Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 319: Tinh lọc

Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:55:00
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn một nữa hóa thành hình , chống vách đá từ từ dậy. Mười chiếc đuôi dính đầy bụi đất và máu, nhưng vẫn cố duy trì vẻ ngoài ôn nhuận như ngọc.

“Huyền Minh…”

Hắn lau vệt m.á.u ở khóe miệng, giọng khàn khàn: “Nghe giải thích…”

“Câm miệng!”

Ba cái đầu của Huyền Minh đồng thời gào thét. Có lẽ cảm thấy như quá , lập tức thu hai cái, chỉ để lộ cái đầu ở giữa.

Trong đôi mắt sói đỏ thẫm của bùng lên ngọn lửa giận dữ: “Ông đây bây giờ mày đánh rắm!”

Nghiệp Hỏa Hồng Liên cuồn cuộn quanh , chiếu rọi vách đá xung quanh đến đỏ bừng.

Phượng Túc một bên xem mà tặc lưỡi. Thực lực của tên mãng phu khi tiến hóa quả thực khủng bố, đến cả cũng cảm thấy tim đập nhanh.

Huyền Minh vung vuốt sắc lên, ba viên nội đan của hung thú từ trong tro tàn bay .

Đây là nội đan trong cơ thể ba con hung thú mà g·iết.

Hắn tùy tay ném một viên cho Phượng Túc: “Hệ Hỏa, tiện cho mày, con phượng hoàng bóng bẩy .”

Phượng Túc nhận lấy nội đan, đôi mắt đào hoa sáng ngời: “Ồ, còn tính lương tâm đấy.”

Huyền Minh hừ lạnh một tiếng, cất viên nội đan màu xanh băng còn trong hai viên: “Viên thích hợp với Dạ Linh.”

Hắn cố ý liếc Bạch Kỳ: “Ít nhất sẽ tay tàn độc với em.”

Ngón tay Bạch Kỳ cắm sâu lòng bàn tay, đôi mắt cáo tối tăm rõ.

Sóng nhiệt của dung nham méo mó khí, cũng mờ biểu cảm của lúc , che giấu sự âm u trong mắt.

“Huyền Minh.”

Phượng Túc ngắm nghía nội đan, đột nhiên lên tiếng: “Tên cáo già …”

Hắn rằng trong cơ thể tên cáo già ma cổ, là ma cổ ảnh hưởng.

lời còn dứt.

Đã Huyền Minh bạo nộ cắt ngang: “Mày nó đừng giúp !”

Ánh mắt chuyển sang Bạch Kỳ: “Hôm nay nhổ sạch mười cái đuôi của mày, ông đây họ với mày!”

Nói xong đột nhiên lao tới, Nghiệp Hỏa hóa thành xiềng xích quấn về phía Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ luống cuống né tránh. Kim Sắc Hồ Hỏa và Nghiệp Hỏa chạm , nổ tung vô tinh lửa.

Bạch Kỳ bây giờ căn bản đối thủ của Huyền Minh, nhanh đè xuống đất.

Thậm chí buộc hiện nguyên hình, con thiên hồ mười đuôi trắng muốt xiềng xích Nghiệp Hỏa quấn chặt, thể nhúc nhích.

“Cáo già, mày , tao bao giờ tay với em ?”

Huyền Minh dùng một vuốt đạp lên , vẻ mặt đầy sự chán ghét: “Từ khoảnh khắc mày đẩy tao xuống vực sâu vô tận, chúng còn là em nữa . Tao vĩnh viễn quên , lúc mày châm chọc tao ngu xuẩn như thế nào, chúng là tình địch, thể là một nhà?”

Nói đến đây, vuốt của càng dùng sức hơn, gần như nghiền nát xương cốt Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ đau nhức, Nghiệp Hỏa Hồng Liên thiêu đốt, nhưng vẫn duy trì tôn nghiêm cuối cùng, phát nửa điểm tiếng cầu xin.

Trong sâu thẳm đôi mắt xẹt qua sát ý khó phát hiện. Ác niệm trong lòng sự ảnh hưởng của ma cổ ngừng nảy sinh.

miệng thốt đầy vẻ hối hận: “Huyền Minh, thật sự cố ý h·ãm h·ại em, chỉ là …”

“Phanh!”

