Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 321: Oan uổng
Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:55:02
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần đến lúc sắp rời khỏi khe nứt của Vô Tận vực sâu, hình Bạch Kỳ đột nhiên dừng .
Hắn đầu mười cái đuôi trụi lủi của , trông giống như mười cây gậy nung đỏ, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Dáng vẻ như thật sự quá , một luôn trau chuốt và yêu cái như tất nhiên thể chịu đựng , cũng sợ Nguyệt Nhi sẽ chê bai.
Hắn ngay lập tức hóa thành hình , cắn răng bẻ gãy đùi của .
Đau đến mức toát mồ hôi lạnh, nhưng khóe miệng nở một nụ .
Như vẫn đủ…
Hắn chút do dự vỗ mạnh n.g.ự.c .
“Khụ khụ ——”
Máu tươi tràn khóe miệng, loạng choạng vịn vách đá, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Mười cái đuôi vô lực buông thõng, dính đầy vết máu.
Nếu sợ cái đuôi kéo đứt mọc , bẻ gãy thêm vài cái .
Dáng vẻ chật vật như , ngược trông thuận mắt hơn ban nãy một chút.
Ít nhất… đủ thê thảm.
Nguyệt Nhi từ đến nay mềm lòng, thấy thê thảm như , cho dù nhất thời thể nguôi giận, cũng sẽ nỡ lòng nào lạnh nhạt đuổi .
Hiên Viên Minh, Dạ Linh, Mặc Lẫm, Thanh Trúc khi xuất hiện, ở trong sông dung nham , tình trạng cụ thể thế nào, bọn họ cũng rõ.
Còn về Huyền Minh và Phượng Túc nghĩ gì, cảm thấy âm hiểm xảo trá, thâm sâu khó lường, đê tiện vô liêm sỉ đều bận tâm.
Chỉ cần thể nhận sự tha thứ của Nguyệt Nhi, những thứ khác đều quan trọng.
Khóe miệng Bạch Kỳ khẽ nhếch lên một nụ như như , cứ thế lê tấm đầy thương tích ngoài.
...
Ngoài khe nứt gian, tinh quang lộng lẫy, ánh trăng sáng tỏ rải khắp bộ Táng Thần Sơn Mạch, giống như khoác lên một lớp lụa bạc, m.ô.n.g lung mà mộng ảo.
Tô Hi Nguyệt tiếp tục tảng đá nữa, ôm bụng , thỉnh thoảng về phía lối Vô Tận vực sâu, ánh mắt nôn nóng.
Ba con hỏa vũ điểu vây quanh bên cạnh cô, ánh lửa ấm áp xua tan cái lạnh lẽo của màn đêm.
Đột nhiên, mặt đất nứt một khe nứt lớn, một con kim long tám vuốt bay từ bên trong, hình dài cả trăm mét, che trời lấp đất, long uy cuồn cuộn tràn ngập.
Dạ Linh, Mặc Lẫm, Thanh Trúc lượt từ bên trong.
Từ từ ——
Con quái vật ba đầu sáu mắt, lông đỏ rực là ai ?
Huyền Minh nhảy khỏi khe nứt, tiếp đất lập tức hóa thành hình .
“Lão tử cuối cùng cũng ngoài , ha ha ha...”
Giọng hưng phấn mà dũng mãnh của Huyền Minh Tô Hi Nguyệt lập tức sững sờ tại chỗ.
“Huyền Minh?”
Vẻ mặt cô kinh ngạc, mơ thấy Huyền Minh rơi Vô Tận vực sâu, nhưng mơ thấy biến thành cái bộ dạng quỷ quái mà?
Thật sự , giống như yêu quái ăn thịt trong phim truyền hình thần thoại.
cũng mạnh mẽ oai phong hơn so với U Minh ám lang ban đầu, dễ chọc.
“Tiểu Nguyệt Lượng.”
Cái đầu ở giữa đột nhiên phun tiếng , vui vẻ như thể đang chạy về phía cô.
Dạ Linh lập tức hóa thành hình , nhanh tay lẹ mắt tóm chặt Huyền Minh, đôi mắt bạc lướt qua hình dáng dữ tợn của , “Trước tiên biến thành hình , quá , sẽ dọa cô.”
“Anh hiểu cái rắm.”
Huyền Minh lập tức xù lông, ba cái đầu đồng thời về phía Dạ Linh: “Cái gọi là oai phong.”
Lời tuy , nhưng cũng sợ Nguyệt Nhi chê bai, hoặc là dọa cô.
Trong chớp mắt, hóa thành hình , cao lớn vạm vỡ, đường nét gọn gàng, mang vẻ hoang dã gò bó, tuấn tú dị thường.
