Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 265: Lễ vật

Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:17:09
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiên Viên Huyền vạch trần tâm tư, mặt vẫn treo nụ ấm áp: "Thiếu quân lo lắng nhiều . Tộc trưởng chỉ là lâu ngày gặp ngài, thật sự nhớ nhung. Hơn nữa trong tộc quả thật xảy một vài chuyện, cần ngài trở về một chuyến."

"À."

Hiên Viên Minh lạnh, tin lấy một chữ. Mánh khóe mà lão già đó vẫn dùng, rõ chứ?

"Tam thúc, thúc về với lão già đó rằng, cháu tạm thời sẽ về Long tộc ."

"Cái ..."

Hiên Viên Huyền lộ vẻ khó xử: "Thiếu quân, tộc trưởng cố ý dặn dò..."

"Đủ ."

Hiên Viên Minh thiếu kiên nhẫn ngắt lời ông : "Lão già đó nếu thực sự chuyện gấp gì, sẽ bảo thúc chuyển lời cho cháu, chứ cái gì cũng mà gọi cháu về ngay."

Tô Hi Nguyệt nhận thấy khí , nhẹ nhàng kéo tay áo Hiên Viên Minh: "Hay là... về một chuyến ?"

"Nguyệt Nhi!"

Đôi mắt màu vàng sậm của Hiên Viên Minh thoáng qua một tia tổn thương: "Em đuổi ?"

"Không ."

Cô bất đắc dĩ thở dài: " lo lắng phụ ..."

"Lo lắng gì?"

Hiên Viên Minh một tay kéo cô lòng, "Lão già đó trong lòng nghĩ gì, rõ. Hắn mà dám động em, sẽ lật tung tổ địa của Long tộc."

Phượng Túc một bên xem ngon lành, đột nhiên xen : "Biểu ca hung dữ thế ? Hay cùng Tiểu Nguyệt Nhi đến Long tộc một chuyến ? Đảm bảo Cữu Cữu dám động một sợi tóc của em ~"

"Cút!"

Hiên Viên Minh và Dạ Linh đồng thời gầm lên.

Phượng Túc bĩu môi, tiếp tục cúi đầu nặn cái bình gốm méo mó của .

Hiên Viên Huyền thấy , hôm nay thể đưa Thiếu quân về, đành thở dài: "Nếu như , lão hủ xin cáo lui ."

Trước khi , ông Tô Hi Nguyệt một cách đầy ẩn ý: "Cô nương, tộc trưởng bảo mang một câu: một chuyện, thể lừa một lúc, nhưng thể lừa cả đời."

Tô Hi Nguyệt trong lòng nhảy dựng. Lẽ nào Hiên Viên Hạo phát hiện cô là nguyên chủ?

Hay là Vu Cơ gì đó với Hiên Viên Hạo khi chết?

Không đợi cô nghĩ , Hiên Viên Huyền hóa thành một con Chúc Long màu xanh lam bay lên trời, biến mất trong mây.

________________________________________

Mặc Lẫm nhíu mày, trong lòng đang suy nghĩ, câu " thể lừa một lúc, nhưng thể lừa cả đời" ý nghĩa gì.

Anh thầm liếc qua Hiên Viên Minh và Tô Hi Nguyệt, nghĩ lẽ nào Nguyệt Nhi chuyện gì giấu Hiên Viên Minh?

Trong lòng tuy nghĩ , nhưng cảm thấy nên .

Hiên Viên Minh về hướng Hiên Viên Huyền biến mất một cách trầm tư, đôi mắt màu vàng sậm thoáng qua một chút phức tạp, đó khẩy: "Mấy lão già đó thích tỏ vẻ thần bí. Nguyệt Nhi chuyện gì thể giấu chứ?"

Tô Hi Nguyệt lúc câu , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt đổi: "Ai ? Có lẽ chỉ là thấy mắt, cố ý thôi."

Hiệu quả của thẻ đổi phận chỉ một năm, cô thật sự dám đảm bảo, trong một năm đó, Hiên Viên Minh thể chuyển tình yêu dành cho nguyên chủ sang cho cô.

Tối qua cô chỉ dựa trí nhớ gọi một tiếng "A Minh".

Hiên Viên Minh trực tiếp mất kiểm soát. Có thể thấy tình yêu và sự chấp niệm của đối với nguyên chủ sâu sắc đến mức nào.

"Hệ thống, nhớ từng nhận phần thưởng là 'dao cắt ký ức', nó thể chỉnh sửa ký ức thời thơ ấu của Hiên Viên Minh ? Thay nguyên chủ trong ký ức của bằng ."

Cô nghĩ đến điều gì đó, hỏi hệ thống trong đầu.

