Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 329: Rời Đi

Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:56:05
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hi Nguyệt khẽ thở dài, bảo Dạ Linh lên lầu gọi Phượng Túc đang ấp trứng.

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lóe lên, tuy cô tìm Phượng Túc gì, nhưng vẫn gọi .

……

Chiều tà, hoàng hôn rực rỡ phủ lên bộ Lang bộ lạc một lớp màu vàng kim.

Bên trong một căn nhà gạch xanh lợp ngói lớn nhất, một phòng ở tầng hai.

Phượng Túc cẩn thận tưới linh dịch lên trứng phượng hoàng và trứng rồng.

Hắn trứng rồng thở dài: “Anh họ ơi là họ, cha thật nhàn rỗi, việc vặt vãnh đều để cả!”

Đang định biến thành bản thể hỏa phượng để ấp trứng.

Liền thấy giọng Dạ Linh từ lầu vọng lên.

“Tên phượng hoàng dở , mau xuống đây, Nguyệt Nhi gọi ngươi.”

Phượng Túc thấy Tiểu Nguyệt Nhi tìm , liền đặt trứng rồng và trứng phượng hoàng ổ, cầm lấy áo lông vũ lạch bạch chạy xuống lầu, chạy mặc áo.

“Nha, Tiểu Nguyệt Nhi cuối cùng cũng chịu triệu kiến ? Có là nhớ ? Hay là cảm thấy dáng vẻ ấp trứng của đặc biệt trai?”

Hắn vạch khung cửa phòng ngủ chính thò đầu , đôi mắt hoa đào lấp lánh, trong mắt tràn đầy ý .

Tô Hi Nguyệt dựa đầu giường, sắc mặt hồng hào, khí sắc cực , giống một giống cái sinh con xong.

Thấy Phượng Túc ăn mặc xộc xệch, đôi mắt bạc của Dạ Linh chìm xuống, nhấc chân đá một cái: “Mặc tử tế áo hãy .”

Phượng Túc lách tránh thoát một cách linh hoạt, tiện thể sửa sang áo lông vũ, còn cực kỳ kênh kiệu vuốt vuốt mái tóc dài.

Tô Hi Nguyệt về phía , vẻ mặt nghiêm túc, “ chuyện với .”

Dạ Linh hiểu ý rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa .

Phượng Túc thấy vẻ mặt cô nghiêm trọng, ngay lập tức tiến đến mép giường: “Nguyệt Nhi, chuyện gì ?”

Tô Hi Nguyệt thẳng vấn đề: “Phượng Túc, về Thượng Vực một chuyến, tình mới của cha sắp sinh.”

Nụ mặt Phượng Túc cứng .

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ lúc chiếu khuôn mặt , khiến đôi mắt hoa đào vốn dĩ đa tình trở nên u tối, khó đoán.

Hắn nhạo phủi phủi ống tay áo, “Phụ càng già càng dai sức nhỉ.”

Tô Hi Nguyệt , thuật những hình ảnh hệ thống cho cô xem bằng lời lẽ ngắn gọn, nhưng lấy lý do là mơ thấy.

“Phượng Khiếu hiện tại dồn hết tâm tư giống cái khổng tước tên Như Nhi và đứa con trong bụng cô . Không chỉ tuyên bố sẽ tự dạy dỗ khi sinh, mà còn dùng ngô đồng thần mộc và tinh tủy ngọn lửa để nuôi dưỡng. Tuy công khai tuyên bố từ bỏ , nhưng bộ Phượng tộc đều ý của cha bồi dưỡng kế thừa mới. Nếu về, Phượng tộc sẽ còn chỗ cho .”

Phượng Túc im lặng lắng , vẻ lả lướt mặt biến mất, đó là một vẻ trầm tĩnh lạnh băng.

năng lực thấy giấc mơ tiên tri rõ.

Những thủ đoạn của lão cáo già đó hãm hại Huyền Minh và họ, chính là nhờ những giấc mơ tiên tri mà cô sự thật, cơ bản là chính xác vô cùng, hề sai sót.

Hắn đến bên cửa sổ, lưng với Tô Hi Nguyệt, ánh hoàng hôn dần lặn ngọn núi.

Rất lâu , một tiếng lạnh cực nhẹ tràn nơi khóe môi:

“À... Từ bỏ ? Bồi dưỡng con mới? Hắn tính toán thật đấy. Sao nào, là cảm thấy Phượng Túc rời Phượng tộc thì sống nổi nữa, là cảm thấy... chuyện năm đó tức c.h.ế.t thể vĩnh viễn che trời lấp biển?”