Tô Hi Nguyệt bật , thấy Huyền Minh , còn đột phá tiến hóa trong đó, một trái tim xem như đặt trong bụng.
Ánh mắt liếc qua, cô chú ý thấy Hiên Viên Minh cách đó xa, đôi mắt vàng trong bóng đêm sáng kinh , so với thêm vài phần thần tính, đang cô chằm chằm.
Ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn lời , đến gần cô, nhưng dường như sợ cô bài xích.
Cô sững sờ, lúc mới phản ứng , con kim long tám vuốt chính là Hiên Viên Minh.
Đây là… cũng đạt cơ duyên tiến hóa?
Đối với Hiên Viên Minh, cô thể rõ là tâm trạng gì, chỉ cảm thấy vô cùng phức tạp.
Đối phương âm thầm những chuyện như vì , cô tất nhiên là hiểu rõ.
Dù là giải quyết những thú nhân tìm bảo vật xâm nhập Thiên Vụ Hạp Cốc, là Huyết chi vạn năm của Long tộc đột nhiên xuất hiện trong nhà bếp, là hy sinh cứu Huyền Minh, đều đáng để cô cảm kích.
Vân Vũ
nghĩ đến việc đối phương từng g.i.ế.c , thậm chí rút hồn, vẻ mặt cô trở nên lạnh nhạt.
Tuy , cô vẫn gật đầu với Hiên Viên Minh, xem như chào hỏi.
Đôi mắt vàng của Hiên Viên Minh lóe lên, khóe miệng tự chủ nhếch lên một nụ vui vẻ.
Rõ ràng tâm trạng tồi.
Phượng Túc thấy Tiểu Nguyệt Nhi cứ chằm chằm biểu ca, trong lòng ngay lập tức chua loét, phe phẩy quạt lông tiến gần, “Tiểu Nguyệt Nhi xem, trai hơn ?”
“Xấu.”
Thanh Trúc lạnh mặt chen qua, cúi mắt lướt qua Tô Hi Nguyệt, “Sắc mặt kém như , bảo cô về càng ôm cái bụng to đây chờ, cũng lo cho bản .”
Mặc Lẫm gì, chỉ tới lặng lẽ nắm lấy tay cô sờ sờ, cảm thấy nhiệt độ vẫn , lập tức buông .
“Chúng về .”
Ánh mắt lướt qua , nhàn nhạt mở miệng.
Tô Hi Nguyệt đang định hỏi Bạch Kỳ vẫn .
Đột nhiên, một ảnh chật vật loạng choạng bước từ khe nứt.
Tất cả đều ngây , ánh mắt đồng loạt dừng ảnh chật vật .
Người bước chính là Bạch Kỳ.
Lúc , ở dạng hình , nhưng mười cái đuôi hồ ly xù trắng nguyên bản cháy đen lột da, trụi lủi giống như mười cây que cời lửa, bề mặt đầy vết nứt và cháy sém.
Làn da trần trụi, mặt, cổ, cánh tay xuất hiện những mảng đỏ lớn vì bỏng.
Một vài chỗ thậm chí da tróc thịt bong, chảy m.á.u tươi.
Khi đường, khập khiễng, đùi yếu ớt vô lực, tự nhiên kéo lê mặt đất, rõ ràng là gãy.
Khóe miệng dính máu, bộ n.g.ự.c lõm xuống, là đánh, thê thảm chật vật, còn chút vẻ tao nhã tự phụ ngày thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-321-oan-uong.html.]
Bản thể Phượng Túc là phượng hoàng, trọng sinh từ lửa, ngâm dung nham ngược càng tinh thần, lông chim cũng sẽ càng thêm tươi sáng.
Vảy rồng của Hiên Viên Minh chống nhiệt độ cao, nhưng ngâm lâu cũng sẽ bong , hơn nữa tiến hóa thành Viễn Cổ Thái Hư Chúc Âm, tự nhiên vết thương đều hồi phục.
So sánh như , Bạch Kỳ càng trông thê thảm hơn, yếu ớt như thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
“Nguyệt Nhi...”
Giọng khàn khàn, đôi mắt hồ ly xinh chứa đầy nước, như thể uất ức tột cùng.
Tô Hi Nguyệt kinh ngạc , khi Bạch Kỳ tính kế Huyền Minh và Hiên Viên Minh, còn dùng thủ đoạn tàn nhẫn như để hãm hại họ, nội tâm cô vô cùng phẫn nộ.
Cũng từng nghĩ đến việc g.i.ế.c Bạch Kỳ để báo thù cho họ.
khi thật sự thấy Bạch Kỳ thê thảm như xuất hiện mặt , cô vẻ mặt phức tạp, kiềm chế mà mềm lòng.
