Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 280: Quên cũng tốt

Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:18:39
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hi Nguyệt nhanh chóng cân nhắc thiệt hơn trong lòng.

"Dao cắt ký ức" tuy thể cắt một đoạn ký ức nào đó của Hiên Viên Minh, nhưng phương pháp cũng chút thiếu đạo đức, giống như đang thao túng suy nghĩ của khác.

cô cũng tấm thẻ đổi phận thứ hai. Trước mắt lựa chọn nào hơn.

Thay vì tiếp tục lừa dối, chi bằng...

Không đợi cô đưa lựa chọn.

Từ đằng xa đột nhiên truyền đến tiếng rồng gầm kinh thiên động địa.

Hiên Viên Minh hóa thành Chúc Long dài trăm mét bay vút lên trời, che khuất cả bầu trời. Lớp vảy rồng màu vàng sẫm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trong nắng sớm.

Hắn lao thẳng về phía Tô Hi Nguyệt.

"Nguyệt Nhi cẩn thận!"

Sắc mặt Bạch Kỳ đổi lớn. Nhận thấy điều , mười cái đuôi cáo lập tức bung , nhưng Hiên Viên Minh đang trong trạng thái bạo nộ lao tới đẩy lùi.

"Hiên Viên Minh, ngươi điên ?"

Dạ Linh thấy tiếng động, lập tức chạy đến. Mái tóc đen bay phấp phới, bức tường băng đột nhiên mọc lên từ mặt đất.

Mặc Lẫm từ vọt . Khắp tỏa thở lạnh lẽo. Đuôi rắn cuộn lấy Tô Hi Nguyệt, nhanh chóng lùi .

Thanh Trúc và Huyền Minh xuất hiện . Lưỡi d.a.o gió và hỏa diệm u minh đồng thời công kích con Chúc Long đang trong trạng thái cuồng bạo.

Áo choàng lông vũ đỏ rực của Phượng Túc bay phấp phới. Chân hỏa phượng hoàng hóa thành một lá chắn: "Anh họ bình tĩnh! Có gì chúng chuyện đàng hoàng."

Liên tiếp các đòn tấn công giáng xuống Hiên Viên Minh. Từng chiếc vảy rồng bong , m.á.u tươi đầm đìa.

chẳng để tâm chút nào. Đuôi rồng quét ngang, hủy diệt tất cả các đòn tấn công.

Khi hóa thành hình và đáp xuống đất, trong đôi mắt vàng sẫm cuồn cuộn cơn giận ngút trời, cứ thế chằm chằm Tô Hi Nguyệt: "Đồ lừa đảo."

Hai từ khiến tim Tô Hi Nguyệt quặn đau. Cô cũng cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

"Ngươi em giải thích..."

"Giải thích cái gì?"

Khóe miệng Hiên Viên Minh cong lên vẻ châm chọc đậm đặc. Ánh mắt lộ rõ sự chán ghét, như đang thứ gì đó dơ bẩn, đáng ghê tởm: "Giải thích ngươi cách nào mà đội lốt Nguyệt Nhi của , tận hưởng tình yêu của ? Ngươi là một con hồn ma dã quỷ từ , ngươi xứng ?"

Những lời của Hiên Viên Minh như những lưỡi d.a.o nhỏ cứa n.g.ự.c Tô Hi Nguyệt.

Cô loạng choạng lùi nửa bước, sắc mặt tái nhợt, còn chỗ nào để trốn.

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lập tức ngưng tụ băng giá. Giọng như băng lạnh buốt: "Thu lời của ngươi ."

"Thu ?"

Khóe miệng Hiên Viên Minh càng thêm châm chọc, cùng với sự chán ghét hề che giấu trong mắt: "Cô căn bản Nguyệt Nhi. Vu cơ khi c.h.ế.t nhắc nhở, lúc đó cũng từng nghi ngờ, đáng tiếc cuối cùng tin những lời vớ vẩn của cô ..."

Hắn cũng là do tác dụng của tấm thẻ đổi phận. Nếu , thể dễ dàng tin tưởng?

Sắc mặt Tô Hi Nguyệt trắng bệch. Trong khoảnh khắc, cô nên lời.

