Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 263: Hệ thống PK Hệ thống cắm vào

Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:17:07
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Du Du lả mặt đất, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.

hiểu tại ngay cả vầng hào quang vạn đổi bằng 500 tích phân cũng tác dụng với Bạch Kỳ.

"Hệ thống, chuyện ?"

gào thét trong đầu.

Giọng của hệ thống cắm mang theo vài phần hoảng loạn: "Ký chủ. Bạch Kỳ đối với cô thù hận quá cao, hiệu quả của vầng hào quang triệt tiêu."

________________________________________

Tô Hi Nguyệt nheo mắt Sở Du Du đang mặt đất, mặt xám như tro tàn, trong lòng hề sự thương hại.

rõ bản tính của phụ nữ , nếu hôm nay buông tha, ngày chắc chắn sẽ là hậu họa vô cùng.

Bạch Kỳ lên tiếng, cô cũng tiện nhắc chuyện g.i.ế.c .

Cô thở dài trong lòng, nhịn hỏi: "Thống Thống, thể tìm cách xử lý hệ thống cắm của Sở Du Du ? Người phụ nữ Lang bộ lạc gì cũng là tai họa. Lỡ một ngày nào đó cô giở trò, chẳng sẽ cho ghê tởm đến c.h.ế.t ?"

Hệ thống trầm mặc một lát, chậm rãi mở miệng: "Ký chủ, Sở Du Du dù cũng là nữ chính nguyên tác, chỉ hào quang nữ chính, còn Thiên Đạo che chở. Tuy nhiên, hệ thống thể thử xâm nhập hệ thống cắm của cô , nhưng cần tiêu hao một lượng lớn năng lượng."

"Vậy ."

Tô Hi Nguyệt chút do dự.

Cô nhớ rõ hệ thống cắm từng cấy virus hệ thống của cô, khiến cô đột nhiên trừng phạt trở nên xí vô cùng. Nỗi đau khổ ở giữa thì khỏi .

Mỗi nhớ , cô đều hận đến ngứa răng.

________________________________________

lúc , Phượng Túc đột nhiên thò tới, đôi mắt hoa đào xinh chớp chớp, đến rạng rỡ: "Tiểu Nguyệt Nhi đừng lo lắng, lão già đồng ý tấn công Lang bộ lạc. Còn về Phượng Tê ư..."

Hắn hạ giọng, thở ấm áp phả tai cô: "Thằng con hoang đó c.h.ế.t , lão già tuy đau lòng, nhưng sợ đem chuyện năm xưa kể cho Long tộc."

Tô Hi Nguyệt khẽ nheo mắt: "Anh chắc chứ?"

Phượng Túc đang định trả lời, đột nhiên...

"A!!!"

Sở Du Du hét thảm thiết, ôm đầu lăn lộn mặt đất.

Mọi đều kinh ngạc sự đổi đột ngột , hiểu tại ôm đầu phát điên, gào .

Không ai , hệ thống cắm của Sở Du Du đang thét lên trong cơ thể cô : "Cảnh báo! Hệ thống virus xâm nhập, cảnh báo...!"

Sở Du Du chỉ cảm thấy đầu đau như nứt , như cây kim đang đ.â.m não .

gào thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy đầu, ngừng lăn lộn mặt đất.

Cảnh tượng đó khiến kinh hãi.

"Chuyện gì thế ?"

"Nàng ?"

"Dường như đột nhiên phát điên..."

Xung quanh vang lên những tiếng xì xào, nhưng ai dám tiến gần xem xét.

, những hành động đó của Sở Du Du khiến thể nảy sinh lòng thương hại, lỡ cô giở trò, chẳng là tự lao đầu lưới ?

________________________________________

Tô Hi Nguyệt lạnh lùng Sở Du Du đang quằn quại mặt đất, trong lòng cũng nhiều gợn sóng.

Cô đoán đại khái là hệ thống của tay.

Ánh mắt cô liếc qua Phượng Túc, thấy chỉ kinh ngạc một chút, ngay đó trở bình thường.

Cô lập tức hiểu , Phượng Túc lẽ cũng bực bội vì Sở Du Du lừa.

Nếu thì thái độ lạnh nhạt như .

