Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 290: Hàng hạ đẳng

Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:18:49
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Tô Hi Nguyệt bước khu kho thóc, đập mắt cô là một cảnh tượng khí thế ngút trời.

Không khí nóng bức ập mặt, lẫn trong đó là mùi kim loại và lửa than.

Tiếng rèn kim loại leng keng lách cách ngừng, như tấu lên một khúc ca lao động thô sơ.

Tại khu luyện sắt, nước thép đỏ rực cuồn cuộn trong lò luyện. Những khối sắt đông thành hình xếp ngay ngắn ở một bên, lấp lánh ánh sáng mờ đục ánh lửa.

Huyền Phong mồ hôi nhễ nhại, đang cầm một chiếc búa sắt nặng trịch để rèn thứ gì đó. Mỗi cú đập đều b.ắ.n tia lửa. Một con d.a.o dần dần thành hình những cú đập mạnh mẽ.

Hôm nay Mộ Hàn theo Huyền Minh bắt trâu rừng dê núi, nên việc rèn sắt rơi tay Huyền Phong.

Huyền Phong luôn ở khu rèn sắt để phụ giúp, nên đương nhiên cũng hiểu cách rèn nông cụ và đồ sắt.

Hơn nữa, cũng gì khó khăn. Tô Hi Nguyệt vẽ sẵn bản thiết kế và khắc khuôn. Chỉ cần theo là .

Cũng cần quá nhiều kỹ thuật, chỉ là tốn sức.

Thêm đó, nhiệt độ xung quanh lò luyện cao, mồ hôi cứ thế tuôn .

Huyền Phong đơn giản cởi chiếc áo da thú , để trần rèn sắt. Làn da màu đồng của bóng loáng ánh lửa.

Búa sắt giáng xuống khối sắt nung đỏ, tia lửa văng tung tóe.

Tô Hi Nguyệt chào Huyền Phong, về phía Dạ Linh.

Dạ Linh đang cùng mấy thú nhân xây lò luyện mới. Anh ngẩng đầu lên thấy cô đang đến.

Anh phủi lớp bùn đất tay, dậy tới. Khóe môi treo lên nụ cưng chiều: "Nguyệt Nhi, ở đây nóng bẩn, em đến?"

"Đến xem xây lò lệch thôi."

nhạt. Thấy mồ hôi đầy đầu, khuôn mặt tuấn mỹ vô song còn dính một chút bùn đất. Tuy chút chật vật, nhưng hề giảm vẻ của .

nghĩ ngợi, lấy một chiếc khăn da thú ướt, nhẹ nhàng lau cho .

Ánh mắt Dạ Linh tối sầm , đột nhiên nắm lấy cổ tay cô.

Lòng bàn tay nóng bỏng dán làn da lạnh của cô. Giọng khàn khàn: "Trêu chọc mặt bao nhiêu thế ?"

Mặt Tô Hi Nguyệt ửng đỏ. Cô giãy giụa nhưng thoát : "Ai trêu chọc ? Mặt dính bùn."

Lời còn dứt, cô kéo chiếc lều tranh chất đầy quặng khoáng bên cạnh.

Dạ Linh kéo mành da thú xuống, đè cô đống quặng đồng.

"Tối qua Bạch Kỳ phục vụ thoải mái ?"

Lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve vết đỏ cổ cô, ánh mắt nguy hiểm: "Tiếng em kêu to thế, cả bộ lạc đều thấy."

Theo lý mà , lẽ quen , nhưng mỗi khi đến lượt những khác ban đêm, trong lòng vẫn kìm mà ghen tị.

rõ cô chỉ thuộc về một , mà cần chia sẻ với các thú nhân khác.

Từ xa vọng tiếng hò reo của các thú nhân đang khuân vác quặng. Kẽ hở của lều tranh lọt những vệt sáng lờ mờ.

Mặt Tô Hi Nguyệt càng đỏ hơn. Trong lòng cô đột nhiên chút căng thẳng, cảm giác giống như đang lén lút vụng trộm giữa ban ngày.