Hệ thống nhanh chóng trả lời: "Có thể, nhưng d.a.o cắt ký ức chỉ thể chỉnh sửa ký ức thời thơ ấu của nhân vật mục tiêu, thể chỉnh sửa chấp niệm và tình yêu của đối với nguyên chủ."

Tô Hi Nguyệt , lập tức nản lòng.

Quả nhiên, cô dễ dàng như mà.

"Thôi, giặc đến thì đánh, nước dâng thì chống. Chờ đến ngày thẻ đổi phận hết hạn, sẽ trực tiếp hết. Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách."

là cô gái ngốc nghếch, vì tình yêu mà cần cả mạng sống.

Đàn ông ư, thì thôi, tiếp theo càng ngoan hơn.

Nghĩ thông suốt những điều , tâm trạng cô trở nên vui vẻ.

Quay đầu thấy Phượng Túc vẫn đang nặn cái bình gốm lạ đó, khỏi bật : "Phượng thiếu quân, nặn cái gì thế ? Loại bô mới ?"

"Phụt..."

Các Thú phu bên cạnh , đều nhịn bật .

Phượng Túc cũng giận, ngược đầy vẻ quyến rũ: "Đây là tín vật đính ước do đích thiếu quân nung cho Tiểu Nguyệt Nhi, khắp thiên hạ chỉ một cái duy nhất."

Nói xong, b.ắ.n một ngọn lửa phượng hoàng, nung cái bình gốm đó đỏ rực, đó đưa cho Tô Hi Nguyệt: "Tiểu Nguyệt Nhi, nhận lấy ."

Tô Hi Nguyệt cái bình gốm lạ đó, khóe miệng giật giật. Phượng Túc đúng là... sáng tạo dị thường.

Cô đang định từ chối, trong đầu đột nhiên vang lên giọng của hệ thống: "Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: Nhận lấy tín vật đính ước của Phượng Túc, và tặng một món quà."

Tô Hi Nguyệt: "..."

Vân Vũ

Cái nhiệm vụ vớ vẩn gì thế ?

Hệ thống chó má cảm thấy cô quá lười, nên ép cô nhiệm vụ công lược ?

Hệ thống dường như nhận sự bất mãn của cô, nhắc nhở trong đầu: "Hoàn thành nhiệm vụ thể nhận 'chân tình' của Phượng Túc, hơn nữa tỷ lệ nhất định tăng độ thiện cảm."

Chân tình? Độ thiện cảm?

Tô Hi Nguyệt chớp chớp mắt. Phượng Túc cái tên ngốc nghếch tuy vẻ đáng tin, nhưng thực lực tầm thường, là Thiếu quân của Phượng tộc Thượng Vực, giờ còn là Thú phu thứ 7 của . Nhận lấy và tặng một món quà, tăng độ thiện cảm cũng tồi.

cũng là đàn ông của , tặng quà cho cũng là một loại tình thú.

"Cái thứ đồ bỏ cũng xứng gọi là tín vật đính ước ?"

Huyền Minh thò tới chọc chọc cái bình gốm, bình lập tức nứt một đường: "Chậc, chạm là vỡ."

Phượng Túc hề hoảng hốt, dùng lửa phượng hoàng tan chảy vết nứt, đôi mắt hoa đào sáng rực: "Thiếu quân đích , dù cũng là bảo bối."

Nói đột nhiên như ảo thuật, lấy một chiếc lông vũ màu đỏ rực từ trong lông vũ của , cắm miệng bình: "Xem, giờ thì hảo ~"

Chiếc lông vũ màu đỏ rực rỡ, ánh mặt trời lấp lánh ánh vàng hồng, khiến cái bình gốm xí cũng trở nên cao quý hơn vài phần.

"Được , nếu là đích nung, sẽ nhận."

Tô Hi Nguyệt mím môi khẽ, nhận lấy cái bình gốm méo mó từ tay Phượng Túc. Sờ nóng, ngược ấm áp.

Phượng Túc thấy cô nhận lấy, đôi mắt hoa đào càng rạng rỡ hơn: "Tiểu Nguyệt Nhi, , em cũng nên tặng một chút gì đó ?"

Tô Hi Nguyệt , suy nghĩ một lát, lấy một con d.a.o găm từ trong ba lô hệ thống.

Con d.a.o là món đồ cô khi thành một nhiệm vụ sớm, là một trong "bộ ba đồ sắt".

Lưỡi d.a.o trắng như tuyết, vô cùng sắc bén. Trên chuôi d.a.o còn khắc hoa văn phức tạp, tinh xảo.

"Nè, cái tặng cho ."

Cô đưa cho Phượng Túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-265-le-vat.html.]