Cô tuy hiểu rõ Phượng Túc lắm, nhưng cũng loại đàn ông thường "thương hoa tiếc ngọc".

lúc , trong đầu Tô Hi Nguyệt đột nhiên vang lên giọng phấn khích của hệ thống: "Ký chủ, tìm thấy lỗ hổng. Sở Du Du nợ nần để đổi vầng hào quang vạn mê, giờ hệ thống của cô nợ ngập đầu, hơn nữa tiêu hao ít năng lượng để giúp Sở Du Du trốn khỏi Thú Vương Thành. Đây chính là lúc nó yếu ớt nhất. hệ thống cắm đó cũng là cửa của Thiên Đạo, xử lý dễ ."

Tô Hi Nguyệt trong lòng khẽ động, truy hỏi: "Vậy thể cho nó tê liệt , để nó thể giúp Sở Du Du nữa ?"

Hệ thống trầm mặc một lát, dường như đang tính toán khả thi, cuối cùng đưa câu trả lời khẳng định: "Có thể, nhưng cần một lượng lớn năng lượng, và đảm bảo Thiên Đạo thể sẽ giúp Sở Du Du."

"Vậy năng lượng để ?"

Cô hỏi.

Hệ thống trả lời một cách hiển nhiên: "Chính là ký chủ mật với các Thú phu hơn, ví dụ như nắm tay, ôm, hôn môi hoặc giao lưu sâu hơn nữa, đều thể sinh một lượng lớn năng lượng."

Mặt Tô Hi Nguyệt tối sầm . Hệ thống thật đúng là ba câu rời nghề cũ.

, buổi tối các Thú phu cũng sẽ luân phiên mà, cô căn bản thời gian rảnh.

vì năng lượng, vốn dĩ cô cũng sẽ chuyện đó.

"Ký chủ nhất nên giao lưu sâu với Dạ Linh, năng lượng của mạnh nhất, khí vận cũng mạnh nhất, dù cũng là Thú phu đầu tiên."

Hệ thống nhắc nhở trong đầu cô.

Khóe miệng Tô Hi Nguyệt run rẩy, lặng lẽ liếc Dạ Linh bên cạnh.

Tối nay hình như đến lượt Dạ Linh, là trùng hợp hệ thống chó má cố ý.

Cô đang lén Dạ Linh, thì thấy đôi mắt bạc của nheo , đột nhiên bước tới.

"Nhìn gì?"

Dạ Linh một tay giữ lấy eo cô, giọng trầm thấp nguy hiểm: "Tối qua con rồng điên lăn lộn còn đủ ?"

Mặt cô lập tức ửng đỏ. Sao đàn ông cái gì cũng ?

Tối qua lẽ nào trốn trong bóng tối lén?

Ngón tay Dạ Linh vuốt ve vòng eo thon gọn của cô, cúi thì thầm tai cô: "Đêm nay đến lượt ."

Còn Phượng Túc thì chỗ khác . Vừa đến thiết với Nguyệt Nhi, thể?

Ít nhất đợi đến lượt nữa, hoặc là ngâm một thời gian nữa tính.

Không ai mấy đêm nay sống thế nào.

Mỗi một phút, mỗi một giây đều là sự dày vò.

Cái cảm giác đó khó chịu thể tả.

"Khụ khụ."

Bạch Kỳ đột nhiên ho khan hai tiếng, cái đuôi hồ ly bất động thanh sắc gạt tay Dạ Linh . Thay đó, dùng đuôi hồ ly câu Tô Hi Nguyệt đến bên cạnh : "Nguyệt Nhi, bản vẽ tường thành cần em xác nhận."

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc lướt qua hai đang dính sát , lạnh lùng : "Ban ngày ban mặt mà chuyện dâm dục."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-263-he-thong-pk-he-thong-cam-vao.html.]

Huyền Minh trực tiếp chen giữa, còn dùng m.ô.n.g đẩy Bạch Kỳ sang một bên, còn thì ôm lấy Tô Hi Nguyệt, chỉ Sở Du Du gào lên: "Nguyệt Nhi em xem kìa, nàng phát điên . Không lây . Hay là trói ?"

Mặc Lẫm thì trực tiếp hơn, lạnh lùng : "Giữ loại cũng phiền phức, bằng g.i.ế.c cho xong."

Lời của khiến khí xung quanh như giảm xuống mấy độ. Sát ý lạnh băng khỏi rùng .

