Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 270: Vị trí tranh giành

Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:18:28
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lửa trại bùng lên tí tách, chiếu rọi nửa bên mặt Sở Du Du âm u đáng sợ. Ngón tay cô vô thức siết chặt.

nào cái gì gọi là bảo bối giúp đột phá? Đây rõ ràng là đẩy cô chỗ chết.

"Tộc trưởng sợ là lầm ,"

gượng gạo nở một nụ . Vết sẹo chữ "Nô" mặt theo chuyển động của cơ bắp trở nên đặc biệt dữ tợn, "Nếu cháu bảo bối như , lưu lạc đến nông nỗi ?"

Đôi mắt vẩn đục của lão tộc trưởng đảo qua, bàn tay khô héo vuốt ve tay vịn của chiếc ghế đá: "Trước khi rời bộ lạc, thực lực của Mộ Hàn bất quá chỉ ở đỉnh ngũ giai. Vậy mà chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, nó đột phá lên bát giai, còn tiến hóa thành Thần Thú Bạch Hổ. Sự đổi lớn như , chẳng lẽ là công lao của bảo bối cháu ?"

Tộc trưởng Cánh Hổ bộ lạc những chuyện xảy trong thời gian Mộ Hàn biến mất. Ông càng Mộ Hàn từng đánh thoái hóa thành ấu thú, và mất ký ức.

Khi Phượng Trì và Phượng Lê tung tin đồn khắp nơi, ông bản năng cho rằng sự đổi của Mộ Hàn đều là công lao của bảo bối Sở Du Du.

Vốn dĩ chỉ bán tín bán nghi, ông gần như ngay lập tức tin những tin đồn đó.

Và trong lòng ông khẳng định chắc chắn rằng Sở Du Du bảo bối thể giúp Thú nhân đột phá, tiến hóa.

Sở Du Du ngờ tộc trưởng nhắc đến Mộ Hàn. Mộ Hàn từng đánh thoái hóa thành ấu thú, biến mất một thời gian. Cô cũng kỳ ngộ gì trong thời gian đó.

chỉ đêm hôm đó khi Mộ Hàn tái xuất hiện, trở nên vô cùng mạnh mẽ.

tất cả những đổi đều liên quan gì đến cô .

Vân Vũ

"Tộc trưởng, ngài thật sự hiểu lầm ."

vội vàng giải thích: "Cháu may rơi trại nô lệ của Thú vương thành, vết khắc nô lệ mặt cũng là ở đó mà . Mộ Hàn cũng chỉ mới tìm thấy cháu vài ngày . Chuyện trải qua, cháu cũng . Vì thực lực của tiến bộ vượt bậc, cháu cũng rõ, thật sự liên quan gì đến cháu cả."

Tộc trưởng Cánh Hổ bộ lạc nheo mắt , trong lòng căn bản tin lời giải thích của cô , chỉ cho rằng cô lấy bảo bối .

"Ồ?"

Lão tộc trưởng kéo dài giọng, hiển nhiên tin: "Sở Du Du, cháu nên hiểu đạo lý 'thất phu vô tội, hoài bích tội'. Nếu cháu kiên quyết bảo bối, cũng thể ép. những Thú nhân bên ngoài sẽ nghĩ như . Đến lúc đó, sự an của cháu, Cánh Hổ bộ lạc thể bảo đảm ."

Sắc mặt Sở Du Du lập tức trắng bệch. Cô đương nhiên lời đe dọa trong lời của lão tộc trưởng.

Bây giờ Mộ Hàn ở bộ lạc, nếu Cánh Hổ bộ lạc cũng bảo vệ cô .

Một khi tất cả đều cho rằng bảo bối giúp Thú nhân đột phá, chỉ sợ sẽ chút do dự xé nát cô .

"Tộc trưởng, cháu thật sự bảo bối. Xin ngài tin tưởng cháu, nhất định là hãm hại cháu."

lóc biện giải, nước mắt tuôn rơi, vẻ mặt hoảng sợ từng .

"Hãm hại cháu?"

Lão tộc trưởng lạnh: "Vậy cháu giải thích sự đổi thực lực của Mộ Hàn xem. Nó là Thú phu của cháu, cùng cháu biến mất cùng lúc. Nếu bảo bối giúp, sự đổi lớn như của nó đến từ ?"