Cô thầm mắng: Đồ đàn ông tồi.

nhịn lườm một cái, đá chân qua: "Làm gì mà đắn ? Mọi đều ở ngoài việc, kéo em đây gì?"

"Ha ha... Em xem gì?"

Bên tai cô truyền đến tiếng trầm thấp của đàn ông. Lồng n.g.ự.c rung lên. Đôi chân thon dài, mạnh mẽ lập tức đè đầu gối cô .

Dạ Linh cúi cắn vành tai cô, giọng mơ hồ: "Đương nhiên là chuyện thể thấy ánh sáng ."

Dây da thú buộc váy của Tô Hi Nguyệt đột nhiên lỏng . Cả cô bỗng nhiên di chuyển, từ đống quặng khoáng sang đống cỏ khô. Đây là cỏ khô dùng để nhóm lửa.

Cô vội đến mức nhéo phần thịt mềm ở eo : "Anh lên cơn điên gì ! Ngoài đều là ..."

"Thì ?"

Dạ Linh một tay giữ chặt hai cổ tay cô, đưa lên qua đầu. Tay còn vuốt ve đường cong căng thẳng ở eo cô: "Anh là bạn đời của em. Họ dù thấy cũng sẽ giả vờ như thấy."

Vừa dứt lời, bên ngoài lều tranh đột nhiên vang lên giọng Huyền Phong: "Dạ Linh, Thanh Trúc lấy chút gỗ thông để dầm..."

Bên trong lều tranh bỗng chốc im lặng.

Khuôn mặt tuấn tú của Dạ Linh lập tức tối sầm , vô cùng khó coi.

Anh thầm mắng Huyền Phong đồ nhóc mắt .

"Lăn đến nhà kho phía đông mà lấy."

Trong giọng của Dạ Linh chất chứa lửa giận.

Bên ngoài lều tranh, Huyền Phong thấy tiếng gầm giận của Dạ Linh, vẻ mặt vô cùng lúng túng. Bước chân tại chỗ cứ .

Anh cũng chuyện mắt thế , nhưng Thanh Trúc bắt đến. Anh cũng cách nào.

Ai bảo thực lực bằng Thanh Trúc, đánh đối phương.

Trong lòng thầm mắng Thanh Trúc cả ngàn . Cái cây trúc c.h.ế.t tiệt, sợ Tô Hi Nguyệt vui, nên sai khiến đến phá chuyện ...

Ánh mắt liếc thấy Thanh Trúc đang trong bóng tối. Lưỡi d.a.o gió ở đầu ngón tay đang xoay tròn, ngầm ý róc thịt .

Huyền Phong run rẩy , gồng lớn: "Thanh Trúc gỗ thông ở nhà kho bên bằng bên ..."

Tô Hi Nguyệt hổ đến mức ngón chân co bới mặt đất. Cô nhân cơ hội giãy thoát, luống cuống bò dậy khỏi đống cỏ khô, cẩn thận đá đổ chiếc giỏ mây đựng than củi bên cạnh.

Cô liếc , thèm quan tâm. Buộc chiếc váy da thú thẳng ngoài. Mặt cô đỏ bừng.

Cô ngẩng đầu lên, đụng ánh mắt lúng túng của Huyền Phong, và thấy Thanh Trúc ở bóng tối cách đó xa đang tỏa khí lạnh ngừng. Khuôn mặt tuấn tú tuyệt trần đó còn lạnh hơn cả huyền băng vạn năm.

Cô cố gắng điều chỉnh khuôn mặt đang đỏ bừng của . Rõ ràng gì cả, nhưng cảm giác như bắt quả tang đang lén lút.

Thanh Trúc lạnh từ bóng tối : "Xem nên treo một tấm bảng ở cửa lều tranh, [Dùng để lén lút]."

Mặt cô càng đỏ hơn, đỏ như thể nhỏ máu. Cô đang định phản bác.