Hiên Viên Minh vung đuôi rồng một cái, giành lấy Tô Hi Nguyệt lòng. Đôi mắt màu vàng sậm Sở Du Du đang lăn lộn đất, vẻ mặt chán ghét: " cũng thấy g.i.ế.c nhất, giữ chỉ mang tai họa."

Sở Du Du đột nhiên ngừng gào thét, chịu đựng cơn đau đầu mà lóc thảm thiết, ngừng dập đầu cầu xin: "Không, xin các đừng g.i.ế.c . thể việc, thể sinh con cho bộ lạc..."

"Giết nàng quả thật dễ dàng."

Bạch Kỳ ôn nhu như ngọc, " thì quá dễ dàng cho nàng . Cứ để nàng tiếp tục nô lệ , đôi khi sống còn khó chịu hơn chết, ?"

Sở Du Du liên kết với Bạch Dạ để đầu độc lão Thú vương, Bạch Kỳ hận cô thấu xương, để cô c.h.ế.t dễ dàng như . Mọi đều thể hiểu, , ai gì nữa.

Mặc Lẫm lặng lẽ thu tay , Bạch Kỳ thì .

Sở Du Du c.h.ế.t , cũng quan tâm.

Ánh mắt lạnh lùng của Bạch Kỳ lướt qua Sở Du Du, lạnh lùng hạ lệnh: "Tẫn Vũ, trói hai chân nàng . Nhớ kỹ, để nàng thể , nhưng thể chạy trốn. Lại khắc lên mặt nàng một dấu nô lệ. Nô lệ dáng vẻ của nô lệ. Đưa nàng đào đất, đến tối dừng ."

Tẫn Vũ lập tức dẫn theo hai Thú nhân tiến lên, thô bạo lôi Sở Du Du còn đang run rẩy dậy.

Vì hệ thống xâm nhập hệ thống cắm , "vầng hào quang vạn mê cấp sơ" mà Sở Du Du sử dụng ban đầu cũng mất tác dụng.

Sở Du Du hoảng sợ giãy giụa: "Không! Xin các ..."

"Câm miệng."

Tẫn Vũ tát một cái, mặt Sở Du Du sưng lên, khóe miệng chảy máu.

lập tức im lặng, dám giãy giụa cầu xin nữa.

________________________________________

Tô Hi Nguyệt lạnh lùng Sở Du Du kéo , hỏi hệ thống trong đầu: "Thế nào? Hệ thống cắm của cô tê liệt ?"

"Đinh! Xâm nhập thành công!"

Giọng hệ thống đầy đắc ý: "Tuy thể phá hủy , nhưng ít nhất trong ba tháng tới cái hệ thống cắm đừng hòng giúp Sở Du Du loạn. ký chủ, phụ nữ cũng là nữ chính nguyên tác, Thiên Đạo thể..."

"Biết ."

Tô Hi Nguyệt ngắt lời nó: "Ít nhất thể yên ba tháng."

Trước đây hệ thống cắm lén lút cấy virus hệ thống của cô, cũng khiến hệ thống của cô tê liệt ba tháng.

Giờ thì gậy ông đập lưng ông.

đầu về phía Phượng Túc đang chỉ huy vận chuyển vật tư.

Con phượng hoàng thô lỗ nhận ánh mắt của cô, lập tức liếc mắt đưa tình: "Tiểu Nguyệt Nhi cho mê mẩn ?"

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lạnh lùng, lập tức chắn giữa hai : "Phượng thiếu quân, chú ý lời và hành động của ."

Phượng Túc quan tâm, lắc lắc áo lông vũ đỏ rực: "Anh căng thẳng gì? giúp Lang bộ lạc giải quyết phiền phức, lão già cũng hứa sẽ tiếp tục tấn công nữa. Giờ là Thú phu thứ bảy của Nguyệt Nhi ."

"Đây chỉ là lời một phía của , ai thật giả?"

Mặc Lẫm đột ngột chen , lặng lẽ kéo Tô Hi Nguyệt về phía : "Cái c.h.ế.t của em gái và đại vu Phượng Diễm là chuyện nhỏ, hơn nữa hai vị Cung phụng thập giai phản, phụ sẽ dễ dàng bỏ qua như ?"

Anh thật sự tin, đây về cơ bản là mối thù thể hóa giải.