Môi Sở Du Du run rẩy, nên lời.

Dù sự đột phá và tiến hóa của Mộ Hàn thật sự liên quan đến cô , nhưng bằng chứng, khác sẽ tin cô .

Lão tộc trưởng từ từ dậy, hình gầy gò đổ bóng dài ánh lửa: "Ta cho cháu ba ngày để suy nghĩ. Một là giao bảo bối, sẽ bảo Vân Châu chữa khỏi mặt cho cháu, khôi phục địa vị của cháu trong bộ lạc; hoặc..."

Trong đôi mắt vẩn đục của ông lóe lên một tia tàn nhẫn: "Cháu sẽ vĩnh viễn mang vết khắc nô lệ , thối rữa ở một góc bẩn thỉu nhất của Cánh Hổ bộ lạc, hoặc xé nát."

Nếu nể mặt Mộ Hàn, ông sớm tay, hoặc giam cô địa lao tra tấn, dùng thủ đoạn mạnh bạo để ép cô giao bảo bối.

Làm gì hòa nhã hỏi han, thậm chí đe dọa dụ dỗ như thế ?

Thật là voi đòi tiên.

Sở Du Du suy nghĩ trong lòng lão tộc trưởng. Cô lảo đảo lùi hai bước, mu bàn chân va chiếc ghế đá lạnh lẽo, sắc mặt trắng bệch.

Cho đến khi khỏi chỗ ở của tộc trưởng, bên tai cô vẫn còn văng vẳng lời đe dọa cuối cùng của ông .

Gió đêm lướt qua gò má, vết sẹo chữ "Nô" cứ như một sự sỉ nhục khắc sâu mặt cô .

"Tô Hi Nguyệt..."

nghiến răng nghiến lợi niệm tên , trong mắt tràn đầy oán độc.

Phượng Trì và Phượng Lê, hai lão phượng hoàng thập giai ẩn trong bóng tối, lặng lẽ tất cả.

Phượng Trì vuốt râu, nhỏ giọng : "Chiêu của chủ nhân thật cao minh. Nha đầu bây giờ dù mười cái miệng cũng giải thích rõ , ai sẽ tin cô ."

Đôi mắt vẩn đục của Phượng Lê lóe lên một tia tinh quang: "Cứ để cô vùng vẫy thêm vài ngày. Chờ tin tức lan truyền , tự khắc sẽ thu dọn cô ."

Hai liếc , vỗ cánh bay lên bầu trời đêm.

________________________________________

Cùng lúc đó, tường thành Lang bộ lạc gần thành, bắt đầu xây dựng nhà ở cho bộ lạc.

Tô Hi Nguyệt vọng tháp mới xây, gió đêm thổi qua mái tóc dài của cô.

Mộ Hàn trầm mặc cách cô ba bước chân, đáy mắt một mảnh phức tạp.

Gió đêm cuốn theo tiếng thú gầm ở phía xa. Cô đột nhiên : "Anh đang nghĩ đến Sở Du Du?"

Đôi mắt vàng sậm của Mộ Hàn khẽ lay động: "Có Vân Châu chăm sóc cô . Cô sẽ ."

Vẻ mặt Tô Hi Nguyệt một thoáng ngạc nhiên. Cứ tưởng Mộ Hàn chỉ đưa Sở Du Du về Cánh Hổ bộ lạc, còn nhờ Vân Châu chăm sóc Sở Du Du?

Chẳng lẽ đàn ông Vân Châu hận Sở Du Du đến mức nào ?

vẻ mặt như , hẳn là , nếu cũng sẽ giao Sở Du Du cho Vân Châu chăm sóc.

Cô kìm nén sự hả hê trong lòng, từ từ gần Mộ Hàn, ngước mắt , nhịn hỏi: "Anh tin tưởng Vân Châu sẽ đối xử với yêu như ?"

Bàn tay đang rũ bên của Mộ Hàn siết : "Vân Châu tính tình dịu dàng..."

"Dịu dàng?"

Tô Hi Nguyệt nhịn bật . Xem Vân Châu khi tái sinh thông minh hơn, cách ngụy trang bản .

Mộ Hàn hề phát hiện .

