Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 286: Đào hố phân

Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:18:45
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Con d.a.o !"

Mặc Lẫm từ lúc nào lưng cô. Mắt lấp lánh, "Bén hơn d.a.o xương gấp mười ."

Xích Tiêu nghịch ngợm bò lên cổ tay , thấy con d.a.o phay sắc lạnh tay a phụ, dùng đuôi thử xem.

"Nghịch ngợm."

Mặc Lẫm nhanh tay nắm lấy bảy tấc của Xích Tiêu. Con rắn nhỏ tội nghiệp lè lưỡi.

Tô Hi Nguyệt nhịn thành tiếng. Ngón tay cô nhẹ nhàng chạm đầu rắn: "Đồ ngốc, con d.a.o bén. Nó thể cắt đứt đuôi con đấy."

Huyền Minh nhặt một chiếc xẻng lớn lên, cầm trong tay ước lượng, "Thứ đào đất lắm. Ban đầu chỉ một cái của Tiểu mặt trăng. Bây giờ cần tranh giành nữa."

Ánh mắt Bạch Kỳ dừng hai mươi cái cuốc. Những cái cuốc bằng sắt ánh mặt trời phát ánh sáng lạnh lẽo.

Hình dáng cái cuốc lạ. Trên một cái cán gỗ dài ba thước gắn một tấm sắt hình bán nguyệt. Cạnh tấm sắt mài thành một lưỡi d.a.o mỏng.

Phía chỗ nối một lỗ tròn nhỏ, dùng một cái đinh sắt dài cố định.

Anh đột nhiên khẽ : "Nguyệt Nhi, đồ gọi là gì?"

"Cái gọi là cái cuốc."

Vân Vũ

Tô Hi Nguyệt tùy tay nhặt một cái lên, mẫu động tác cuốc đất bãi đất trống, "Xới đất nhanh và tiện hơn cái xẻng xương nhiều. Còn thể nhổ cỏ. Đợi thêm một thời gian nữa, chúng thể dùng cái cuốc để khai hoang."

Lưỡi sắt c.h.é.m đất phát tiếng trầm đục. Từng khối đất xốp đều vỡ .

Dạ Linh tinh ý nhận ý trong lời của cô, nghi hoặc hỏi: "Khai hoang?"

Thức ăn ở Thú thế đều dựa săn bắn. Trong ý thức của họ từ "khai hoang".

họ hiểu lắm.

"Chính là khai khẩn đất hoang để trồng lương thực. Chỉ dựa săn bắn, mùa đông sẽ đói."

Cô cắm cái cuốc xuống đất, lau mồ hôi trán, tiếp tục giải thích: "Hạt lúa mà chúng để dành sang đầu xuân năm thể gieo trồng. Đợi khi các ngôi nhà xây xong, hãy dẫn thú nhân trong bộ lạc khai hoang. Tuy bây giờ qua mùa gieo trồng, thích hợp để trồng trọt, nhưng cũng thể dưỡng đất . Như sang năm thu hoạch sẽ hơn."

"Vậy đất nên dưỡng thế nào?"

Thanh Trúc từng đến dưỡng đất, nhịn cau mày hỏi.

Câu hỏi khiến Tô Hi Nguyệt về phía . Cô cúi nắm một nắm đất xoa xoa. Đất rào rạt rơi xuống mang theo vài cành cỏ: "Xem , đất quá khô và cứng. Phải dùng cuốc xới tơi lên , rắc lá mục, đốt một ít tro , còn cả phân và nước tiểu cũng vùi để ủ. Như ruộng đất mới màu mỡ."

xong đột nhiên chỉ mấy ấu tể đang tiểu ở đằng xa: "Sau tất cả chất thải trong bộ lạc đều thu thập , cùng phân và động vật ủ phân."

Chiếc quạt lông tay Phượng Túc "bang" rơi xuống đất. Vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn sự ghét bỏ nồng đậm: "Dùng... dùng phân và nước tiểu để bón ruộng?"

Nếu hiểu sai thì đất đó dùng để trồng lương thực. Cái nếu tưới phân và nước tiểu thì còn ăn ?

Vừa nghĩ đến việc ăn lương thực tưới phân và nước tiểu, dày nhịn cuộn trào, cảm giác nôn.

"Không thì nghĩ cây trồng ăn gì?"

Tô Hi Nguyệt liếc trắng mắt Phượng Túc, trực tiếp lờ vẻ mặt táo bón của : "Từ ngày mai, phụ trách đào mười cái hố phân trong bộ lạc."