Dạ Linh vén mành cỏ , bước nhanh đến. Vẻ mặt vô cùng khó coi: "Thanh Trúc, ngươi ý gì?"

Lưỡi d.a.o gió ở đầu ngón tay Thanh Trúc xoay tròn nhanh. Đôi mắt xanh lục lạnh lùng lướt qua chiếc thắt lưng da thú lỏng lẻo của Dạ Linh: "Ăn vụng cũng chùi mép."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-290-hang-ha-dang.html.]

Khóe miệng Tô Hi Nguyệt giật giật. Trong lòng cô thầm càm ràm: Hai còn kịp ?

Lời của Thanh Trúc như thể cô và Dạ Linh .

"Thanh Trúc, hiểu lầm . Chúng ."

Cô lúng túng giải thích.

"Hiểu lầm?"

Thanh Trúc lạnh. Ánh mắt lạnh lùng lướt qua một chỗ nào đó Dạ Linh: "Mắt vẫn mù."

theo ánh mắt Thanh Trúc, lập tức hai tai đỏ bừng.

Chỗ nào đó của Dạ Linh...

"..."

Cô hé miệng, đột nhiên Dạ Linh kéo lưng.

"Thế nào?"

Đôi mắt bạc của Dạ Linh nguy hiểm nheo . Quanh nổi lên những tinh thể băng: "Muốn đánh ?"

Huyền Phong lặng lẽ lùi , để tránh vạ lây. đôi mắt chằm chằm bên chớp, trong mắt lóe lên ngọn lửa hưng phấn và buôn chuyện.

Đánh , đánh , đánh ...

Dạ Linh là Bát giai, Thanh Trúc cũng là Bát giai. Hơn nữa đều tiến hóa. Anh thực sự xem rốt cuộc ai mạnh hơn.

Tô Hi Nguyệt đỏ mặt, nắm chặt cánh tay Dạ Linh: "Đừng gây chuyện. Mọi đều đang đấy..."

Cách đó xa, mấy thú nhân trẻ tuổi giả vờ cúi đầu việc, nhưng tai dựng lên cao.

Mùi thuốc s.ú.n.g tại hiện trường nồng đến mức sặc .

"Nhìn cái gì mà ?"

Phượng Túc từ lúc nào bay đến. Chiếc quạt lông đỏ rực "bá" một tiếng mở : "Chưa thấy hai vợ chồng thiết bao giờ ?"

Đôi mắt xanh lục của Thanh Trúc lướt qua chiếc cổ áo xộc xệch của Tô Hi Nguyệt. Nụ lạnh càng sâu: "Thân thiết đến mức trốn trong nhà kho, đúng là hứng thú thật đấy."

"Ngươi..."

Bàn tay Dạ Linh siết chặt, các khớp ngón tay kêu răng rắc.

"Thôi ."

Tô Hi Nguyệt ngắt lời vở hài kịch , kéo Dạ Linh : "Còn nhiều việc đấy."

Thanh Trúc hừ một tiếng, bước chân lều tranh lấy gỗ thông. Bóng lưng tỏa khí lạnh.

Việc lấy gỗ thông cũng là cái cớ, nếu đến khu kho thóc.

Phượng Túc bên , bên . Đôi mắt hoa đào lóe lên, đó bỏ .

________________________________________

Ba ngày , tại Long tộc Thượng vực, trong điện Long Uyên đầy mây mù.

Ảnh Nguyệt quỳ một gối nền đá huyền diệu đen bóng, sáng đến mức thể soi bóng . Trán rịn mồ hôi: "Tộc trưởng, chuyện diễn là như . Phượng thiếu quân rằng, thiếu quân là do phát hiện nhận nhầm ân nhân cứu mạng, nên mới đột nhiên nổi điên g.i.ế.c ."

"Nói bậy!"

Hiên Viên Hạo một chưởng đập nát tay vịn rồng. Đôi mắt ông đầy lửa giận: "Minh nhi thể nhận nhầm? Mấy tháng tiếc dùng tâm đầu huyết của để giải Lời nguyền thệ nhan cho Tô Hi Nguyệt, điều đó chứng tỏ nhận nhầm . Hơn nữa, Tô Liệt cũng chỉ một con gái."

