Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 301
Cập nhật lúc: 2025-08-22 12:54:27
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Túc mới lều thì đụng Dạ Linh và Bạch Kỳ. Phượng Túc che cái mũi sưng vù, ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt lạnh lùng như hồ băng của Dạ Linh.
"Sách, đây là Phượng Hoàng mỹ nhân của chúng ?" Dạ Linh nhếch môi, ngón tay khẽ nâng chiếc cằm sưng đỏ của Phượng Túc, "Bị ong đốt sưng vù thế , chẳng lẽ trộm mật ong ?"
Đương nhiên là do Long tộc . Mặc dù đánh đến sưng như đầu heo, nhưng Phượng Túc vẫn khá hơn nhiều so với Mặc Lẫm và Thanh Trúc. Quả nhiên, phận thiếu quân Phượng tộc cũng tác dụng, ít nhất những con ch.ó Long tộc dám quá đáng.
"Việc của liên quan gì đến !" Phượng Túc hất tay Dạ Linh , ngờ động tác quá mạnh kéo rách vết thương, đau đến nhe răng nhếch lợi. Trông càng hơn, cứ như một cái đầu heo to đùng.
Bạch Kỳ xách ấm đồng đun nước, thấy tiếng động liền sang, thấy khuôn mặt sưng phù như đầu heo của Phượng Túc, sững sờ. Rất nhanh, hiểu nguyên nhân, chắc chắn là Long tộc đánh. Tuy , nhưng dù cũng chỉ là vết thương ngoài da, hơn nhiều so với mấy bọn họ.
Ấm đồng chứa đầy nước đặt lên bếp, phía lửa cháy đều, cần trông coi. Bạch Kỳ thong thả đến mặt Phượng Túc, khóe miệng nở nụ ẩn ý: "Khuôn mặt của Phượng thiếu quân..."
Ngón tay đột nhiên lóe lên một ngọn lửa vàng, "Có giúp nướng nóng ? Chườm nóng sẽ mau tan sưng hơn."
"Cút !" Phượng Túc lườm một cái nhưng mí mắt quá sưng, thể , chỉ lầm bầm: "Mấy lương tâm, mặc nhặt bảo bối còn định chia cho, mà từng nhạo ."
Dạ Linh và Bạch Kỳ đồng thời nhướng mày, ánh mắt dừng ở vạt áo phồng lên của .
Phượng Túc đắc ý móc hộp ngọc : "Xem nhặt thứ gì !"
Anh mở nắp, ánh sáng màu tím tỏa rực rỡ, suýt nữa lóa mắt mấy . Hai mươi viên tinh thú cực phẩm lớn bằng trứng bồ câu tùy ý bên trong, năng lượng d.a.o động dường như đang len lỏi khắp nơi.
Huyền Minh đang tập , hai mắt thẳng tắp, lập tức lao tới: "Ngọa tào! Ở đấy?"
"Nhặt đường." Phượng Túc đắc ý , "Ai gặp thì phần, mỗi hai viên. Thiếu quân đối với nhà hào phóng."
Vẻ mặt tươi của Dạ Linh và Bạch Kỳ bỗng biến mất, đó là sự phức tạp. Hộp tinh thú cực phẩm là con rồng điên ném, nào ngờ Phượng Hoàng nhặt về.
Tô Hi Nguyệt vén rèm lều , hiển nhiên là thấy tiếng động. Ánh mắt cô chạm hộp tinh thú màu tím, sắc mặt lập tức lạnh .
"Ở ?" Giọng của cô lạnh như băng.
Phượng Túc ngẩn , chút quen với vẻ lạnh lùng của cô. Đôi mắt hoa đào sưng thành một đường nhỏ, chớp chớp: "Nhặt, nhặt đường..."
Dạ Linh nheo đôi mắt bạc, ngón tay thon dài nhón một viên tinh thạch lên, lạnh lùng : "Là nhặt ở khu rừng cách hồ mặt trời lặn về phía Tây Nam ba mươi dặm."
Nói xong, buông xuống, nhẹ nhàng vỗ vỗ bụi tay.