Cô cảm thấy giống như một kẻ trộm, đang ăn trộm tình yêu của chủ nhân cũ.

Trong đầu liên tục vang lên tiếng la hét chói tai của hệ thống: "Ký chủ! Mau dùng d.a.o cắt ký ức, dùng ! Mau dùng !"

phản ứng.

Đến lúc , dùng nữa cũng còn ý nghĩa gì. Hà tất tiếp tục lừa dối?

Chi bằng cứ thản nhiên đối mặt.

Là g.i.ế.c là xẻo, tùy ý .

Mặc Lẫm thấy sắc mặt cô tái nhợt, trong lòng vô cùng đau xót. Đuôi rắn cuộn lấy cô, nhanh chóng lùi xa: "Nguyệt Nhi, chúng nhanh thôi."

"Đi ? Trước tiên hãy cút khỏi cơ thể Nguyệt Nhi ..."

Khóe miệng Hiên Viên Minh cong lên vẻ khát máu. Giữa lúc đuôi rồng quét ngang, buộc lùi .

Áo choàng lông vũ đỏ rực của Phượng Túc bay phấp phới. Tốc độ cực nhanh, chắn Hiên Viên Minh: "Anh họ bình tĩnh một chút! Cho dù cô Tiểu Nguyệt Nhi ban đầu, nhưng trong thời gian ..."

"Cút ngay!"

Hiên Viên Minh lúc còn quan tâm gì đến em họ. Hai tay hóa thành móng rồng, trực tiếp đánh bay Phượng Túc.

Sau đó, với tốc độ như sét đánh kịp bưng tai, chặn Mặc Lẫm .

Đôi mắt vàng sẫm của chằm chằm Tô Hi Nguyệt đang Mặc Lẫm bảo vệ trong lòng. Sự chán ghét trong mắt gần như hề che giấu. Nơi nào còn nửa điểm tình yêu ban đầu: "Ngươi cho rằng dùng tà thuật chiếm giữ cơ thể Nguyệt Nhi là thể thế ?"

Mỗi một chữ , sắc mặt Tô Hi Nguyệt tái thêm một chút.

Bạch Kỳ khẽ, tiến lên. Nụ hề chút ấm áp nào: "Hiên Viên Minh, rốt cuộc tình yêu của ngươi là dành cho giống cái cứu ngươi, là dành cho chính hành động cứu đó?"

Lời giống như một chậu nước đá dội lên đầu Hiên Viên Minh, khiến giật tại chỗ.

Dạ Linh nhân cơ hội kéo Tô Hi Nguyệt phía che chở. Đôi mắt bạc lạnh lùng về phía Hiên Viên Minh: "Tuy cô Nguyệt Nhi trong lòng ngươi, nhưng cũng ở bên một thời gian dài như . Ngươi đặt tay lên n.g.ự.c tự hỏi xem, bản ngươi thật sự nửa điểm cảm giác nào với cô ?"

Vẻ mặt Hiên Viên Minh một khoảnh khắc do dự, đó trở nên lạnh nhạt. Giọng khàn khàn: "Thì ? Thứ từ đầu đến cuối đều là Nguyệt Nhi của . Không cái đồ giả mạo !"

Ba chữ cuối cùng đánh gục Tô Hi Nguyệt.

Cô đột nhiên đẩy Dạ Linh , thẳng mắt Hiên Viên Minh: " , quả thật Tô Hi Nguyệt ban đầu."

"Nguyệt Nhi!"

Mặc Lẫm cau mày, nhanh chóng mở miệng nhắc nhở.

Cô lắc đầu, tiếp tục : " bao giờ chủ động chiếm giữ cơ thể . Khi tỉnh ở trong cơ thể . Còn Nguyệt Nhi mà , cũng ."

"Ngươi cho rằng sẽ tin ?"

Khóe miệng Hiên Viên Minh càng thêm châm biếm. Đôi mắt vàng sẫm bốc lên ngọn lửa điên cuồng.

Hắn cứ thế chằm chằm Tô Hi Nguyệt, từng câu từng chữ, như thể nặn từ kẽ răng: "Bổn thiếu quân lặp nữa, cút khỏi cơ thể cô . Nếu , ngại tự tay bắt linh hồn ngươi ."

