Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 281: Khóc cái gì

Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:18:40
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hi Nguyệt theo trở khu mỏ, suốt quãng đường im lặng .

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lướt qua khuôn mặt tái nhợt của cô, trong mắt thoáng qua vẻ đau lòng. Anh nhẹ nhàng vén một lọn tóc đen đang rủ xuống tai cô, dịu dàng : "Vẫn còn suy nghĩ về con rồng điên đó ?"

Cô ngẩng đầu , gượng gạo nặn một nụ : "Không ."

"Nói dối."

Thanh Trúc tới, lạnh lùng mở miệng. Đôi mắt xanh biếc chằm chằm cô: "Em đường còn run rẩy."

Tô Hi Nguyệt mím môi, biện bạch thêm nữa.

Bạch Kỳ khẽ . Mười cái đuôi nhẹ nhàng phe phẩy, thong thả : "Nếu Nguyệt Nhi luyến tiếc, nên trực tiếp g.i.ế.c . Tránh để phiền phức."

Trong lòng thật sự nghĩ như . Giết xong thì chuyện êm , tránh để Hiên Viên Minh nhớ gây phiền phức, tránh để Nguyệt Nhi trong lòng còn vướng bận...

"Bạch Kỳ!"

Mặc Lẫm lạnh giọng cảnh cáo.

Bạch Kỳ nhạt. Biết Nguyệt Nhi luyến tiếc, thêm gì nữa.

Động tĩnh lớn như , tất cả Thú nhân Lang bộ lạc đến núi đá xanh đào quặng, những nên cơ bản đều .

Khi khu mỏ, ánh mắt họ cố ý vô tình về phía cô, vẻ mặt kỳ lạ.

cũng biểu hiện hành vi kháng cự nào, hoặc là coi cô như yêu quái.

So với Tô Hi Nguyệt Thú ghét bỏ, Tô Hi Nguyệt hiện tại rõ ràng yêu quý hơn, hiểu cũng nhiều hơn.

Tuy từng mang đến tai họa cho Lang bộ lạc, nhưng đồng thời, cũng khiến Lang bộ lạc ngày càng hơn.

So với cuộc sống , hơn bao nhiêu . Thức ăn cũng phong phú hơn.

Thậm chí, họ sắp ở trong những ngôi nhà mà đây dám mơ tới.

Cũng sắp chế tạo những vũ khí mạnh mẽ và sắc bén.

Họ thật lòng thích Tô Hi Nguyệt của hiện tại, cũng từ tận đáy lòng chấp nhận cô. Dù cô từng là ai, đến từ .

Tóm , cô chính là Tô Hi Nguyệt, Tô Hi Nguyệt chính là cô.

Tuy nhiên, tộc trưởng nếu sự thật, e rằng sẽ thể chấp nhận .

Bất cứ ai con gái ruột của một con hồn ma dã quỷ chiếm mất cơ thể, chắc chắn đều thể chấp nhận, cho dù cô con gái đó xa, Thú ghét bỏ đến .

Những gì thể nghĩ đến, Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh, Phượng Túc và những khác đương nhiên cũng thể nghĩ đến.

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lạnh lùng lướt qua tất cả Thú nhân trong khu mỏ. Giọng mang theo sự lạnh lẽo: "Chuyện ngày hôm nay, ai dám tiết lộ nửa chữ..."

Những hạt băng ngưng tụ ở đầu ngón tay , lập tức xuyên qua tảng đá lớn cách đó xa, ầm ầm nổ tung.

Huyền Phong và Tận Vũ . Cả hai lập tức quỳ một gối xuống đất, tay ấn n.g.ự.c trái, đồng thanh :

", Huyền Phong, xin lấy danh nghĩa Thần thú thề, tuyệt đối tiết lộ dù chỉ một chút. Nếu sẽ trở thành dã thú bình thường, vạn thú cắn xé mà chết."

", Tận Vũ, xin lấy danh nghĩa Thần thú thề, cũng tuyệt đối tiết lộ nửa lời. Nếu hồn bay phách tán."

Những Thú nhân còn thấy , sôi nổi quỳ xuống đất thề.

