng dịu nhẹ màu xanh, cả một hộp lớn, ít nhất cũng bảy tám viên.

San hô m.á.u ngàn năm ở góc tường tản ánh sáng mờ ảo màu đỏ sẫm, đó kết đầy tinh thạch hình ngọn lửa.

Tinh tủy ngọc tím điêu khắc thành hoa sen liền cành lấp lánh bàn, bên cạnh còn đặt một đấu lớn ngọc trai đủ màu sắc khác .

Có màu trắng, hồng nhạt, tím, vàng kim, cam, thậm chí còn cả màu đỏ m.á.u và màu đen hiếm thấy.

Những viên ngọc trai đầy đặn và lớn, nếu dùng để chế tác trang sức, chắc chắn sẽ vô cùng .

Còn đủ loại, thể gọi tên, thể gọi tên, nhưng thấy linh khí bức như dược liệu và các loại khoáng thạch quý hiếm.

Như: Nấm linh chi rồng m.á.u ngàn năm, sâm m.á.u đỏ, linh chi chín lá, củ hà thủ ô, tuyết liên Thiên Sơn, Long Tiên Hương, sừng kỳ lân, sừng tê giác, cỏ dao… quá nhiều, quá nhiều.

Còn nhiều thứ cô căn bản .

Ngoài cửa còn một cái thùng gỗ siêu lớn, bên trong trông giống linh dịch, nhưng đặc hơn linh dịch, linh khí còn nồng đậm hơn, cũng tản một thở sinh mệnh cực kỳ nồng đậm.

Đó là... Thánh tuyền của Long tộc?

Tô Hi Nguyệt kinh ngạc mở to đôi mắt, thánh tuyền tương đương với thánh trì của tộc Hồ Thanh Khâu.

Bạch Kỳ lúc ở bên trong chỉ ngâm ba ngày, những chiếc đuôi cụt liền mọc bộ, thể tưởng tượng công hiệu của nó.

Cô kinh ngạc chớp chớp mắt.

Điều khoa trương nhất chính là đống tinh thạch thú chất thành núi nhỏ mặt đất, loại tệ nhất cũng là màu xanh lam thượng phẩm.

Tinh thạch cực phẩm màu tím giống như cần tiền đựng trong những chiếc rương lớn, chất đống đến chỗ đặt chân, nhiều viên lăn ngoài.

Hiên Viên Minh cứ bên cạnh “núi báu”, đôi mắt vàng kim lấp lánh cô, mang theo một tia lo lắng và mong đợi khó nhận .

Hắn giống như một đứa trẻ lớn đang dâng hiến bảo vật: “Nguyệt Nhi, cô xem ! Những thứ đều là về Long tộc kho báu... Ừm, tìm . Cái thùng gỗ lớn đựng thánh tuyền của Long tộc, cô ngâm trong đó, cho việc hồi phục hậu sản, cũng thể giúp trứng rồng nở.”

“Còn ngọc trai quang ban đêm hại mắt. Cả những tinh tủy ngọc tím, ngọc ấm dương nữa, cô cầm chơi tu luyện đều .”

Hắn giới thiệu bộ, nhưng ánh mắt tràn đầy thấp thỏm, sợ cô từ chối, hoặc là cần.

Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh và những khác ở cửa, đống bảo vật giá trị liên thành trong phòng, vẻ mặt đều phức tạp.

Thanh Trúc lạnh lùng lướt qua đống bảo vật đầy đất, nhịn mở miệng châm chọc: “Đây là định dùng bảo vật để đập c.h.ế.t Nguyệt Nhi ? Cô là giống cái nông cạn như ?”

Khóe miệng Tô Hi Nguyệt giật giật, thầm nghĩ cô thật sự nông cạn, thấy những bảo vật cô thật sự động lòng.

Hiên Viên Minh lời của Thanh Trúc nghẹn , đôi mắt vàng kim lóe lên một tia hổ, ánh mắt về phía Tô Hi Nguyệt giải thích: “Nguyệt Nhi, ý đó, chỉ là... chỉ là dành những thứ nhất cho cô.”

Dứt lời, cẩn thận bổ sung, “Nếu cô thích, lập tức dọn , sẽ chướng mắt cô.”

“Ôi, đừng nha.”

dọn , trong lòng ngay lập tức hoảng loạn, vội vàng mở lời.

Sau đó ý thức như cho lắm, vẻ quá thế nào đó, ho khan hai tiếng, che giấu sự hổ.

“Khụ khụ, cái đó, chuyển đến dọn phiền phức lắm, cứ để đó .”

Tô Hi Nguyệt dứt lời, căn phòng im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

Đôi mắt vàng kim của Hiên Viên Minh ngay lập tức sáng lên, như thắp lên ngọn lửa, khóe miệng cũng cong lên.

Hắn kiềm chế cảm xúc, nhỏ: “Được, đều theo cô.”

Loading...