"Tìm chết!"

Đôi mắt bạc của Dạ Linh cuồn cuộn bão tuyết. Con mắt thứ ba giữa lông mày đột nhiên mở , vô mũi tên băng kết thành trong khí.

Hiên Viên Minh lạnh. Đuôi rồng quét ngang. Những mũi tên băng va vảy rồng lập tức hóa thành nước rơi xuống.

Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh, Phượng Túc và những khác cũng nhanh chóng tham gia cuộc chiến, vây Hiên Viên Minh ở giữa.

Cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn.

Sáu liên thủ, cho dù thực lực Hiên Viên Minh mạnh đến , điên cuồng đến cũng thể chịu nổi.

Băng tinh của Dạ Linh, đuôi rắn của Mặc Lẫm, hồ hỏa của Bạch Kỳ, lưỡi d.a.o gió của Thanh Trúc, hỏa diệm u minh của Huyền Minh, chân hỏa phượng hoàng của Phượng Túc đồng thời công kích Hiên Viên Minh.

"Ầm!"

Năng lượng khổng lồ va chạm, chấn động cả khu núi đá xanh.

Vảy rồng của Hiên Viên Minh nứt vỡ, khóe miệng rỉ máu. Hắn nhanh chóng chế ngự mặt đất. Toàn đầy rẫy vết thương.

đôi mắt vàng sẫm của vẫn cứ chằm chằm Tô Hi Nguyệt, bướng bỉnh mở miệng: "Trả cơ thể cô !"

Tô Hi Nguyệt Hiên Viên Minh đang đè xuống đất. Trái tim cô như hai.

Cô đối với Hiên Viên Minh đương nhiên là tình cảm. Cũng từng đắm chìm trong tình yêu điên cuồng của đối phương, cho dù tình yêu đó thuộc về chủ nhân cũ.

tình yêu nồng nhiệt đến cực điểm đó, cô vẫn kìm mà lạc lối.

Nếu thì lúc nhận Hiên Viên Minh Thú phu thứ sáu.

đến mặt , xổm xuống: "Nếu em thể trả cơ thể cho cô , em trả từ lâu ."

"Ngay cả khi linh hồn Nguyệt Nhi rõ tung tích, cơ thể cũng là thứ ngươi thể chiếm giữ. Nếu chính ngươi cách , thể mời Đại Vu đến giúp ngươi..."

Những lời của Hiên Viên Minh khiến Tô Hi Nguyệt rùng .

đàn ông từng điên cuồng vì , giờ đây trong mắt chỉ sự chán ghét và căm hận. Trong lòng cô đau khổ tột cùng.

Linh hồn rời khỏi cơ thể, cũng nghĩa là cô sẽ trở thành một hồn ma dã quỷ.

Có lẽ nhanh sẽ tan biến trời đất.

Như , tất cả những gì cô đang cũng sẽ hóa thành hư .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-280-quen-cung-tot.html.]

Trả ? Sao cô thể cam tâm trả ?

Lại cô chủ động giành lấy cơ thể . Linh hồn của chủ nhân cũ biến mất, tỉnh hiểu ở đây.

"Hiên Viên Minh."

Giọng cô run rẩy: "Nếu thể lựa chọn, em cũng chiếm giữ cơ thể ."

"Không chiếm giữ cơ thể , thì ngoan ngoãn cút ngoài. Nói , chẳng là sợ c.h.ế.t trả ?"

Khóe miệng Hiên Viên Minh cong lên vẻ giễu cợt. Giọng thẳng linh hồn cô.

Sắc mặt Tô Hi Nguyệt trắng bệch đáng sợ. Cô đôi mắt Hiên Viên Minh tràn đầy sự chán ghét, đột nhiên : " , trả ."

Lời giống như một đốm lửa ném chảo dầu nóng, lập tức kích nổ cơn giận của Hiên Viên Minh.

Hắn đột nhiên thoát khỏi sự kiềm chế. Móng rồng thẳng lấy yết hầu của Tô Hi Nguyệt: "Vậy sẽ tự bắt linh hồn ngươi !"

"Bụp!"