Phượng Túc , đôi mắt hoa đào nguy hiểm nheo : "Mặc Lẫm, đang nghi ngờ ?"

Mặc Lẫm mặt biểu cảm : "Sự thật thôi."

Thấy khí căng thẳng, Tô Hi Nguyệt vội vàng ngắt lời: "Đừng cãi nữa! Phượng Túc, phụ thật sự đồng ý truy cứu?"

Phượng Túc lập tức đổi sắc mặt, chiếc áo lông vũ đỏ rực bay phấp phới khi đến mặt cô, quyến rũ: "Đương nhiên~ dùng lá ảo giác uy h.i.ế.p ông . Lão già đó sợ nhất là chuyện năm xưa phanh phui."

Nói xong, đột nhiên hạ giọng: "Tuy nhiên."

Đầu ngón tay dấu vết móc lấy ngón út của Tô Hi Nguyệt: "Lão già đó gặp em."

"Không !"

Sáu Thú phu đồng thanh.

Phượng Túc tao nhã đảo mắt, "Gấp gì? còn xong . từ chối lão già đó, bảo ông gặp thì tự đến đây, còn Tiểu Nguyệt Nhi thì cửa Phượng tộc ."

Tô Hi Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Cô thật sự sợ Phượng Túc đầu óc tỉnh táo, đồng ý để cha gặp cô.

Mặc dù đến Phượng tộc, hơn nữa còn cho Phượng tộc long trời lở đất, nhưng đó là lúc cô mặc áo choàng tàng hình, lén lút.

Nếu đường đường chính chính , sẽ c.h.ế.t thảm thế nào.

"Phượng thiếu quân, nhất đừng giở trò gì."

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lạnh như băng, mang theo lời cảnh cáo nồng đậm.

Phượng Túc thèm để ý, phong lưu phóng khoáng: "Nếu thật sự hại Tiểu Nguyệt Nhi, hà tất tốn công tốn sức đối phó với lão già đó, còn vác một đống vật tư từ xa đến đây gì?"

Anh chỉ mười mấy con Cự Giác Thú chở đầy đồ đạc phía .

Huyền Minh đột nhiên nhảy tới, giật mạnh cái túi da thú ở phía ...

"Xoảng!"

Những hạt muối trắng trong suốt rơi xuống, phản chiếu ánh sáng trong nắng sớm.

"Muối?"

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc khẽ ngưng , dính một chút cho miệng: "Độ tinh khiết cao."

Tuy Lang bộ lạc thiếu muối, thậm chí còn một cái hồ nước mặn, nhưng điều cũng đủ để chứng minh thành ý của Phượng Túc.

Vân Vũ

Phượng Túc đắc ý ném chiếc quạt lông: "Đây là muối tuyết tinh đặc biệt của Phượng tộc chúng , đủ cho Lang bộ lạc dùng trong ba năm."

Dạ Linh, Mặc Lẫm, Bạch Kỳ, Huyền Minh đều vô cùng bất ngờ.

"Tiểu Nguyệt Nhi~"

Phượng Túc đột nhiên ghé sát tai Tô Hi Nguyệt, giọng như lan tỏa, "Cái 'bản cam kết' đầu tiên của , đủ để Thú phu thứ bảy ?"

Hiên Viên Minh lạnh đá một cái: "Nằm mơ!"

"Ôi chà biểu ca~"

Phượng Túc né một cách linh hoạt. Trong lúc chiếc áo lông vũ màu đỏ bay lên, lộ một n.g.ự.c rộng. "Anh danh phận , chẳng lẽ cho biểu xếp hàng ?"

Đôi mắt hồ ly của Bạch Kỳ khẽ nheo , chằm chằm Phượng Túc, dịu dàng như nước: "Phượng thiếu quân, quy tắc của Lang bộ lạc chúng là, mới đến ngủ ngoài cùng..."

Anh nhẹ nhàng dùng đuôi hồ ly gạt một cái, định Phượng Túc ngã.

Phượng Túc như mắt lưng, xoay một cái vững , còn thuận thế sờ đuôi hồ ly của Bạch Kỳ, đến rạng rỡ: "Ôi chà, thật là trơn mượt~"

Sắc mặt Bạch Kỳ khẽ biến, lập tức thu đuôi hồ ly . Trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Cái tên Phượng Túc , quả nhiên đơn giản.

Loading...