Đôi mắt hoa đào của Phượng Túc trợn tròn. Vẻ mặt thể tin , "Tiểu Nguyệt Nhi, em nghiêm túc đấy ? Bắt đào... đào hố phân?"

Bạch Kỳ lúc quả thật vui sướng khôn xiết. Mười cái đuôi cáo vui vẻ đung đưa. Anh đúng lúc chọc thêm: "Phân là phân bón thượng hạng. Nó thể cho đất ruộng màu mỡ hơn. Lương thực mọc lên sang năm cũng sẽ hơn. Giao nhiệm vụ quan trọng như cho ngươi, ngươi thể thất vọng."

Phượng Túc tao nhã đảo mắt. Lúc căn bản lười phản ứng .

Đôi mắt hoa đào xinh đáng thương hề hề về phía Tô Hi Nguyệt, còn quên nháy mắt với cô: "Tiểu Nguyệt Nhi, em nghiêm túc ?"

Tô Hi Nguyệt lờ vẻ mặt đưa tình của , nhặt chiếc quạt lông rơi đất lên, đặt tay , mặt cảm xúc : "Hố phân đào sâu hai mét, dùng đá phiến xây tường trong..."

Con phượng hoàng đỏm dáng chỉ thích lười biếng. Đừng tưởng rằng nũng, vẻ, vài lời ngon ngọt là thể lười việc.

Nhìn Mặc Lẫm mà xem, ít nhiều. Không cần cô mở lời cũng tự động việc. Không sợ khổ, sợ mệt, sợ bẩn. Khuôn mặt cũng tuấn tú. Quả thật là tấm gương của một Thú phu .

"Không!"

Phượng Túc đột nhiên lao đến ôm lấy cánh tay cô: "Tiểu Nguyệt Nhi~ Em bảo hái hoa pha cũng . Việc quá bẩn thỉu!"

Đâu chỉ là bẩn thỉu. Anh tưởng tượng đến cái mùi của cái hố phân...

Chưa bắt đầu đào cảm thấy thối .

Tiếng than vãn của vang vọng khắp khu kho thóc, khiến Mộ Hàn đang mộc nhịn ngẩng đầu thoáng qua.

Tô Hi Nguyệt d.a.o động. Cô đầu về phía Bạch Kỳ: "Anh cùng với ."

Nụ mặt Bạch Kỳ lập tức cứng : "Nguyệt Nhi, ngày mai còn ..."

"Đi đào hố phân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-286-dao-ho-phan.html.]

Thanh Trúc lạnh lùng ngắt lời . Đôi mắt xanh biếc hiện lên một tia hả hê, "Vừa trị cái chứng lười biếng của con cáo đỏm dáng ."

Huyền Minh ở một bên đến thở hổn hển: "Ha ha ha, hai cũng ngày . Tiểu mặt trăng quá tuyệt vời, đáng lẽ trị bọn họ như ."

Hai kẻ lười biếng một kẻ lười hơn kẻ còn , một kẻ đỏm dáng hơn kẻ còn . miệng ngọt, nũng, hiểu cách Tiểu mặt trăng vui. Nhìn chỉ đánh cho một trận.

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lóe lên. Khóe miệng hiếm khi cong lên: "Nhớ đào sâu một chút."

Mặc Lẫm lặng lẽ đưa hai cái cuốc mới rèn tới, mặt cảm xúc : "Dùng cái , nhanh lên."

Phượng Túc và Bạch Kỳ liếc . Đồng thời sụp mặt xuống. Vẻ mặt là sống còn gì luyến tiếc.

"Tiểu Nguyệt Nhi~"

Phượng Túc còn giãy giụa, nhưng một câu của Tô Hi Nguyệt chặn : "Nếu còn kêu ca, đến lúc đó sẽ bắt chọn phân bón phân."

Phượng Túc héo rũ. Đôi mắt hoa đào xinh cũng ảm đạm vài phần. Anh ai oán lườm Tô Hi Nguyệt một cái: "Tiểu Nguyệt Nhi thật tàn nhẫn~"

Mười cái đuôi của Bạch Kỳ rũ xuống, đột nhiên hì hì : "Nguyệt Nhi, nhớ em dệt vải? mang những cây gai đó đến ."

"Không vội."

Tô Hi Nguyệt ngắt lời : "Đợi đào xong hố phân ."

Nhìn bóng lưng rũ rượi của hai , tâm trạng của Dạ Linh, Mặc Lẫm, Thanh Trúc, Huyền Minh thật sự sảng khoái.

Hai kẻ lười biếng , nên trị họ như .