Sự giận dữ ông cùng với long uy lan tỏa khắp điện, ép ba ám vệ gần như thở nổi.

Vân Vũ

Dạ Kiêu lấy hết can đảm ngẩng đầu: " Phượng thiếu quân , thiếu quân là do đêm hợp phòng phát hiện dấu bớt hoa đào, nên mới nhận đó là hàng giả..."

" là hàng giả sai."

Hiên Viên Hạo lạnh liên tục: " cơ thể là thật. Vu bà nhắc nhở khi chết. Đáng tiếc Minh nhi tin."

Đồng tử của Ảnh Nguyệt co . Anh dường như thấy một bí mật kinh thiên động địa: "Ý tộc trưởng là?"

"Tô Hi Nguyệt thật sự c.h.ế.t từ lâu . Tô Hi Nguyệt hiện tại chẳng qua là một hồn ma hoang dã chiếm lấy cơ thể khác thôi."

Hiên Viên Hạo lạnh bước xuống bậc thềm ngọc: "Vu bà nhắc nhở, lão Tam cũng bóng gió nhắc nhở. Đáng tiếc Minh nhi cứ tin, cứ như thể chúng sẽ hại . Ngược , một mực bảo vệ giống cái giả mạo , cho bộ Long tộc trở nên hỗn loạn."

Càng , sự giận dữ trong giọng của ông càng sâu.

Nếu đoán sai, Minh nhi chắc chắn phát hiện sự thật, nên mới đột nhiên nổi điên g.i.ế.c .

Nếu sớm lời ông , đến nỗi xảy nhiều chuyện như , càng thể mất trí nhớ.

Cũng là mất trí nhớ, chỉ là quên thứ liên quan đến Tô Hi Nguyệt.

Đứa trẻ đối với tình cảm quá chấp nhất, quên cũng .

Ngoài hành lang của điện, Hiên Viên Minh đang lặng lẽ đó lén.

Vốn dĩ đến tìm cha để hỏi chuyện, ngờ những lời .

"Nhận nhầm ân nhân cứu mạng", "hàng giả", "tâm đầu huyết", "hồn ma hoang dã", những từ như những con rắn độc chui tai .

Cậu xông hỏi, nhưng thấy giọng của cha trong điện:

"Minh nhi quên giống cái đó cũng . Truyền lệnh xuống, ba ngày mở tiệc, đích chọn chính phi cho thiếu quân."

Ảnh Nguyệt ngập ngừng : "Vậy còn bên Hạ vực..."

"Những đứa nhóc Phượng Túc đó dám tổn thương Minh nhi."

Đôi mắt vàng của Hiên Viên Hạo nheo . Mu bàn tay trong tay áo của ông hiện lên vảy rồng: "Hãy để Huyền Giáp Vệ cho bọn chúng một bài học. Nhớ kỹ, đừng tổn thương tính mạng."

"Vâng!"

Ba Ảnh Nguyệt, Dạ Kiêu, Tàn Tinh đồng thanh trả lời.

Ảnh Nguyệt nhớ điều gì đó, đột nhiên lấy hai viên gạch xanh từ trong túi mang theo: "Tộc trưởng, đây là thứ chúng mang về từ Lang bộ lạc. Gọi là gạch xanh, dùng để xây nhà."

Hiên Viên Hạo nhận lấy viên gạch xanh. Ngón tay ông vuốt ve bề mặt gạch hai , đột nhiên lạnh: "Hàng hạ đẳng."

Viên gạch xanh vỡ thành bột mịn trong tay ông , rào rạt rơi xuống đất: "Cung điện của Long tộc dùng gạch ngọc, thú tinh mới xứng."

Khi ông , chiếc áo lông thú hoa văn rồng quét qua những mảnh vụn: " để xây chuồng gia súc thì cũng tồi."

Loading...