Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 325: Sưu Chủ Ý

Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:56:01
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt của mấy Thú Phu khác .

Trong mắt Dạ Linh như băng lạnh sắp rơi .

Hàn khí quanh Mặc Lẫm càng nặng.

Bạch Kỳ rũ mắt khẽ vuốt ve con hồ ly nhỏ trong lòng, đôi mắt chìm xuống như vực thẳm.

Thanh Trúc mở miệng định châm chọc, nghĩ đến điều gì sững sờ.

Huyền Minh thì chẳng cả, rồng điên và Tiểu Nguyệt Lượng hòa cũng , cả nhà đoàn tụ vui vẻ.

Nhìn hai đứa con nhỏ đang đói gặm lấy tay trong lòng, ngay lập tức đau lòng.

Tiểu Nguyệt Lượng bóng ma tâm lý với việc cho bú, cũng dám nhắc tới chuyện cô cho bú, chỉ giao con cho Thanh Trúc, “Giúp chăm sóc chút, bắt hai con thú cái mới sinh về.”

Nhét hai đứa con lòng Thanh Trúc, nhấc chân rời khỏi sơn động.

Thanh Trúc rũ mắt hai con thú nhỏ sinh , một đen một đỏ, non nớt đáng yêu trong lòng, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Trong lòng nhịn nghĩ: Nếu đây là con của thì mấy, đáng tiếc ...

Bạch Kỳ suy nghĩ của Thanh Trúc, bóng lưng Huyền Minh rời , rũ mắt thoáng qua con hồ ly nhỏ đang ngủ say trong lòng, nghĩ con gái còn ăn, vội vàng : “Huyền Minh, tiện thể bắt cho một con nhé.”

Tuy rằng lúc đang ngủ say, nhưng tỉnh chắc chắn sẽ ăn.

Còn về việc Nguyệt Nhi cho bú, cũng dám mở lời.

Huyền Minh rời khỏi sơn động, chẳng thèm để ý, cũng thấy .

Bạch Kỳ thấp giọng thở dài, chỉ thể giao con hồ ly nhỏ cho Mặc Lẫm chăm sóc, bản tự bắt một con thú cái về.

Mặc Lẫm tuy khó chịu với cáo già, nhưng cũng sẽ giận chó đánh mèo với ấu tể mới sinh.

Tuy gì, nhưng vẫn nhận lấy con hồ ly nhỏ đang ngủ say.

Thấy là con cái, vẻ mặt ngạc nhiên, đáy mắt lướt qua vài phần hâm mộ.

Cáo già vận khí tệ, tuy chỉ một con, nhưng là con cái.

Hắn liên tiếp sinh tám đứa, nhưng một con cái nào.

Trong lòng đột nhiên chút khó chịu, cáo già âm hiểm như , còn thể sinh con cái ?

Nghĩ đến tám đứa, cáo già mới một, ngay lập tức thấy tâm lý cân bằng.

Bạch Kỳ bỏ qua ánh mắt hâm mộ chợt lóe lên trong mắt Mặc Lẫm, khóe miệng cong lên, trong lòng ngay lập tức thoải mái.

Hừ, sinh tám đứa thì , đều là đực, chừng bạn lữ cũng tìm thấy.

Bạch Kỳ nhanh cũng rời .

Vân Vũ

Phượng Túc và Hiên Viên Minh hai thì vấn đề cho bú, bọn họ sinh trứng, trực tiếp biến thành bản thể ôm lấy thể ấp là .

, Hiên Viên lúc càng giải quyết vấn đề tình cảm.

Lúc , khôi phục ký ức, nhớ những chuyện hỗn xược mà ở Thanh Nham Sơn, liền hận thể tự đánh c.h.ế.t , cũng hối hận đến ruột gan đứt từng khúc.

Hắn thể dùng những lời khó , vũ nhục, cực kỳ quá đáng như để tổn thương Nguyệt Nhi, còn quá đáng đến mức rút hồn và g.i.ế.c cô.

Cũng may Dạ Linh, Mặc Lẫm và mấy kịp thời ngăn .

Bằng , nếu Nguyệt Nhi lúc thật sự chính giết, hoặc vì rút hồn mà chết, dám tưởng tượng sẽ thế nào.

Khả năng cao sẽ theo tuẫn tình.

Nếu là như , mới thật là một bi kịch của nhân gian.

Tô Hi Nguyệt chỉ cảm thấy mệt mỏi, đống rơm tuy mềm mại, cũng một chiếc áo ngoài sạch sẽ lót lên, nhưng chung vẫn thoải mái.

Hiên Viên Minh với đôi mắt vàng gần như thể rỉ máu, sự đau khổ và hối hận cuồn cuộn trong đó cũng là thật.

những lời cứa tim cũng là thật.

Cô rút cổ tay đang siết chặt đến đau, giọng yếu ớt mơ hồ: “Rút hồn? Hiên Viên Minh, xem đây là gì? Trò đùa ?”

nghiêm túc, Nguyệt Nhi, chỉ cần thể khiến em hết giận…”

Sự hối hận trong đôi mắt vàng của Hiên Viên Minh càng sâu, vì một đoạn tình cảm hư vô mờ mịt, tô vẽ quá mức, sớm còn tồn tại, mà tổn thương yêu nhất, thiết nhất.