Nhắc đến , trong giọng của Phượng Túc ẩn chứa một sự lạnh lẽo thấu xương.

Hắn , trong mắt còn vẻ phong lưu thường ngày, chỉ còn một vũng nước sâu đáy: “Hắn cho rằng tìm một giống cái mới sinh một quả trứng, là thể xóa sạch quá khứ, bắt đầu từ đầu ? Nằm mơ!”

Tô Hi Nguyệt vẫn giường, nghiêm túc : “Chính vì , mới càng về. Ở đây, gì cả. Quay về, ít nhất thể cụ thể xảy chuyện gì, thể tìm cách giữ vị trí thiếu quân. Đó chỉ là một danh hiệu, mà còn là tài nguyên thể điều động trong tương lai, cho dù bản quan tâm, cũng nghĩ cho ba đứa con của chúng , tiện thể lấy công bằng cho .”

quan tâm Phượng Túc còn danh hiệu thiếu quân , mà là thật sự cảm thấy nếu Phượng Túc từ bỏ như thì đáng tiếc.

đó cũng là bộ Phượng tộc.

Phượng Túc đột nhiên “phụt” thành tiếng: “Tiểu Nguyệt Nhi đây là đuổi ?”

Hắn một nữa mép giường, cúi chống tay lên, tóc đen buông thõng, “Sợ ba đứa con của ăn hết cả nhà cô ?”

Tô Hi Nguyệt lườm một cái đầy bất lực, “Anh đang gì mà, nếu mất vị trí thiếu quân…”

“Thì phượng hoàng hoang dã thôi.”

Phượng Túc thờ ơ nhún vai, “Dù sớm chán ngấy cái bộ mặt của đám lão già ở Thượng Vực .”

Tô Hi Nguyệt , khẽ thở dài, “Phượng Túc, đùa với . Đây là một vấn đề nghiêm túc, liên quan đến tương lai của , cũng liên quan đến con của chúng , nghiêm túc đối mặt.”

Nói đến đây, cô mím môi, nhịn một liều thuốc mạnh: “Hơn nữa, nếu cha thật sự bồi dưỡng một kế thừa đủ tư cách, từ bỏ chỉ là chuyện nhỏ. Anh nắm giữ bí mật của , từng dùng bí mật đó uy h.i.ế.p , nghĩ sẽ gì?”

Phượng Khiếu tàn nhẫn độc ác, một khi bồi dưỡng một kế thừa đủ tư cách, Phượng Túc trở thành con cờ vứt bỏ vẫn là chuyện nhẹ.

Biết vì để giấu sự thật năm đó, còn sẽ g.i.ế.c Phượng Túc để diệt khẩu.

Loại thú nhân bạc tình bạc nghĩa như Phượng Khiếu, cái gọi là tình cha con đều quan trọng bằng mạng sống của chính .

Phía Long tộc một khi sự thật, chắc chắn sẽ tha cho Phượng Khiếu, bản Phượng Khiếu cũng chắc chắn điểm .

Nụ mặt Phượng Túc biến mất, dậy, im lặng Tô Hi Nguyệt.

Rất lâu , nhẹ giọng : “Ta ý của cô, Nguyệt Nhi.”

Hắn đến bên cửa sổ, hoàng hôn lặn , cùng với ánh trăng dần dâng lên.

“Thật , sớm nghĩ tới ngày .”

Vân Vũ

Giọng nhỏ, mang theo một sự cô đơn khó tả, “Từ khoảnh khắc chết, , giữa và Phượng Khiếu, sớm muộn gì cũng sẽ một ngày như thế.”

Tô Hi Nguyệt trong lòng thở dài, nhịn xuống giường đến bên cạnh , nhẹ nhàng ôm lấy .

“Phượng Túc…”

Phượng Túc ôm cô càng chặt, mặt một nữa nở nụ bất cần đời: “Yên tâm, sẽ để bản gặp chuyện. Ta còn con của chúng phá vỏ, lớn lên khỏe mạnh nữa mà.”

Nói đến con, trong mắt hiện lên một tia dịu dàng, “Chỉ là... bảo bối của , còn cả hai tên phiền phức của họ nữa...”

“Yên tâm.”