Huyền Minh một vuốt chụp xuống, trực tiếp chụp nửa xuống đất, cũng cắt ngang câu dứt của : “Đừng chuyện với tao, ghê tởm.”

Hắn thật sự cảm thấy ghê tởm. Bản lấy mạng bảo vệ em, kết quả đầu đối phương tay tàn độc. Cảm giác còn khó chịu hơn cả ăn ruồi bọ.

Bạch Kỳ chôn đất, chỉ còn một cái đầu cáo và mười cái đuôi lộ ngoài, thảm hại đến tột cùng.

Đôi mắt cáo của mất vẻ giảo hoạt và ôn nhuận ngày xưa, chỉ còn sự tối tăm vô tận.

Hắn hối hận vì g·iết Huyền Minh, mà hối hận vì lường Nguyệt Nhi giấc mơ tiên đoán.

Dẫn đến sự việc bại lộ.

Bạch Kỳ che giấu sự tối tăm trong mắt, mặt hiện lên vẻ hối hận và tự trách: “Huyền Minh, thật sự sai . Em tha thứ cho ? Anh cố ý h·ãm h·ại em, mà là ma cổ trong cơ thể khống chế.”

“Ma cổ?”

Huyền Minh lạnh: “Mày coi tao là trẻ con ba tuổi, là thật sự cảm thấy tao ngu xuẩn đến mức sẽ tin lời mày?

Vuốt sắc kéo lấy chiếc đuôi xù nhất của , trực tiếp nhổ sạch bộ lông đó.

“Gào ô ——”

Tiếng cáo gào thê lương vang vọng vực sâu. Lông cáo trắng muốt bay lả tả rơi xuống.

Bạch Kỳ đau đến run rẩy, chiếc đuôi vốn xù nhất trong nháy mắt trở nên trọc lóc, còn một sợi lông nào.

Khóe miệng Phượng Túc co giật. Lông nhổ từng sợi một, thôi thấy đau .

Tuy nhiên, vẫn nhịn mặt giải thích: “Huyền Minh, em , trong cơ thể tên cáo già thật sự …”

“Không chuyện của mày, sang một bên .”

Huyền Minh bạo nộ cắt ngang, ánh mắt về phía Bạch Kỳ: “Cáo già, ngày đó mày châm chọc đúng đấy. Chúng vốn là tình địch, thể là nhà? Là tự tao ngu xuẩn, coi tình địch là em, là nhà. Ha ha, h·ãm h·ại c·hết cũng đáng.”

Hắn càng càng phẫn nộ, càng càng đau lòng. Vuốt túm lấy chiếc đuôi thứ hai của Bạch Kỳ, trong đôi mắt kinh hãi của đối phương nhổ sạch lông đó.

Khóe miệng Phượng Túc giật giật, trong nháy mắt dùng quạt lông che mắt, chút nỡ tiếp.

miệng thốt lời cực kỳ đáng đòn: “Chậc chậc chậc, thật là đáng thương. Lần thành cáo trọc lông , quá ~”

Giọng hả hê đó lọt tai Bạch Kỳ, sự âm u xẹt qua đáy mắt , nhưng che giấu .

Huyền Minh hôm nay quyết tâm nhổ sạch lông mười cái đuôi của Bạch Kỳ.

Cái đuôi thứ ba, cái thứ tư, cái thứ năm…

Mỗi khi nhổ sạch một cái, tiếng kêu thảm thiết của Bạch Kỳ đều vang vọng vực sâu, giọng đều khàn .

Hắn bao giờ thảm hại như , cũng bao giờ nghĩ rằng, một ngày sẽ rơi cảnh .

Quả thực là sự sỉ nhục tột cùng.

Phượng Túc đồng tình về phía Bạch Kỳ, lúc sớm còn tâm trí nào để châm chọc đối phương.

Vân Vũ

Trong lòng cảm thấy gần đủ .

Hắn vung quạt lông trong tay, hất Bạch Kỳ trọc năm cái đuôi xuống sông dung nham.

“Con phượng hoàng bóng bẩy , mày ý gì?”

Huyền Minh trong nháy mắt nổi giận, đầu về phía Phượng Túc.

Phượng Túc hề để ý đến sự giận dữ của đối phương, hì hì : “Nhổ lông mãi gì vui ? Chúng chơi trò gì đó kích thích hơn . Hay là để ngâm trong đó một lát nhé?”