“Đủ .”

Tô Hi Nguyệt đột nhiên ngắt lời , kéo theo vết thương hậu sản, đau đến mức mắt tối sầm, mồ hôi lạnh tuôn .

Đầu trứng rồng lớn bằng đầu một đứa trẻ loài , khi ngoài đều…

cái , đau… mệt…”

Cô nhắm mắt , mặt sang một bên, thái độ cự tuyệt rõ ràng.

Không khí trong sơn động căng thẳng như dây cung kéo căng.

Trong chốc lát, khí dường như cũng đông .

“Được .”

Dạ Linh thật sự nhịn mở miệng, phá vỡ cục diện bế tắc.

Hắn nhẹ nhàng giúp Tô Hi Nguyệt đắp áo ngoài, tránh để cô cảm lạnh.

Lúc mới dậy về phía Hiên Viên Minh, vẻ mặt phức tạp : “Nguyệt Nhi mới sinh xong, cơ thể yếu ớt, chịu cảm xúc đổi đột ngột, chuyện gì, chờ về bộ lạc, Nguyệt Nhi nghỉ ngơi cũng muộn.”

Hắn thể lý giải tâm trạng của Hiên Viên Minh, kỳ thật cùng tình cảnh của lúc khác là bao.

lúc vội vàng tìm kiếm sự tha thứ của Nguyệt Nhi, rõ ràng lúc.

Mặc Lẫm cũng cất giọng nhạt nhẽo, “Đừng ép quá, trong lòng cô khúc mắc, cho cô một chút thời gian từ từ nghĩ thông, cưỡng cầu .”

Phượng Túc thấy thế, cũng đúng lúc mở lời, “ , biểu ca, kỳ thật Tiểu Nguyệt Nhi mềm lòng, ít nhất đuổi , đây xem như là một khởi đầu .”

Nói , đột nhiên ghé sát tai Hiên Viên Minh, hạ giọng : “ dạy cho một chiêu, giống cái sợ nhất đeo bám, chỉ cần đủ mặt dày, bỏ thể diện, cách dỗ dành cô vui vẻ, việc cô tha thứ cho chỉ là sớm muộn.”

Đôi mắt vàng của Hiên Viên Minh lóe lên, đầy suy tư về phía Phượng Túc.

Phượng Túc nháy mắt vài cái với , đặt ba viên trứng phượng hoàng trong lòng bên cạnh hai viên trứng rồng, dùng quạt lông che miệng, “Biểu ca, xem lúc theo đuổi Tiểu Nguyệt Nhi thế nào? Mặt dày bám riết, đúng chỗ ngứa…”

“Nói tiếng .”

Hiên Viên Minh kiên nhẫn ngắt lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-325-suu-chu-y.html.]

Phượng Túc ho nhẹ một tiếng, hạ giọng, “Đầu tiên, ấp cho trứng rồng nở , Tiểu Nguyệt Nhi yêu con nhất, thấy ấu long phá vỏ sẽ mềm lòng một nửa.”

Nói chỉ ba viên trứng phượng hoàng, “Nếu ấp, lát nữa dạy cho .”

Dạ Linh mắt lạnh bọn họ lẩm nhẩm lầm nhầm, với Mặc Lẫm: “Chăm sóc Nguyệt Nhi cho , săn chút thịt tươi về, xem thể tìm linh chi nhân sâm .”

Nói xong rời khỏi sơn động, hóa thành viễn cổ trăng bạc thương lang bay .

Không lâu .

Huyền Minh trở về, tay trái xách theo một con dê cái dây mây buộc chặt, vẫn còn đang giãy giụa, sữa đầy ắp, mới sinh con.

Trên vai còn vác một con nai sừng tấm xử lý, ướt nhẹp, m.á.u tươi nhỏ xuống dọc đường .

Hắn ném con nai sừng tấm xuống đất một cách mạnh mẽ, ánh mắt về phía Thanh Trúc bên đống lửa: “Vừa mới săn, tươi lắm, hầm cho Tiểu Nguyệt Lượng , nhưng nơi hoang vu hẻo lánh muối, ăn sẽ vị gì.”

Thanh Trúc lạnh lùng liếc một cái, “Không muối tìm chút gừng tỏi ? Ít nhất cũng thể khử mùi tanh.”

Hắn vẻ mặt khó chịu, lấy con d.a.o găm mang theo bên , đây là đồ sắt, gọn gàng cắt một tảng thịt nai sừng tấm lớn rửa sạch, bỏ nồi hầm.

Nghĩ vị, sợ Nguyệt Nhi chịu ăn, liền hái một ít quả mọng chua về.

Huyền Minh mắng vẻ mặt ngốc nghếch, gãi gãi đầu, “Anh với , mà nhớ những thứ .”