Vân Châu tuyệt đối là một cô gái dịu dàng như Mộ Hàn . Nếu , lúc luôn ở giữa Mộ Hàn và Sở Du Du để châm ngòi thổi gió.

Sau đó âm thầm đẩy Sở Du Du xuống vách núi.

chuyện liên quan gì đến .

Cô chỉ mong Vân Châu và Sở Du Du đấu đá đến long trời lở đất, còn thì một bên "tọa sơn quan hổ đấu".

Tốt nhất là thủ đoạn của Vân Châu lợi hại một chút, giải quyết rắc rối giúp .

Mặc Lẫm đột nhiên từ trong bóng tối bước , đôi mắt đen lạnh lùng lướt qua Mộ Hàn: "Anh gần cô quá . Cứ ẩn trong bóng tối bảo vệ là ."

Mộ Hàn nhíu mày, định mở miệng.

Tô Hi Nguyệt khẽ : "Không , tin tưởng Mộ Hàn."

Người đàn ông cả lòng chỉ Sở Du Du, dù cô xinh đến mấy, e rằng cũng sẽ rung động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-270-vi-tri-tranh-gianh.html.]

Càng thể gì cô.

Mộ Hàn nụ mặt cô, nội tâm đột nhiên dâng lên một cảm xúc khó tả.

Anh rũ mắt xuống, che giấu sự phức tạp trong mắt, nhẹ giọng : "Cảm ơn sự tin tưởng của em."

Cô xua xua tay, về phía khu rừng xa xa: " chỉ tin mắt và phán đoán của . Nếu chọn bảo vệ , sẽ cho sự tin tưởng tương ứng."

Mặc Lẫm lạnh lùng liếc Mộ Hàn, gì nữa.

Anh đến bên cạnh Tô Hi Nguyệt, bàn tay to tự nhiên ôm eo cô. Khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lập tức trở nên dịu dàng: "Đi thôi, chúng về ăn cơm."

Tô Hi Nguyệt cảm nhận bàn tay to eo thành thật bơi qua bơi , đầu : "Đậu hũ ngon ?"

Mặc Lẫm nhướng mày, vẻ mặt nghiêm túc : "Sợ em vững sẽ ngã."

Cô lườm , lười vạch trần.

Trong lúc hai chuyện, xuống khỏi vọng tháp, về phía khu nhà ở tạm.

Mộ Hàn trầm mặc theo ba bước chân, đôi tay đang đan của họ, đôi mắt vàng sậm trở nên ảm đạm.

Gió đêm cuốn theo mùi cơm thơm. Trung tâm khu tạm trú của Lang bộ lạc đốt mấy đống lửa trại.

Những Thú nhân thành từng nhóm, bưng bát gốm đựng thịt hầm mới nấu, thỉnh thoảng phát tiếng thở dài thỏa mãn.

Lượng gạo hạn, hiện tại vẫn chia cho các Thú nhân trong bộ lạc.

Trước mắt chỉ giới hạn cho Tô Hi Nguyệt và mấy Thú phu của cô, Tô Liệt, tế ti và vu y sử dụng.

Lang bộ lạc trừ một ít Thú nhân, đa đều ý kiến gì lớn về chuyện .

Chờ sang năm lúa trồng hạt, họ tự nhiên cũng thể ăn cơm thơm ngon.

thì hương vị thịt hầm và rau xào cũng ngon. So với việc đây chỉ thể ăn thịt nướng cứng ngắc, điều kiện sống hơn nhiều.

Trong lều, bữa tối dọn xong, những món ăn ngon mang lên bàn, hương thơm lan tỏa khắp nơi.

Tô Hi Nguyệt ở ghế chủ tọa, Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Thanh Trúc, Huyền Minh, Hiên Viên Minh, Phượng Túc bảy vị Thú phu lượt xuống.

Ngân Nhận, Hắc Sát, Sương Diễm và tám con rắn con thì một bên, mỗi con đều ăn đồ ăn trong bát của .

Chúng ngoan ngoãn, còn giành giật nữa.

Mộ Hàn một ở góc, trong tay cầm một miếng thịt nướng vàng ươm, nhàn nhã gặm.

Những món ăn ngon bàn, từng ăn qua. Trước ở Cánh Hổ bộ lạc, Du Du thường xuyên đổi món để nấu cho ăn.