Phượng Túc lời gần như khẳng định, và cả địa điểm chính xác đến từng chi tiết đó chấn động: "Sao ?"
Dạ Linh liếc một cái lạnh lùng: "Đó là do con rồng điên ném ."
Phượng Túc lập tức hiểu nguyên nhân. Có lẽ là mấy Huyền Giáp Vệ của Long tộc đánh tơi tả nên Tiểu Nguyệt Nhi nổi giận. Biểu ca mất trí nhớ, đương nhiên nhớ chuyện Nguyệt Nhi lừa gạt , nên lấy hộp tinh thạch cực phẩm bồi thường, xem Tiểu Nguyệt Nhi nhận. Biểu ca tức giận liền ném những tinh thạch . Anh đoán trúng tám chín phần mười.
"Bang!" Bạch Kỳ đột nhiên đóng hộp ngọc , giọng ôn hòa nhưng mang theo sự lạnh lẽo: "Thiếu quân cứ thẳng, đây là tiền mua mạng mà Hiên Viên Minh đưa cho đúng ?"
Anh đương nhiên Phượng Túc nhặt , nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc đổ thêm dầu lửa. Sự tồn tại của Phượng Túc rõ ràng uy h.i.ế.p và phân tán sự chú ý của Nguyệt Nhi. Tốt nhất là cũng cút như biểu ca của . Nguyệt Nhi một Thú Phu là đủ , cần gì nhiều Thú Phu như thế?
Những thứ bọn họ thể cho, cũng thể cho. Những việc bọn họ , cũng thể . Không ai trong lòng Bạch Kỳ vẫn luôn mong một cuộc sống một vợ một chồng. Tiếc là Thú Phu của Nguyệt Nhi quá nhiều, thấy một yêu một , khiến lòng đau khổ. Đây cũng là lý do vì độ hảo cảm của đối với Tô Hi Nguyệt luôn thể tăng lên 100.
Thật vì sinh con, mà là Nguyệt Nhi chỉ thuộc về . Dù điều đó thực tế, nhưng trong lòng vẫn luôn mơ tưởng như thế.
Phượng Túc dù tính tình đến mấy cũng nổi giận. Cái lão cáo già ý gì? Nghi ngờ biểu ca dùng tinh thú cực phẩm để mua chuộc đến g.i.ế.c ? Đổ thêm dầu lửa cũng là đổ như thế . Đừng Phượng Túc loại đó, bản cũng thiếu những tinh thú cực phẩm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-301.html.]
Phượng tộc dù giàu bằng Long tộc, nhưng cũng kém là bao. Thứ tinh thú trong mắt chẳng khác gì đá vụn. Chẳng qua nghĩ đến việc bộ lạc Lang cần, nghĩ Tiểu Nguyệt Nhi thấy sẽ vui, nên mới nhặt về.
"Bạch Kỳ ý gì? Tưởng thiếu quân hiếm lạ mấy cục đá vụn ?"
Anh đoạt lấy hộp ngọc, rơi hai viên tinh thạch màu tím ngoài: "Nếu thấy cần, giúp tăng cường thực lực, lười nhặt mấy cục đá vụn . Lòng coi là lòng lang sói, cần thì thôi..."
Lời còn dứt, Huyền Minh đột nhiên ngã nhào đất, điên cuồng nhặt tinh thạch: "Muốn, , ! Lão tử bây giờ đang cần cái !"
Kệ nó của con rồng điên , chỉ cần thể tăng cường thực lực thì hơn tất cả. Anh chịu đủ cái cảm giác đạp bùn đất, hèn nhát chút sức phản kháng nào.
Tô Hi Nguyệt bộ dạng của Huyền Minh, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Muốn bảo Phượng Túc vứt hết tinh thạch nhưng thể . Lần , Huyền Minh Long tộc ấn xuống bùn đất chà đạp, đối với một kiêu ngạo như , đó là đả kích lớn nhường nào.
"Nguyệt Nhi..." Phượng Túc với đôi mắt hoa đào sưng húp tội nghiệp cô, hộp ngọc trong tay như khoai lang nóng bỏng.