Tấm khiên băng của Dạ Linh nổ tung giây cuối cùng.

Đuôi rắn của Mặc Lẫm quấn lấy eo Tô Hi Nguyệt, nhanh chóng lùi .

Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh ba đồng thời tay, một nữa đè Hiên Viên Minh xuống đất, thể nhúc nhích.

"Anh họ!"

Áo choàng lông vũ đỏ rực của Phượng Túc bay phấp phới, lập tức lao tới: "Anh tỉnh táo chút ! Nếu cô chết, cơ thể của Tiểu Nguyệt Nhi cũng sẽ thối rữa!"

"Ai cơ thể Nguyệt Nhi sẽ thối rữa?"

Ánh mắt Hiên Viên Minh về phía Phượng Túc, lạnh lùng : "Ta sẽ mang cơ thể Nguyệt Nhi về cấm địa của Long tộc, dùng băng ngàn năm đóng băng. Còn về hồn phách của Nguyệt Nhi, sẽ nhờ Đại Vu tìm cách gọi trở về."

Sắc mặt Tô Hi Nguyệt trắng bệch như tờ giấy, còn chút m.á.u nào.

Cô sớm nên nghĩ đến.

Chấp niệm của Hiên Viên Minh đối với chủ nhân cũ điên cuồng đến mức . Ngay cả việc đóng băng t.h.i t.h.ể để chiêu hồn cũng thể .

Đến lúc đó, cô sẽ trở thành một hồn ma ai quan tâm, lang thang vô định khắp nơi.

Cho đến khi biến mất khỏi thế giới .

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lập tức kết băng giá: "Mơ mộng hão huyền."

Sắc mặt Mặc Lẫm lạnh như băng vạn năm: "Trừ khi chết, nếu đừng hòng mơ tưởng."

Mười cái đuôi cáo của Bạch Kỳ ở lưng vẫy một cách nguy hiểm. Giọng dịu dàng đến đáng sợ: "Hiên Viên Minh, đừng ép chúng tay g.i.ế.c ngươi."

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc cũng vô cùng lạnh lùng: "Cho ngươi một nén hương để suy nghĩ. Nếu nghĩ thông, chúng sẽ cho ngươi một con đường sống. , ngươi thề với Thần thú, từ nay về hại Nguyệt Nhi. Nếu nghĩ , ngại rút gân rồng của ngươi."

Nói đến cuối, giọng của nhuốm đầy ý chí g.i.ế.c chóc.

Hỏa diệm u minh nhảy múa trong lòng bàn tay Huyền Minh. Giọng lạnh lùng: "Hiên Viên Minh, sống chết, ngươi nhất nên suy nghĩ kỹ. Ngươi thể đánh bại chúng ."

Còn về việc Nguyệt Nhi Nguyệt Nhi ban đầu, hề quan tâm chút nào.

, thứ họ yêu vốn dĩ chính là Nguyệt Nhi hiện tại.

Còn Nguyệt Nhi , lười, tham ăn, độc ác, còn dơ bẩn như súc vật thì c.h.ế.t mới .

Đây là ý nghĩ chung của Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh.

Phượng Túc cũng từng gặp Nguyệt Nhi ban đầu. Thứ yêu từ đầu đến cuối đều là Nguyệt Nhi hiện tại.

Chẳng qua, Hiên Viên Minh dù cũng là họ của , nên khi tay, khó tránh khỏi sẽ nương tay.

Anh tay tàn nhẫn như những khác. Vẻ mặt cũng vô cùng phức tạp.

"Các ngươi thật sự nghĩ sợ các ngươi ?"

Đôi mắt vàng sẫm của Hiên Viên Minh cuộn trào cơn giận ngút trời. Từng câu từng chữ nặn từ kẽ răng: "Hôm nay, ai ngăn cản !"

Dứt lời, quét đuôi rồng, đẩy lùi năm .

Sau đó lao thẳng về phía Tô Hi Nguyệt. Tốc độ cực nhanh, chỉ thể thấy một tàn ảnh.

"Cơ thể Nguyệt Nhi hôm nay bổn thiếu quân nhất định mang !"