Tô Hi Nguyệt cảnh , trong lòng một cảm giác khó tả.

coi là dị loại yêu quái mà thiêu chết. Mọi hề xa lánh, cũng ghét bỏ. Ngược , họ thật lòng chấp nhận, và nghiêm túc thề.

Cô chỉ cảm thấy tất cả những gì trong quá khứ đều xứng đáng.

Cổ họng cô như nhét một cục bông ướt. Cay cay, nghẹn nghẹn, nên lời. Chỉ còn sự nghẹn ngào.

Cô đột nhiên chạy về phía sâu trong khu mỏ. Đôi ủng bằng da thú nghiền lên đá vụn mặt đất, phát tiếng lộp cộp.

"Nguyệt Nhi!"

"Tiểu mặt trăng."

"Tiểu Nguyệt Nhi ~"

Dạ Linh, Thanh Trúc, Huyền Minh, Phượng Túc và những khác lo lắng, đuổi theo.

Mặc Lẫm giơ tay ngăn . Đôi mắt đen sâu thẳm: "Hãy để cô một trận cho thỏa."

Ánh mắt Bạch Kỳ về phía khu mỏ, vẻ mặt phức tạp, khẽ thở dài: "Khóc cũng , còn hơn kìm nén trong lòng."

Sâu trong khu mỏ, Tô Hi Nguyệt cuộn tròn ở một góc vách đá. Váy da thú dính đầy quặng đá vụn, nhưng cô hồn nhiên .

Cô cắn chặt mu bàn tay. Nước mắt như những viên ngọc trai đứt dây lăn dài.

Thì thiết căm ghét, chán ghét là cảm giác . Thật sự còn đau hơn cả xẻo tim.

Ngoài hang động đột nhiên mùi trúc hương thoang thoảng. Thanh Trúc dựa bóng tối của vách đá, đầu ngón tay vê một chiếc lá khô, ngay đó hóa thành bột phấn.

Anh thấy tiếng nức nở kìm nén bên trong hang, tim cũng đau nhói. Đôi mắt xanh biếc u ám. Cuối cùng cũng bước .

Tô Hi Nguyệt vội vàng lau mặt. Khi cô ngẩng đầu lên thì chạm một vùng xanh lạnh lẽo.

Thanh Trúc cô từ cao, đột nhiên quỳ một gối xuống. Đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng lau nước mắt mặt cô: "Khóc cái gì?"

"Em..."

"Khóc c.h.ế.t ."

Miệng những lời đầy ghét bỏ, nhưng động tác tay vô cùng dịu dàng. Lấy một miếng khăn da thú sạch sẽ, nhẹ nhàng lau nước mắt mặt cô: "Con rồng điên đó đáng."

Tô Hi Nguyệt cứ thế ngơ ngác lau nước mắt cho . Cô quên cả , ngược còn thấy buồn một cách khó hiểu.

Thanh Trúc vẫn độc miệng như thường lệ. Rõ ràng là đang an ủi khác, nhưng miệng cứ những lời ghét bỏ.

Cô rũ mắt xuống, cuối cùng nhịn hỏi: "Anh sớm em chủ nhân cũ ?"

Động tác của Thanh Trúc lập tức cứng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-281-khoc-cai-gi.html.]

Ngoài hang động truyền đến giọng trầm thấp của Dạ Linh: "Nguyệt Nhi thật sự cho rằng, chúng ngay cả cạnh đổi linh hồn cũng phát hiện ?"

Cô ngẩng đầu về phía cửa khu mỏ.

Thân ảnh cao lớn của Dạ Linh đến ngược sáng. Trong đôi mắt bạc của cuồn cuộn một làn sóng ngầm mà cô từng thấy: "Từ đầu tiên em đá khỏi giường đá, khiến suýt nữa tuyệt tử tuyệt tôn, bắt đầu nghi ngờ."

Tô Hi Nguyệt lập tức sững sờ. Lần đầu tiên cô đá Dạ Linh khỏi giường đá?

Đó là khi cô xuyên tới. Chủ nhân cũ hạ "mê tình quả" cho Dạ Linh.