Hắn quên Tiểu Nguyệt Nhi , trông chừng Bạch Kỳ ngâm dung nham để tinh lọc ma cổ trong cơ thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-319-tinh-loc.html.]

Huyền Minh Bạch Kỳ đang chìm nổi trong dung nham, trong nháy mắt hóa thành hình , một nữa trở nên tuấn soái khí.

vẻ mặt đầy vẻ chán ghét: “Con phượng hoàng bóng bẩy , hóa mày cũng đấy.”

Phượng Túc phe phẩy quạt lông, đôi mắt đào hoa lóe lên vẻ giảo hoạt: “Ôi chao, đây sợ em nhổ hết lông của , Tiểu Nguyệt Nhi sẽ chê .”

Bạch Kỳ đau đớn quằn quại trong dung nham. Khuôn mặt mơ hồ phân biệt của vặn vẹo biến dạng, mười cái đuôi thiêu đến cháy đen.

Đặc biệt là năm cái đuôi Huyền Minh nhổ sạch lông, càng thảm hại nỡ .

“Hừ, đúng là tiện cho tên cáo già .”

Huyền Minh xổm bên bờ, chằm chằm Bạch Kỳ trong sông dung nham, lạnh lùng : “Con long điên ngâm trong dung nham nửa ngày, vảy rồng đều thối rữa . Vậy thì mày cũng ngâm trong đó nửa ngày, thiếu một phút cũng .”

Phượng Túc biểu ca ngâm trong hồ dung nham nửa ngày, đến cả vảy rồng cũng thối rữa, trong nháy mắt đau lòng.

Đang định lên tiếng hỏi thăm tin tức Hiên Viên Minh.

Đột nhiên bộ vực sâu chấn động dữ dội.

Hồ dung nham sôi sục, một luồng kim quang phá bay đến.

“Vút ——”

Tốc độ của con kim long tám vuốt cực nhanh, trong nháy mắt đến mặt ba . Long uy ép tới mức Huyền Minh và Phượng Túc đồng thời lùi mấy bước.

Hiên Viên Minh hóa thành hình đáp xuống đất. Đôi mắt màu kim ám của chuyển sang màu vàng kim lộng lẫy, quanh ẩn ẩn gian chấn động.

“Biểu ca?”

Phượng Túc mở to đôi mắt đào hoa: “Anh tiến hóa thành Thái Hư Chúc Âm ?”

Hiên Viên Minh để ý đến , ánh mắt khóa chặt Bạch Kỳ đang trong hồ dung nham, sát ý trong nháy tức bùng lên: “Tìm c·hết!”

Vuốt rồng màu vàng kim đột nhiên chụp về phía Bạch Kỳ. Một đòn mà trúng, chắc chắn c·hết nghi ngờ.

“Dừng tay!”

Áo lông vũ đỏ rực của Phượng Túc tung bay, tốc độ cực nhanh ngăn : “Biểu ca, trúng ma cổ!”

Huyền Minh và Hiên Viên Minh đồng thời sững sờ.

Huyền Minh đến bây giờ vẫn chuyện Bạch Kỳ ma cổ.

Bạch Kỳ tuy giải thích, nhưng tin.

Hiên Viên Minh nheo đôi mắt vàng: “Ma cổ?”

“Không sai.”

Phượng Túc nhanh chóng giải thích: “Thứ thể phóng đại vô hạn sự âm u và ác niệm trong lòng. Tên cáo già là ma cổ ảnh hưởng, nên mới tay với các . Nguyệt Nhi ngâm dung nham thể tinh lọc ma cổ…”

Vẻ mặt Huyền Minh phức tạp. Hóa tên cáo già thật sự trúng ma cổ.

Biết đối phương ma cổ ảnh hưởng, sự oán giận trong lòng tiêu tan ít.

vẫn vẻ mặt .

Ma cổ chỉ là phóng đại ác niệm trong lòng tên cáo già. Điều chứng tỏ đối phương ý định g·iết c·hết .

“À.”

Hiên Viên Minh lạnh: “Bổn quân mặc kệ trúng cổ gì.”

Dám tính kế , quả thực tìm c·hết.

Hắn giơ tay lên định công kích nữa.