Tiếng rồng gầm của Hiên Viên Minh rung trời. Không gian dường như bắt đầu vặn vẹo.

Hắn sử dụng cấm thuật của Long tộc.

Sắc mặt Bạch Kỳ đột biến: "Không , mở gian thông đạo để rời ."

Sắc mặt Tô Hi Nguyệt tái nhợt. Cô thể cảm nhận sự điên cuồng và quyết tuyệt của Hiên Viên Minh lúc .

thể do dự thêm nữa, nếu sẽ thật sự chết.

Thậm chí, cả Lang bộ lạc cũng sẽ gặp tai họa ngập đầu.

"Hệ thống, sử dụng d.a.o cắt ký ức."

Cô nhanh chóng lệnh cho hệ thống trong đầu. Nghĩ đến điều gì đó, cô nhanh chóng bổ sung: "Cắt hết tất cả những ký ức liên quan đến chủ nhân cũ và em, bao gồm cả ký ức về Lang bộ lạc. Tốt nhất là cắt hết bộ ký ức về Hạ vực."

Đây là cắt đứt với Hiên Viên Minh.

Từ nay về , hai đường ai nấy , liên quan gì đến .

"Đinh! Dao cắt ký ức khởi động..."

Theo tiếng nhắc nhở của hệ thống.

Con Chúc Long đang cuồng bạo đột nhiên khựng . Vẻ mặt lộ sự mờ mịt của trẻ con, đó mềm nhũn từ giữa trung rơi xuống.

"Ầm!"

Con Chúc Long dài trăm mét nặng nề đập xuống đất, bốc lên một trận bụi.

Mọi , hiểu nguyên do.

Tô Hi Nguyệt hiểu rõ. Dao cắt ký ức hiệu lực.

lên , Hiên Viên Minh đang bất tỉnh. Trong lòng cô đủ cảm xúc lẫn lộn.

"Hắn ?"

Dạ Linh cau mày hỏi.

Vân Vũ

"Không . Chỉ là ngất xỉu thôi."

Tô Hi Nguyệt nhẹ nhàng. Sau đó về phía : "Chúng về thôi."

Đang định rời .

"Khoan ."

Thanh Trúc gọi cô . Anh cau mày : "Vẫn nên g.i.ế.c . Lỡ tỉnh phát điên thì ?"

Nếu sợ Nguyệt Nhi luyến tiếc, sớm tay.

Tô Hi Nguyệt khựng . Đầu ngón tay cô run.

lưng về phía , giọng nhẹ đến mức gần như thấy: "... Không cần."

Đôi mắt bạc của Dạ Linh nheo : "Nếu tỉnh , đầu tiên g.i.ế.c chính là em."

"Hắn sẽ nhớ ."

Tô Hi Nguyệt cuối cùng cũng . Đôi mắt cô phiếm hồng, nhưng nở một nụ chua chát: "Em dùng bí thuật cắt bỏ tất cả ký ức của ... bao gồm cả em, cả Lang bộ lạc, thậm chí là bộ Hạ vực."

Đến giờ phút , còn gì để che giấu, trừ hệ thống thể .

Những cái đuôi cáo của Bạch Kỳ đột nhiên cứng .

Anh chằm chằm Tô Hi Nguyệt, đột nhiên khẽ: "Nguyệt Nhi quả là nhẫn tâm."

Rõ ràng luyến tiếc Hiên Viên Minh nhất chính là cô.

Mặc Lẫm hờ hững liếc con Chúc Long đang bất tỉnh mặt đất. Con Chúc Long đột nhiên hóa thành hình dáng Hiên Viên Minh, m.á.u thịt lẫn lộn, im lặng đó, như thể đang ngủ.

Anh giấu sự phức tạp trong mắt, nhẹ nhàng kéo tay Tô Hi Nguyệt, nắm chặt: "Chúng thôi."

Huyền Minh đá một cái Hiên Viên Minh đang hôn mê bất tỉnh. Hỏa diệm u minh trong lòng bàn tay thu : "Hời cho ."

Phượng Túc nhưng thôi. Cuối cùng thở dài, kéo Hiên Viên Minh bóng cây, vẻ mặt phức tạp : "Anh họ, quên cũng ..."

Loading...