Vì dược lực của "mê tình quả" quá mạnh, Dạ Linh rõ ràng ghét cô đến cực điểm, nhưng vẫn khống chế chuyện đó.

Lúc đó cô xuyên đến, căn bản chuyện gì.

Chỉ thấy đàn ông châm chọc mỉa mai, áp sát cô. Trong tình thế cấp bách, cô đá văng bỏ chạy.

Sau đó, cô cũng Dạ Linh giải dược "mê tình quả" như thế nào.

Không ngờ bắt đầu nghi ngờ từ sớm như .

Cô cứ thế ngơ ngác , vẻ mặt kinh ngạc.

Dạ Linh thu hết vẻ mặt kinh ngạc của cô trong mắt. Trong đôi mắt bạc thoáng hiện lên ý nhàn nhạt: "Tô Hi Nguyệt ban đầu chỉ lấy lòng . Cô ước gì gần gũi và giao phối với . Dược là do cô hạ, thể đột nhiên đá ? Hơn nữa ánh mắt em đổi, cùng với những lời em , nghi ngờ."

Tô Hi Nguyệt cứ thế ngẩng đầu , đôi mắt đang mỉm . Không nhịn hỏi: "Nếu các sớm , tại ..."

"Tại vạch trần em?"

Mặc Lẫm từ lúc nào xuất hiện lưng cô: "Tô Hi Nguyệt ban đầu bao nhiêu xa, em cũng qua. Lúc đó chúng vì ơn nghĩa của thủ lĩnh mà thể kết lữ với cô , nhưng trong lòng kháng cự và chán ghét. Còn về việc linh hồn trong cơ thể đổi , chúng hề bận tâm. Tình yêu của chúng từ đầu đến cuối đều là dành cho em."

Huyền Minh đột nhiên xông cửa hang. Vẻ mặt đầy dã tính của tràn ngập sự ghét bỏ: "Cái giống cái dơ bẩn đó thể nửa năm tắm rửa, là bùn đất và bọ chét. Nơi ở cũng hôi hám. Nhìn thấy thức ăn là cướp ăn. Chưa bao giờ khách sáo là gì. Một giống cái như mà chúng thích mới là lạ. Chỉ Hiên Viên Minh mắt mù mới thể thích."

Bạch Kỳ . Anh liếc Huyền Minh, tiếp lời: "Tình yêu của Hiên Viên Minh chẳng qua là dành cho giống cái nhỏ cứu hồi bé. Nếu từng và tiếp xúc với Tô Hi Nguyệt khi trưởng thành, chắc thích."

Ảo tưởng luôn , nhưng hiện thực chắc như .

Tô Hi Nguyệt dường như an ủi. Tâm trạng cô lên ít.

Cô nghĩ đến Tô Liệt.

Nếu Dạ Linh và những khác đều thể phát hiện, Tô Liệt cũng sớm phát hiện ?

Nghĩ đến đây, trong lòng cô chút hoảng hốt, hỏi: "Vậy A phụ của em..."

"Thủ lĩnh ."

Thanh Trúc hỏi gì. Giọng dứt khoát: "Không ai sẽ tin rằng con gái một hồn ma dã quỷ chiếm mất cơ thể. Thủ lĩnh chỉ sẽ tin rằng con gái Thần thú chỉ điểm, nên mới ngày càng lên. Nếu thật sự nghi ngờ, sớm tay với em ."

Tô Hi Nguyệt giật . Nghĩ thì đúng là như .

Nếu Tô Liệt chủ nhân cũ, tuyệt đối thể bình tĩnh như thế.

Dạ Linh đột nhiên quỳ một gối xuống đất. Đôi mắt bạc của sáng quắc chằm chằm cô: "Bất kể em là ai, từ đến, bạn đời mà Dạ Linh xác định chỉ giống cái hiện tại, sẽ đá , sẽ hung dữ với , sẽ dẫn dắt bộ lạc ngày càng hơn."

Ngoài hang động truyền đến giọng lãng tử của Phượng Túc: "Ôi cha, một cảnh tượng cảm động như thể thiếu ?"

Áo choàng lông vũ đỏ rực của bay .