Dạ Linh, Mặc Lẫm, Thanh Trúc, Hiên Viên Minh bốn khi xuất hiện, Bạch Kỳ ngâm trong sông dung nham, lúc đó chỉ lộ một cái đầu cáo bên ngoài.
Tình trạng cụ thể vết thương thế nào bọn họ cũng .
Lúc thấy bộ dạng Bạch Kỳ, khóe miệng đều nhịn mà giật giật.
Huyền Minh cái thằng lỗ mãng học dối, cái gì mà chỉ vặt trụi năm cái lông đuôi, n.g.ự.c lõm xuống, còn đánh gãy đùi của Bạch Kỳ.
Tuy rằng tay chút tàn nhẫn, nhưng hiểu cảm thấy vô cùng hả .
Cáo già lưng giở trò, gãy chân cũng là còn nhẹ đấy.
Huyền Minh mà há hốc mồm, miệng kinh ngạc thể nhét một quả trứng vịt, “Con nó… Lão tử chỉ vặt lông đuôi của mày thôi mà?”
Hắn rõ ràng nhớ tay nặng đến !
Cây quạt lông trong tay Phượng Túc “Bang” một tiếng rơi xuống đất, đôi mắt đào hoa trừng tròn, chỉ Bạch Kỳ “Ngươi ngươi ngươi...” nửa ngày, vẫn nặn một câu chỉnh.
Hắn chính là tận mắt thấy Huyền Minh nhổ lông, năm cái đuôi trọc là sai, cũng là ném cáo già xuống dung nham ngâm.
lúc đó n.g.ự.c cáo già vẫn , chân cũng gãy, đây là đang diễn trò gì ?
Bạch Kỳ loạng choạng tiến về phía một bước, hô hấp dồn dập, thái dương đầy mồ hôi lạnh.
Đôi mắt hồ ly xinh ngấn lệ, yếu ớt mà uất ức về phía Tô Hi Nguyệt: “Nguyệt Nhi… Đau quá… Người mà ~”
Giọng nhẹ khàn, mang theo nỗi đau khó tả, như thể giây tiếp theo sẽ ngã quỵ.
Tâm Tô Hi Nguyệt như thứ gì đó hung hăng bóp chặt.
Sự phẫn nộ, thất vọng, sự lạnh lẽo và hận ý phản bội, khi thấy bộ dạng bi thảm cùng cực của Bạch Kỳ, chung quy sự đau lòng và phức tạp mạnh mẽ hơn bao phủ.
Hắn tính kế Huyền Minh và Hiên Viên Minh, đẩy họ tuyệt cảnh, đây là sự thật thể chối cãi.
bộ dạng … cũng quá thảm.
Mười cái đuôi trụi lủi cháy đen một mảng, da tróc thịt bong, đùi rõ ràng vặn vẹo biến dạng, n.g.ự.c lõm xuống, khóe miệng vẫn dính máu, thở mỏng manh như thể đứt quãng bất cứ lúc nào.
Dù giận đến mấy, đối diện với một khuôn mặt như , dường như cũng thể bộc phát .
“Anh…”
Cổ họng cô nghẹn , theo bản năng tiến lên kiểm tra.
“Tiểu Nguyệt Nhi!”
Phượng Túc giật lấy tinh thần, ảnh đỏ rực chợt lóe che chắn mặt Tô Hi Nguyệt.
Đôi mắt đào hoa của trừng chặt Bạch Kỳ, gần như phun lửa, “Đừng tin , con hồ ly lẳng lơ đang giả vờ đáng thương. Huyền Minh chỉ nhổ vài cái lông đuôi của thôi, căn bản đánh gãy chân cũng đánh ngực! Vết thương là tự , ...”
Lời còn dứt, một luồng hàn ý lạnh thấu xương đột nhiên từ lòng bàn chân xộc lên sống lưng.
Chỉ thấy đôi mắt hồ ly ngấn lệ của Bạch Kỳ, khi lướt qua Tô Hi Nguyệt và về phía , ngay lập tức rút vẻ yếu ớt, chỉ còn sự lạnh băng thấu xương, cùng với sát ý điên cuồng hề che giấu.
Tuy nhiên, chỉ trong một chớp mắt nhanh chóng biến mất.
Trong đôi mắt hồ ly một nữa chứa đầy nước mắt, thê thảm đáng thương, “ bây giờ các đều chán ghét , bài xích , nhưng thật sự , cũng ma quỷ ám ảnh những chuyện đó, may mà ma cổ thanh lọc sạch sẽ, bảo đảm, về tuyệt đối sẽ chuyện nữa.”