Phượng Túc nhận lấy d.a.o găm, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. Anh tỉ mỉ đánh giá con d.a.o nhỏ tinh xảo , lưỡi d.a.o sáng như tuyết, vô cùng sắc bén, khác hẳn với bất kỳ loại vũ khí nào từng thấy.

"Dao !"

Anh từ tận đáy lòng khen ngợi, ngẩng đầu Tô Hi Nguyệt: "Tiểu Nguyệt Nhi, con d.a.o thật sự tặng cho ?"

Tô Hi Nguyệt đang định mở miệng trả lời, trong đầu đột nhiên vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống: "Đinh, chúc mừng ký chủ, độ thiện cảm của Phượng Túc tăng 15, hiện tại là 85. Xin ký chủ ngừng cố gắng."

Cô kinh ngạc trong lòng, nhưng vẻ tươi mặt càng đậm, gật đầu : "Đương nhiên , tặng quà cho , tự nhiên cũng đáp lễ."

"Nguyệt Nhi, em từng tặng đồ cho cả."

Đôi mắt bạc của Dạ Linh nheo , trong giọng lộ một tia ấm ức.

" , Nguyệt Nhi thiên vị."

Huyền Minh cũng thò tới, vẻ mặt bất mãn.

Bạch Kỳ và Thanh Trúc tuy gì, nhưng ánh mắt cũng lộ vài phần ghen tị.

Mặc Lẫm thì lạnh lùng liếc con d.a.o găm trong tay Phượng Túc, gì, nhưng khí áp quanh rõ ràng giảm xuống.

Tô Hi Nguyệt phản ứng của mấy Thú phu, chút dở dở : "Thôi , Phượng Túc mới gia nhập gia đình , đây là quà đáp lễ, cũng là quà mắt tặng cho Thú phu thứ 7 của . Các ghen gì chứ? Sau đồ vật phù hợp cũng sẽ tặng cho các ."

Hiên Viên Minh bất mãn bước , đôi mắt màu vàng sậm ấm ức chằm chằm cô: "Thế lúc mới gia nhập gia đình , Nguyệt Nhi quà mắt? Nguyệt Nhi thiên vị tên phượng hoàng thô lỗ đó ?"

Lời , khí tại hiện trường lập tức ngưng trệ.

Khóe miệng Tô Hi Nguyệt giật giật. Tình huống lúc đó giống bây giờ ?

Lúc đó Hiên Viên Minh nghi ngờ cô là nguyên chủ, suýt chút nữa bóp c.h.ế.t cô, còn ném cô lên vách đá...

Mặc dù cuối cùng dùng thẻ đổi phận để hóa giải.

nghĩa là cô giận. Trong tình huống như , thể tặng quà cho Hiên Viên Minh ?

Được chạy ngoài ngủ còn là nhẹ.

Cô lườm một cái, tức giận : "Anh còn dám ? Không xem lúc đó ?"

Hiên Viên Minh , đôi mắt màu vàng sậm thoáng qua một tia hối hận.

Lúc đó quả thật quá đáng, chỉ hiểu lầm Nguyệt Nhi, mà còn suýt thương.

Nghĩ đến đây, trong lòng một trận hối hận.

Anh bước đến mặt cô, giọng nhẹ nhàng dỗ dành: "Nguyệt Nhi, là sai . Em đừng giận, quà gì, sẽ ngay cho em."

Tô Hi Nguyệt trong lòng thầm buồn , mặt vẫn nghiêm: " cần quà gì, chỉ cần các hòa thuận với , đừng giành giật tình cảm nữa là ."

Lời , cho các Thú phu mặt đều rơi im lặng ngắn ngủi.

Dạ Linh trong lòng tuy vui, nhưng cũng gì nữa.

Chuyện cho con b.ú sinh , khiến Nguyệt Nhi vẫn luôn khúc mắc với . Tuy rằng Nguyệt Nhi chấp nhận trở , bề ngoài chuyện như bình thường.

thể cảm nhận , Nguyệt Nhi vẫn một cách với .

Rõ ràng bằng sự yêu thích cô dành cho những Thú phu khác.

Nghĩ , thần sắc ảm đạm.

Mặc Lẫm từ đến nay trầm lặng, ít , hiểu cách lấy lòng Nguyệt Nhi, may mắn là hai con với .

Bạch Kỳ con d.a.o găm trong tay Phượng Túc, trong đôi mắt hồ ly xinh lóe lên một tia cảm xúc.

Nguyệt Nhi ban đầu thích nhất, nhưng hôm nay cái tên phượng hoàng thô lỗ đến, dễ dàng một món quà tinh xảo như từ Nguyệt Nhi. Điều khiến trong lòng khỏi chút mất mát.

Và cũng cảm nhận một mối nguy hiểm từng .