Sông dung nham đột nhiên tách , Bạch Kỳ cháy đen bò ngoài. Mười cái đuôi trọc lóc rũ xuống, nhưng quỷ dị mỉm : “G·iết , liền đừng nghĩ hòa giải với Nguyệt Nhi.”

Sắc mặt Hiên Viên Minh âm trầm, đôi mắt vàng chằm chằm Bạch Kỳ, như một cái lỗ.

Bạch Kỳ hề sợ hãi, thậm chí khóe miệng nhếch lên, mang theo vài phần khiêu khích.

Phượng Túc thấy , vội vàng giảng hòa: “Ôi chao, thôi . Tên cáo già Huyền Minh chỉnh cho thảm lắm , cũng ma cổ ảnh hưởng, chuyện cứ thế bỏ qua .”

Tuy là giúp Bạch Kỳ, nhưng âm thầm kéo ống tay áo Hiên Viên Minh.

Sau đó, thể kề gần, miệng kề tai , dùng giọng chỉ hai mới thấy : “Biểu ca, bây giờ chuyện quan trọng nhất của Tiểu Nguyệt Nhi tha thứ, một nữa Thú Phu thứ sáu của cô . Chấp nhặt mấy chuyện gì?”

Hiên Viên Minh , sát ý quanh trong nháy mắt thu , sự bạo ngược trong đôi mắt vàng cũng dần dần bình .

Hắn lạnh lùng liếc Bạch Kỳ một cái, trong đôi mắt kim ám lóe lên ánh sáng nguy hiểm, lạnh lùng cảnh cáo: “Lần tạm thời tha cho ngươi. Nếu , bổn quân sẽ nuốt ngươi cả thịt lẫn xương.”

Bạch Kỳ khẽ nhíu mày. Hắn đương nhiên Hiên Viên Minh là một kẻ điên.

Nếu còn dám gì, đừng nuốt cả thịt lẫn xương, e là đến cả tro cũng còn.

Con long điên chỉ cho vui.

Hắn gì thêm, chỉ an tĩnh ngâm trong sông dung nham, từng luồng hắc khí nhè nhẹ từ đỉnh đầu bốc .

Phượng Túc, Hiên Viên Minh, Huyền Minh ba đều kinh ngạc. Họ luồng hắc khí đó đại khái chính là ma cổ, nhưng là ai hạ.

Tên cáo già thế mà hề phát hiện, ngay cả họ cũng .

Không lâu , Dạ Linh dẫn theo Phượng Trì và Phượng Lê tìm đến đây.

Hiên Viên Minh và Huyền Minh thấy Dạ Linh và những khác xuất hiện.

Trong nháy mắt họ đến tìm , mỗi một suy nghĩ.

Dạ Linh để ý đến họ, đôi mắt bạc đầu tiên khóa chặt Bạch Kỳ đang ngâm trong sông dung nham.

“Bạch Kỳ.”

Giọng Dạ Linh lạnh như băng tuyết Cực Bắc: “Con bá vương long ở thung lũng phía bắc, cũng là do mày sắp xếp?”

Dưới sự tinh lọc của ma cổ trong cơ thể, Bạch Kỳ dần dần khôi phục lý trí.

Trong lòng tuy vẫn còn một vài suy nghĩ âm u, nhưng còn rõ ràng như ban đầu.

Lúc thấy Dạ Linh chất vấn, hiếm hoi lộ sự áy náy, phát từ tận đáy lòng: “Là… nhưng trong cơ thể …”

“Ma cổ.”

Dạ Linh ngắt lời . Những chuyện từ miệng Nguyệt Nhi.

Nếu ma cổ, Bạch Kỳ sợ là biến thành một cái x.ác.

Hắn về phía Hiên Viên Minh: “Đa tạ.”

Bất kể là sáng sớm lòng nhắc nhở ở thung lũng phía bắc, là xả cứu Huyền Minh, đều đáng để lời cảm ơn.

Chỉ hai chữ đơn giản, tất cả ngây .

Cao ngạo như Dạ Linh, khi nào từng lời cảm ơn với khác?

Hiên Viên Minh nhạo: “Không cần, là vì Nguyệt Nhi.”

Không khí nhất thời đông cứng .

Sắc mặt Dạ Linh trong nháy mắt lạnh xuống, thèm phản ứng nữa.

Loading...