Tô Hi Nguyệt bất lực lắc đầu. Lúc cô mới về phía Huyền Minh: "Anh rảnh thì dẫn mấy thú nhân bắt mấy con dê núi, trâu rừng, lợn rừng về. Dê núi thể lấy sữa. Trâu rừng thể cày ruộng. Lợn rừng thể nuôi nhốt, nuôi béo để g.i.ế.c lấy thịt. Như cần ngoài săn b.ắ.n cũng thịt ăn. Khả năng sinh sản của thỏ rừng mạnh, cũng thể bắt một ít về nuôi."

Cô nhớ điều gì đó, thêm: "Gà rừng và vịt hoang cũng bắt một ít về. Có thể để chúng đẻ trứng."

Dạ Linh hiểu lơ mơ, cau mày: "Gà rừng là cái gì?"

Mặc Lẫm, Thanh Trúc, Huyền Minh đều cô với vẻ mặt mơ hồ, hiển nhiên cũng hiểu.

Thú thế cách gọi "gà rừng".

Cô thấy mấy đàn ông với ánh mắt mơ hồ, vỗ vỗ đầu, giải thích: "Gà rừng chính là gà cục tác. Các bắt thì cẩn thận một chút. Nhớ dùng dây mây cột cánh , nếu chúng dễ bay mất."

Mấy đàn ông lập tức bừng tỉnh. Gà rừng lẽ là cách gọi ở thế giới của Nguyệt Nhi.

Chẳng qua ở Thú thế gọi là gà cục tác.

"Được, việc cứ để em lo."

Huyền Minh vỗ ngực. Săn b.ắ.n là sở trường của . Không chỉ bắt vài con trâu rừng, dê núi thôi ?

Chuyện với là chuyện nhỏ.

Tô Hi Nguyệt thấy vẻ mặt tùy tiện của , nhịn nhắc nhở: "Nhớ bắt sống. Đừng thương chúng. Nếu sẽ khó nuôi."

Đối với những thú nhân , săn b.ắ.n thì dễ, nhưng bắt sống mà thương thì dễ chút nào.

Huyền Minh gãi đầu. Cái tính tình hung bạo của trâu rừng , bắt sống thật sự tốn công sức.

Anh đột nhiên nhớ Mộ Hàn là Thần thú Bạch Hổ. Uy lực trấn áp của , tất cả trâu rừng dê núi đều sợ đến run rẩy. Đến lúc đó cần bắt, tự chúng sẽ sợ vỡ mật.

Nghĩ , đầu gọi khu kho thóc: "Mộ Hàn, ngày mai ngươi đừng mộc nữa. Cùng bắt trâu rừng dê núi ."

Từ khi Mộ Hàn xuất hiện, cảm giác như tìm một em trai.

Làm gì cũng thích kéo theo.

Thật Dạ Linh, Mặc Lẫm, Thanh Trúc đều thể. Một tiến hóa thành Ngân Nguyệt Thương Lang, một là Đằng Xà, một là Trục Nguyệt Thiên Lang.

Chẳng qua ba đáng ghét lắm, động một chút là bắt nạt . Ở bên Mộ Hàn thoải mái hơn nhiều.

Không chỉ thực lực mạnh, mà còn lời. Quan trọng hơn là tình nghĩa.

Chiếc búa sắt trong tay Mộ Hàn nện mạnh khối sắt đang đỏ rực. Tia lửa b.ắ.n tung tóe.

Nghe thấy Huyền Minh gọi, ngẩng đầu lên. Mồ hôi thái dương chảy xuống theo đường cằm rắn rỏi, "Bắt súc sinh đừng gọi . Ta đang bận."

Cậu chỉ lời Tô Hi Nguyệt sai bảo. Còn những khác, chỗ mát mà chơi .

Huyền Minh mấy bước lẻn đến khu kho thóc, vươn tay túm cánh tay Mộ Hàn: "Đừng keo kiệt thế mà! Ngươi chỉ cần phóng uy lực , trâu rừng đều ngoan ngoãn im, đỡ chúng tốn sức!"

Nói xong còn nháy mắt với Tô Hi Nguyệt: "Tiểu mặt trăng, em thấy đúng ? Mộ Hàn bắt, chắc chắn sẽ ít việc hơn nhiều!"

Tô Hi Nguyệt vẻ mặt trò của Huyền Minh, nhịn thành tiếng: "Được , Mộ Hàn ngày mai theo . mà..."

đầu về phía Mộ Hàn: "Trước tiên hãy rèn xong lô đinh sắt hôm nay ."

Chiếc búa sắt trong tay Mộ Hàn dừng một chút, đáp bằng một giọng trầm đục: "Vâng."

Loading...