Phượng Túc đều tức , cáo già hổ là cáo già, giả vờ đáng thương cũng dùng tới, còn trả đũa, tính kế Huyền Minh.
Những chiêu trò , đều là những chiêu dùng nát từ .
Tuy nhiên, cũng lười tiếp tục dây dưa với đối phương, dù liên quan đến chuyện của .
Tất nhiên, nếu cáo già dám tính kế , thì tuyệt đối sẽ dễ chuyện như .
Huyền Minh lúc thật sự còn oan hơn cả Đậu Nga, tức đến dậm chân, chỉ Bạch Kỳ chửi ầm lên, “Đờ mờ, cáo già mày con nó ý gì, là lão tử đánh gãy chân của mày ? Vậy , lão tử bây giờ liền đánh gãy thêm chân của mày nữa.”
Vừa dứt lời, hình chợt lóe tiến về phía Bạch Kỳ, giơ tay định túm lấy chân còn của Bạch Kỳ.
“Đủ .”
Tô Hi Nguyệt đột nhiên lên tiếng cắt ngang, giọng mang theo mệt mỏi và sự cứng rắn.
Tay Huyền Minh cứng đờ giữa trung, đầu về phía cô, khuôn mặt mang vẻ hoang dã gò bó hiếm khi lộ vài phần ủy khuất, “Tiểu Nguyệt Lượng, thật sự chỉ là nhổ năm cái lông đuôi của thôi, nhiều nhất là đập trong đất, ngâm trong sông dung nham. Còn về chân gãy, thật , cũng .”
“Về thôi.”
Tô Hi Nguyệt nhíu mày, tính cách Huyền Minh thẳng thắn, căn bản sẽ dối, cũng coi thường việc dối.
Phản ứng của Phượng Túc cũng đủ để chứng minh tất cả.
Nếu cô đoán sai, chân hẳn là Bạch Kỳ tự gãy, mục đích chính là để tranh thủ sự đồng tình của , sợ đuổi .
Nghĩ , cô khẽ thở dài, chỉ cảm thấy vô cùng sốt ruột.
Huyền Minh cam tâm lui , vẻ mặt tức giận bất bình.
Hiên Viên Minh Bạch Kỳ một cái thật sâu, đôi mắt vàng lóe lên sự lạnh lẽo, nhưng cũng gì thêm.
Trải qua chuyện , nhận tâm cơ của Bạch Kỳ thâm sâu, còn thủ đoạn tàn nhẫn, cực kỳ khó đối phó.
đối phương dù cũng là Thú Phu của Tiểu Nguyệt Nhi, thêm Tiểu Nguyệt Nhi bây giờ rõ ràng mềm lòng, cũng sẽ lúc tay dồn đường cùng.
Còn về sẽ như thế nào, đó là một chuyện khác.
Dạ Linh, Mặc Lẫm, Thanh Trúc ba cũng gì, chỉ lạnh lùng về phía Bạch Kỳ, trong lòng đều âm thầm sự đề phòng với .
Tô Hi Nguyệt nhấc chân tới, dừng mặt Bạch Kỳ, cách gần, thể ngửi rõ mùi m.á.u tươi đối phương, còn mùi đặc trưng của dung nham.
Hắn cao hơn cô nhiều, lúc cúi đầu, cơ thể run rẩy, mười cây que cời lửa giống như cái đuôi vô thức cuộn tròn, dám chạm cô.
“Nguyệt Nhi... Xin mà...”
Giọng vỡ vụn, mang theo giọng mũi nặng nề, ánh mắt như c.h.ế.t đuối vớ cọng rơm cuối cùng, chặt chẽ tập trung cô.
“Nếu , sống hòa thuận, đừng tính kế đồng đội của nữa. Nếu , cứ cút về thành thú vương .”
Tô Hi Nguyệt chung quy là mềm lòng, cách nào trong tình huống như mà đuổi .
Cô đột nhiên vươn tay , lòng bàn tay tỏa ánh sáng xanh biếc, bắt đầu chữa trị cho .
Nhìn bộ dạng Bạch Kỳ thở phào nhẹ nhõm, cô nhanh chóng thêm một câu: “Phạt xin Huyền Minh, việc của bao hết. Đừng tưởng em , chân là do tự gãy.”
Không hề khách khí vạch trần .
Nụ của Bạch Kỳ ngay lập tức cứng đờ, đột nhiên cảm thấy Tiểu Nguyệt Nhi thật đáng sợ, tất cả những toan tính của mặt cô đều như trong suốt.
mặt là vẻ hối , “Nguyệt Nhi, chỉ là sợ em đuổi thôi, đừng giận ...”