Dạ Linh đột nhiên đưa tay lấy hai viên tinh thạch nhét lòng Huyền Minh: "Đã nhặt thì cứ dùng, thực lực mới thể báo thù."
Anh liếc mắt : "Mỗi hai viên, còn để dành thưởng cho những thú nhân công lao."
Vẻ mặt Bạch Kỳ nhăn . Vốn tưởng Phượng Túc và Hiên Viên Minh là em họ hàng, Phượng Túc lúc ôm một hộp tinh thạch cực phẩm trở về, Nguyệt Nhi nhất định sẽ nghi ngờ. Anh liền nhân cơ hội đổ vấy cho Phượng Túc. Không ngờ, lúc khó xử là chính . Trong lòng hối hận vì quá nóng vội.
Anh lập tức thu tâm tư, đột nhiên khẽ: "Dạ Linh đúng."
Ngón tay nhón một viên tinh thạch lên, đối diện với ánh mặt trời mà ngắm nghía: "Lợi ích do Long tộc đưa đến tận cửa, dùng thì thật đáng tiếc."
Nói , ánh mắt Phượng Túc, dứt khoát xin : "Là hiểu lầm , đừng để bụng."
Vân Vũ
Vẻ mặt ôn hòa, chân thành đó, nửa điểm cũng ý đồ tính kế khác.
Phượng Túc lười phản ứng với lão cáo già . Đừng tưởng rằng lão cáo già nhân cơ hội đuổi . Cái tâm tư nhỏ mọn đó thể lừa khác, nhưng thể lừa .
Tuy nhiên, mặt tủm tỉm, khuôn mặt đầu heo chen chúc với , trông thật thể tả: "Không , , một chút hiểu lầm thôi, sẽ để bụng ."
Thanh Trúc lạnh mặt ở cửa nhúc nhích, đôi mắt xanh lục chằm chằm tinh thạch một lúc lâu. Đột nhiên về phòng: "Bẩn."
"Này, cái tên Trúc c.h.ế.t tiệt !" Huyền Minh lăn long lóc dậy kéo , nhưng Mặc Lẫm đưa tay ngăn cản.
Đôi mắt đen của Mặc Lẫm nặng trĩu: "Để yên tĩnh một lát."
Nói , cũng cầm hai viên tinh thạch lên, ngón tay vuốt ve những hạt gồ ghề đó: " là bẩn, nhưng thể giúp trở nên mạnh hơn."
Ánh mắt Tô Hi Nguyệt phức tạp, đột nhiên về phòng. Tấm rèm da thú ném xuống kêu "đùng" một tiếng. Cô sợ rằng nếu nán thêm một giây nữa, cô sẽ nhịn mà ném tất cả tinh thạch xuống đất.
Trong phòng, cô xoa bụng nhỏ khổ. Nơi thể đang mang dòng m.á.u của con rồng điên , mà mấy Thú Phu của cô dựa sự bố thí của đối phương để trở nên mạnh hơn. Thật châm biếm bao.
"Nguyệt Nhi." Bạch Kỳ từ lúc nào , từ phía ôm lấy cô, "Nếu em thật sự khó chịu, sẽ bảo Phượng Túc vứt hết đồ ."
Cô lắc đầu, ngón tay ấn khung cửa sổ trắng bệch: "Không cần."
Khi đầu , cô một nụ khác: "Để cho tăng cường thực lực cũng . Có thực lực, sẽ bao giờ khác bắt nạt nữa."
"Nguyệt Nhi, em luôn thấu hiểu lòng như ." Bạch Kỳ nhẹ nhàng ôm cô lòng, vẻ mặt vô cùng dịu dàng, cũng mang theo sự đau lòng sâu sắc.
Trong lòng nhịn nghĩ, giá mà Nguyệt Nhi từng gặp con rồng điên thì thật . Không gặp, sẽ đối mặt với nhiều chuyện như , cũng chịu nhiều khổ sở như .
Đáng tiếc là "giá như". Tất cả đều là phận an bài, ai thể đổi. từ nay về , sẽ để con rồng điên nửa điểm cơ hội đến gần Nguyệt Nhi nữa.