Bạch Kỳ đột nhiên khẽ một tiếng, mười chiếc đuôi hồ ly trắng tuyết uyển chuyển đung đưa: "Nguyệt Nhi đúng, một nhà hà tất so đo những chuyện ."

Nói xong, lấy một chiếc trâm ngọc óng ánh từ trong tay áo. Đầu trâm khắc một con hồ ly sống động, y như thật. "Chiếc trâm ngọc lạnh mài giũa lâu, vốn định đợi đến sinh nhật Nguyệt Nhi mới tặng."

Ngón tay nhẹ nhàng xoay, chiếc trâm ngọc ánh mặt trời lấp lánh ánh sáng ấm áp, ở đuôi trâm còn khắc một chữ "Kỳ" nhỏ.

Rõ ràng là tỉ mỉ chuẩn từ , và tốn ít tâm sức.

Tô Hi Nguyệt chút cảm động. Cô ngờ Bạch Kỳ cẩn thận như , ngay cả sinh nhật cô cũng ghi nhớ.

Ở thế giới Thú , về cơ bản chuyện nhớ sinh nhật, cũng từng khái niệm sinh nhật.

"Bạch Kỳ, cảm ơn ."

Cô nhận lấy chiếc trâm ngọc, nhẹ nhàng vuốt ve con hồ ly chạm khắc trâm. Cảm giác mềm mại, tinh tế, giống như cảm giác mà Bạch Kỳ mang cho cô.

Bạch Kỳ thấy cô thích, ý trong mắt càng đậm: "Nguyệt Nhi thích là ."

Cảnh tượng các Thú phu khác thấy , trong lòng mỗi đều chút hụt hẫng.

Dạ Linh trong mắt hiện lên sự ảm đạm.

Huyền Minh thì nhíu mày, Thanh Trúc vẫn lạnh lùng, cúi đầu suy nghĩ gì.

Mặc Lẫm ánh mắt tự chủ dừng chiếc trâm ngọc tay Tô Hi Nguyệt.

Anh cân nhắc xem nên tặng gì đó cho Nguyệt Nhi .

Đôi mắt màu vàng sậm của Hiên Viên Minh tràn đầy phức tạp.

Anh Tô Hi Nguyệt, Bạch Kỳ, trong lòng đang suy nghĩ gì.

Đôi mắt hoa đào của Phượng Túc khẽ nheo , như cảnh tượng , trong tay vẫn vuốt ve con d.a.o găm.

Bạch Kỳ híp mắt, ánh mắt nguy hiểm về phía Phượng Túc, mặt vẫn ôn nhuận: "Phượng thiếu quân mới đến, bằng dẫn quen với cảnh?"

Lông vũ đỏ rực của Phượng Túc tự động bay lên, đôi mắt hoa đào vẫn khẽ nheo: "Được thôi, thể trò chuyện về cách lấy lòng Tiểu Nguyệt Nhi. Nghe Tiểu Nguyệt Nhi đây thích nhất đúng ?"

Giữa hai đối diện , lửa điện b.ắ.n tung tóe.

Dạ Linh lạnh lùng , trong đôi mắt bạc lóe lên một tia tính toán.

________________________________________

Bên , Sở Du Du sắp xếp ở nơi vất vả nhất công trường xây tường thành. Hai chân gân thú trói, mặt khắc một dấu "Nô" dễ thấy. Hàng ngày từ sáng đến tối đều đào đất, khiêng đá.

mấy bỏ trốn, đều Thú nhân trông coi bắt , đổi lấy một trận đòn hiểm.

Điều tuyệt vọng hơn là, hệ thống cắm dường như biến mất, dù cô gào thét thế nào cũng phản hồi.

"Hệ thống! Hệ thống!"

Sở Du Du điên cuồng gào thét trong lòng, nhưng chỉ nhận một sự tĩnh lặng.

________________________________________

Màn đêm buông xuống, các Thú nhân mệt mỏi cả ngày lượt trở về lều cỏ tạm bợ để nghỉ ngơi.

Tô Hi Nguyệt tắm xong, đang dùng da thú lau mái tóc dài ướt đẫm, đột nhiên một đôi tay mạnh mẽ từ lưng ôm lấy.

"Dạ Linh?"

Cô ngửi thấy thở băng tuyết quen thuộc, cần đầu cũng là ai.

Đôi mắt bạc của Dạ Linh u tối, cúi đầu hít hà hương thơm tóc cô: "Nhớ ?"

Từ hiểu lầm gỡ bỏ, hai tuy hòa giải, nhưng vì chế độ luân phiên, vẫn luôn cơ hội mật.

Tối nay cuối cùng cũng đến lượt .

Loading...