Sau khi thoái hóa thành ấu thú, cũng theo Tô Hi Nguyệt ăn qua.

, từng thấy cơm, chỉ cảm thấy mùi thơm.

Đó là một mùi thơm độc đáo của gạo.

"Mộ Hàn."

Tô Hi Nguyệt chú ý đến ánh mắt của , đột nhiên lên tiếng gọi: "Lại đây ăn cùng ."

Mộ Hàn thoái hóa thành ấu thú, cũng thiếu ăn cùng họ.

Khi đó ký ức, thấy món nào ngon còn trực tiếp tay giành.

Bây giờ ký ức khôi phục, ngược trở nên xa lạ và rụt rè, còn thiết tự nhiên như .

Thật lòng mà , Tô Hi Nguyệt vẫn hoài niệm Mộ Hàn ở dạng ấu thú.

Mấy vị Thú phu đồng thời nhíu mày.

Dạ Linh nheo đôi mắt bạc , ngón tay gõ bàn đá tạo tiếng băng giá.

Mặc Lẫm mặt biểu cảm bóp nát cạnh chén gốm, môi mỏng mím chặt.

Bạch Kỳ dịu dàng, mười cái đuôi cáo phe phẩy nguy hiểm.

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc khẽ lóe lên, khuôn mặt lạnh lùng càng thêm băng giá.

Đôi mắt vàng sậm của Mộ Hàn lóe lên một tia kinh ngạc: " ăn cái ."

"Giả bộ rụt rè cái gì?"

Huyền Minh trực tiếp đập bàn: "Tiểu Nguyệt Lượng gọi qua thì qua !"

Đôi mắt hoa đào của Phượng Túc về phía Hiên Viên Minh bên cạnh, với giọng điệu âm dương quái khí: "Anh rể, bảo vệ đấy~"

Hiên Viên Minh liếc Phượng Túc một cái, thèm để ý đến , chỉ Mộ Hàn với ánh mắt nặng nề.

Đối với Mộ Hàn đột nhiên xuất hiện , cảnh giác.

Điều khiến cảnh giác hơn nữa, là quá khứ giữa Nguyệt Nhi và Mộ Hàn.

Anh Mộ Hàn từng thoái hóa thành ấu thú, còn Nguyệt Nhi nhặt về nuôi một thời gian, chắc chắn tình cảm đặc biệt.

Nếu Mộ Hàn chỉ thực lực bình thường, dung mạo tầm thường thì thôi . Đằng , khuôn mặt hề kém bất kỳ Thú phu nào ở đây.

Hoàn thể dùng từ tuấn mỹ vô trù để hình dung.

Trong tình huống , bảo thể yên tâm?

May mắn , trong lòng đàn ông tên Mộ Hàn chỉ giống cái tên Sở Du Du .

Nếu , bảy họ e rằng ban đêm đều ngủ yên.

Trong những ánh mắt khác của , Mộ Hàn từ từ dậy, đến chỗ trống bên cạnh Thanh Trúc và xuống.

Vị trí , vốn dĩ là của Huyền Minh.

Huyền Minh đang vội vàng múc cơm cho Tô Hi Nguyệt, rảnh để .

Huyền Minh bưng một bát cơm đầy trở , phát hiện vị trí của chiếm, lập tức nổi điên: "Con hổ c.h.ế.t tiệt , mày chỗ của tao gì?"

Mộ Hàn ngước mắt liếc một cái, đôi mắt vàng sậm bình tĩnh gợn sóng: "Anh ở đó."

"Tao múc cơm!"

Huyền Minh giận đến cầm bát đặt mạnh xuống bàn, cơm văng cả ngoài: "Đứng lên!"

Mộ Hàn đang định dậy.

Tô Hi Nguyệt nhẹ nhàng đè cánh tay : "Ngồi ở đây , Huyền Minh bên ."

Không hiểu một cái ghế tranh giành, chỗ nào mà chẳng ?

Thật sự thì cô xổm ăn .

Khuôn mặt hoang dã của Huyền Minh lập tức sụp xuống: "Tiểu Nguyệt Lượng thiên vị!"

Phượng Túc bật thành tiếng, đôi mắt hoa đào khẽ nheo : "Đồ thô lỗ thì vẫn là đồ thô lỗ, ngay cả vị trí cũng giữ ~"

Loading...