Tô Hi Nguyệt ngẩng đầu, cắt ngang lời , “Trứng sẽ chăm sóc , tuy ấp trứng, nhưng thể dùng dị năng hệ Mộc để nuôi dưỡng chúng. Có Dạ Linh, Mặc Lẫm và , an vô sự. Anh hãy chuyên tâm xử lý chuyện ở Thượng Vực, nhanh chóng về. Nhớ kỹ, nơi vĩnh viễn là nhà của , cũng là đường lui của .”

Phượng Túc cúi đầu cô gái trong lòng đầy vẻ nghiêm túc, đôi mắt hoa đào tràn đầy sự phức tạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-329-roi-di.html.]

Hắn bỗng nhiên khẽ, đầu ngón tay khẽ vén một lọn tóc của cô: “Tiểu Nguyệt Nhi thế , nếu còn vẻ đây, chẳng trông vô dụng ?”

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu , chiếu lên chiếc áo lông vũ màu đỏ của , nổi bật lên vài phần cô đơn.

mà...”

Hắn đổi giọng, đột nhiên ghé sát tai cô, thở ấm nóng phả , giọng hiếm khi nghiêm túc: “Nếu về cẩn thận lão già và cô ả sắp đẻ trứng chết, Tiểu Nguyệt Nhi sẽ ghét tàn nhẫn độc ác ?”

Ánh mắt Tô Hi Nguyệt lóe lên, bình tĩnh .

Cô hiểu ý trong lời của Phượng Túc, đây là một câu hỏi đơn thuần, mà là trong lòng quyết đoán.

“Phượng Túc, hãy nhớ kỹ, bất kể đưa quyết định gì, đều sẽ ủng hộ .”

Giọng cô nghiêm túc, trong mắt chút do dự nào, “Anh là để tự bảo vệ , vì , cũng vì tương lai của chúng . Chỉ cần cho rằng đó là đúng, hãy cứ buông tay mà , cần bất kỳ băn khoăn nào.”

Phượng Túc nghĩ tới cô sẽ lời , càng nghĩ tới cô sẽ kiên định ủng hộ như , tình yêu ngay lập tức lấp đầy lồng ngực.

“Nguyệt Nhi…”

Hắn khẽ gọi một tiếng, ôm chặt lấy cô, như dung nhập cô trong xương m.á.u của .

Ánh trăng ngoài cửa sổ như nước, rải xuống hai , chiếu một khung cảnh yên tĩnh ấm áp.

Dạ Linh đẩy cửa bước , đôi mắt bạc đảo qua hai đang ôm , giọng lạnh lùng: “Nói xong ?”

Phượng Túc buông tay, chiếc áo lông vũ màu đỏ vẫn chói mắt trong bóng tối.

Hắn khiêu khích nhướng mày với Dạ Linh: “Gấp gì? Ta và Nguyệt Nhi đang bàn chính sự.”

“Chính sự cần ôm ấp?”

Dạ Linh mặt đen bước , vẻ mặt khó chịu.

Tô Hi Nguyệt thấy hai vẻ sắp cãi , bất đắc dĩ xoa xoa thái dương: “Được , hai đừng cãi nữa. Phượng Túc, chuẩn một chút, mau chóng lên đường về Thượng Vực .”

Phượng Túc trở nên nghiêm túc, gật đầu: “Được, sáng mai sẽ lên đường.”

Dứt lời, ngoài cửa, chiếc áo lông vũ màu đỏ lướt qua một đường cong lộng lẫy trong bóng tối.

Cô thu ánh mắt, ngước lên liền đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Dạ Linh.

“Anh tin thể c.h.ế.t Phượng Khiếu?”

Ánh mắt sâu thẳm, giọng mang theo sự mát lạnh của ban đêm.

Cuộc đối thoại của hai trong phòng, ở ngoài cửa cũng thấy, đại khái xảy chuyện gì.

Cô khẽ thở dài: “Phượng Túc tàn nhẫn hơn chúng nghĩ, thông minh mưu trí, Long tộc hậu thuẫn, trận chiến phụ tử , ai thua ai thắng còn khó .”

cuối cùng vẫn chút yên tâm.

Cô bảo Dạ Linh gọi Phượng Trì và Phượng Lê đến, dặn dò họ ngày mai theo Phượng Túc cùng trở về, nếu chuyện gì, cũng thể hỗ trợ lẫn .