Hắn là một quê mùa, tự nhiên sẽ cẩn thận như Thanh Trúc, chỉ nghĩ đến việc bắt dê cái và săn.

cũng lười tiếp tục cãi với Thanh Trúc.

Hắn buộc con dê cái ở cửa sơn động, cầm cái bát gỗ vắt sữa dê.

Huyền Minh căn bản vắt thế nào, đơn giản đặt hai đứa con bụng dê cái, để chúng tự uống.

Hai đứa con hiển nhiên là quá đói, “xoẹt xoẹt” uống ngon lành.

Bạch Kỳ xách theo một con báo cái đánh ngất trở về, cũng là sinh con, cũng bắt ở .

Thấy Huyền Minh ở cửa sơn động, nhướng mày, cũng gì.

Con báo cái cũng buộc ở cửa sơn động, nhanh nhẹn vắt một bát sữa báo, cẩn thận cho con hồ ly nhỏ uống.

Phượng Túc tìm một cành cây gần sơn động, thành thạo đan thành một cái tổ, nhẹ nhàng đặt ba viên trứng phượng hoàng trong.

Biết biểu ca sẽ đan những thứ , đơn giản giúp đan một cái siêu to, bên trong đặt hai viên trứng rồng.

Tất nhiên, bên trong lót da thú mềm mại.

Là Tiểu Nguyệt Nhi ban đầu lấy , vẫn còn ít.

Thấy Thanh Trúc đang hầm thịt, ghé sát thoáng qua, mùi tanh nhăn mày, “Sao bỏ cả gừng ?”

Thanh Trúc , nhàn nhạt liếc một cái, “Anh bản lĩnh thì tự mà kiếm.”

Phượng Túc sờ sờ mũi, cũng kiếm, nhưng đây là nửa đêm, vẫn còn ở nơi hoang vu hẻo lánh, bảo mà tìm gừng?

Hiên Viên Minh xổm bên cạnh Tô Hi Nguyệt, đôi mắt cô mệt mỏi buồn ngủ, trong đầu là những lời mà Phượng Túc dạy thế nào để lấy lòng Nguyệt Nhi.

Phượng Túc mặt dày quen , những hành vi đó tự nhiên, nhưng bảo , thật sự là kéo nổi cái mặt , cũng thấy trong lòng mất mặt.

Tưởng tượng cảnh học Phượng Túc nũng, ve vãn, nháy mắt đưa tình, thà g.i.ế.c còn hơn.

, nếu như , Nguyệt Nhi sẽ bao giờ mới tha thứ cho .

Bộ chiêu của Phượng Túc xoay vài vòng trong đầu , cuối cùng vẫn tự tôn của đè chặt.

“Khụ…”

Hắn ho khan một tiếng, cứng đờ đưa tay , nhẹ nhàng vuốt tóc mái trán Tô Hi Nguyệt, động tác vụng về như đang lau một món đồ dễ vỡ.

“Biểu ca.”

Phượng Túc từ lúc nào ghé sát , hận sắt thành thép mà hạ giọng, “Anh như , giống ——”

Hắn định mẫu, nhưng Hiên Viên Minh một ánh mắt khựng .

“Im miệng.”

Hiên Viên Minh nghiến răng nghiến lợi.

Bên đống lửa, Thanh Trúc đang ném quả mọng chua nồi đá.

Mặc Lẫm từ tìm vài lá thơm, mặt biểu cảm ném canh.

Mùi thịt trộn lẫn mùi trái cây bay khắp sơn động.

“Nguyệt Nhi,”

Hiên Viên Minh đột nhiên mở miệng, giọng trầm thấp, “Uống chút canh ngủ tiếp.”

Mi mắt Tô Hi Nguyệt run rẩy, mở mắt.

Yết hầu Hiên Viên Minh lăn lộn, đôi mắt vàng hiện lên một tia bối rối.

Hắn đầu về phía Phượng Túc, trong ánh mắt rõ ràng : “Bây giờ .”

Đôi mắt đào hoa của Phượng Túc cong lên, dùng khẩu hình hiệu: “Mớm cho cô.”

Hiên Viên Minh: “……”

Cắn chặt răng, cuối cùng cũng uống một ngụm canh, theo cách của Phượng Túc.

Cái thìa lơ lửng giữa trung.

Tô Hi Nguyệt vẫn nhắm hai mắt.

Phượng Túc liều hiệu cho Hiên Viên Minh, dùng khẩu hình : “Dùng miệng mớm.”

Hiên Viên Minh: “……”

Cắn chặt răng, cuối cùng uống một ngụm canh, theo cách của Phượng Túc.

Dạ Linh đào một nhánh nhân sâm trở về, còn săn một con gấu nâu, m.á.u chảy đầm đìa.

Đi đến cửa sơn động, thấy chính là cảnh tượng .

Con rồng điên phồng má, cúi định ghé mặt Nguyệt Nhi.

Dạ Linh còn tưởng con rồng điên chiếm tiện nghi của Nguyệt Nhi, ngay lập tức nổi giận, “Anh gì đó?”

Tô Hi Nguyệt cuối cùng giả vờ nữa, ngay lập tức mở mắt .

Loading...