Anh nhẹ nhàng nâng cằm Tô Hi Nguyệt lên: "Tiểu Nguyệt Nhi, còn cho em cả lông vũ bản mệnh của . Em sẽ cho rằng cho cái con xí ban đầu đó chứ?"

Tô Hi Nguyệt từng khuôn mặt đầy chân thành mắt, chỉ cảm thấy trong lòng như rót mật, vô cùng hạnh phúc.

bao giờ nghĩ tới, bí mật mà cẩn thận che giấu, hóa sớm họ thấu.

Càng ngờ, họ thể thản nhiên chấp nhận một sự thật hoang đường như .

"Các ..."

Giọng cô khó khăn. Nước mắt hổ chảy xuống: "Sẽ sợ em là tà ma đoạt xác ?"

Mặc Lẫm đột nhiên kéo cô lòng. Giọng trầm thấp chứa đựng cảm xúc nồng nhiệt từng : "Cho dù em là tà ma, cũng chấp nhận."

Tô Hi Nguyệt sững sờ. Không ngờ Mặc Lẫm như .

Đang định mở miệng chuyện.

Trong đầu đột nhiên vang lên tiếng nhắc nhở liên tiếp của hệ thống:

"Đinh! Chúc mừng Ký chủ, mức độ thiện cảm của Mặc Lẫm tăng 10, hiện tại mức độ thiện cảm đạt 100, giá trị tối đa, đạt tới mức "yêu đến c.h.ế.t phai". Thưởng cho Ký chủ gói quà lớn cuối cùng."

"Đinh! Chúc mừng Ký chủ, mức độ thiện cảm của Phượng Túc tăng 5, hiện tại mức độ thiện cảm là 90, tiến giai đoạn "yêu sâu đậm". Thưởng cho Ký chủ nhận [Chúc phúc của Thần thú], vĩnh viễn tăng giá trị may mắn của Ký chủ lên 30%. [Trái tim của vạn thú], tăng phúc vĩnh viễn, thể vô điều kiện nhận mức độ thiện cảm ban đầu 50% của tất cả các Thú tộc. [Bách khoa thư về nông nghiệp, trồng trọt và thủy lợi] 1 quyển. Phần thưởng gửi kho hệ thống. Vui lòng Ký chủ tự kiểm tra và nhận."

"Đinh! Bây giờ sẽ phát gói quà lớn cuối cùng."

Tô Hi Nguyệt tiếng hệ thống liên tiếp vang lên trong đầu cho choáng váng.

Hoàn ngờ, Mặc Lẫm, mà mức độ thiện cảm luôn động tĩnh, trực tiếp tăng từ 90 lên giá trị tối đa.

Cùng lúc đó, mức độ thiện cảm của Phượng Túc cũng tiến 90, đạt tới giai đoạn "yêu sâu đậm".

Trước mắt cô đột nhiên hiện ba chiếc rương kho báu lấp lánh.

Tùy tiện chọn một cái, dù cũng dựa vận may.

Rương kho báu nổ tung pháo hoa đầy trời.

"Đinh! Chúc mừng Ký chủ nhận [Gương hồi tưởng thời gian], thể xem quá khứ và tương lai. Cần tiêu hao linh lực để sử dụng. Phần thưởng gửi kho hệ thống. Vui lòng Ký chủ tự kiểm tra và nhận."

Tô Hi Nguyệt trong lòng vô cùng vui mừng. "Gương hồi tưởng thời gian" ? Có thể xem quá khứ và tương lai?

Nghe là lợi hại. Quả nhiên hổ là gói quà siêu cấp, phần thưởng thật phong phú.

Đáng tiếc bây giờ tiện kiểm tra phần thưởng.

Theo những chiếc rương kho báu lấp lánh mắt tan biến.

Vân Vũ

Bên tai cô vang lên giọng đầy đùa của Phượng Túc: "Tiểu Nguyệt Nhi ngây ? Có chúng cho cảm động đến choáng váng ?"

Tô Hi Nguyệt lấy tinh thần, sáu Thú phu đang vây quanh , vẻ mặt đầy lo lắng. Trong lòng cô cảm thấy ấm áp.

Loading...