Hai xong lời sắp xếp của Tô Hi Nguyệt, liếc , đều thấy sự nghiêm trọng trong mắt đối phương.

Phượng Trì thở dài: “Thiếu quân trở về, sợ là sẽ gây nên một trận gió tanh mưa máu.”

Phượng Lê run rẩy áo lông vũ: “Sớm nên như thế. Lão già năm đó hại c.h.ế.t phu nhân, bây giờ phế bỏ thiếu quân, thật sự coi bên Long tộc c.h.ế.t ?”

Tô Hi Nguyệt họ: “Các bảo vệ Phượng Túc. Nếu trong tình huống cần thiết, thể tiết lộ sự thật cho bên Long tộc, mượn tay Long tộc để đối phó Phượng Khiếu.”

“Chủ nhân yên tâm.”

Phượng Trì trịnh trọng đồng ý, “Chúng liều mạng già cũng sẽ bảo vệ thiếu quân chu .”

Dạ Linh bên cửa sổ, suy nghĩ một lúc: “Ta theo cùng .”

Phượng tộc cao thủ đông đảo, Phượng Trì và Phượng Lê tuy từng là cống phụng của Phượng tộc, nhưng thực lực cũng chỉ ở cấp mười, một khi đánh , e rằng khó địch đông.

Thực lực của bản ở cấp mười hai, theo cũng thể đối phó , hoặc là đưa vài ý kiến.

Chỉ là chút luyến tiếc Nguyệt Nhi.

Tô Hi Nguyệt nghĩ đến thực lực của Dạ Linh, cảm thấy cùng cũng , lão già Phượng Khiếu âm hiểm độc ác, quỷ sẽ chuyện gì.

Đang định mở miệng đồng ý.

Phượng Túc đảo mắt xuất hiện ở cửa, đôi mắt hoa đào về phía Dạ Linh: “Không cần, chuyện của tự giải quyết, hơn nữa nhiều việc ngược tiện.”

Hắn căn bản ý định về Phượng tộc, mà là chuẩn thẳng đến Long tộc, mượn tay để đối phó lão già .

Nếu c.h.ế.t vì bệnh, mà là lão già tức chết, sợ là sẽ trực tiếp g.i.ế.c đến Phượng tộc, lột da rút gân lão già Phượng Khiếu.

Dạ Linh gần như ngay lập tức đoán tính toán trong lòng Phượng Túc, đôi mắt bạc quét về phía , “Ngươi định mượn tay Long tộc?”

“Chứ ?”

Phượng Túc lạnh, ánh trăng sáng tỏ từ ngoài cửa sổ rải , chiếu khuôn mặt trở nên u tối, khó đoán: “Cái cha bụng của sợ nhất cái gì, liền đưa cho cái đó.”

Tô Hi Nguyệt Phượng Túc trong lòng tính toán, nên cũng gì thêm.

Sáng sớm hôm .

Phượng Túc chiếc áo lông vũ màu đỏ rực thường ngày bằng một bộ áo thú màu trắng tinh khiết, ngay cả chiếc ngọc quan vấn tóc cũng đổi thành một chiếc trâm gỗ bình thường.

“Thế nào, giống quý tộc sa cơ lỡ vận ?”

Hắn xoay một vòng mặt Tô Hi Nguyệt, đôi mắt hoa đào tràn đầy vẻ trêu chọc.

Tô Hi Nguyệt đưa cái túi chuẩn sẵn cho : “Đừng đùa nữa, đường cẩn thận.”

Phượng Túc nhận lấy cái túi, nhân cơ hội lén hôn trộm lên má cô, ánh mắt g.i.ế.c của Dạ Linh, lớn rời .

Ngoài cổng viện, Phượng Trì và Phượng Lê chờ ở đó.

“Thiếu quân.”

Hai cúi đầu hành lễ.

Phượng Túc xua tay, cuối cùng thêm cái sân nhỏ gạch xanh một , hóa thành một con hỏa phượng bay vút lên trời.

Phượng Trì và Phượng Lê theo sát phía , ba đạo luồng sáng nhanh biến mất ở chân trời.

Phượng Túc tuy cần theo, nhưng Phượng Trì và Phượng Lê hai vẫn cảm thấy cùng thì hơn.

Ít nhất khi thiếu quân cần , họ thể giúp chạy vặt.

Phượng Túc thấy hai kiên quyết, cũng gì thêm, để mặc họ theo.

Loading...