Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 261: Tới
Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:17:05
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hi Nguyệt sớm chú ý đến động tĩnh bên đống rơm, cũng thấy Mễ Dao trốn ở đó lén lút , nhưng để tâm.
Có tấm gương Mia, Mễ Dao nếu còn dám chuyện , thì đúng là quá ngu ngốc.
Mễ Dao tuy ngu, nhưng sự ghen ghét thể khiến con đổi, khó đảm bảo cô sẽ gì.
"Hệ thống, giúp theo dõi Mễ Dao, nếu cô bất kỳ hành động bất lợi nào cho , báo cho ngay."
Vừa bận rộn, cô thầm trong lòng với hệ thống.
Quay , cô dựng thêm một cái bếp lò đơn giản, dùng cái nồi gốm mới nung để hầm một nồi thịt gà với nấm, hương thơm lan tỏa khắp nơi.
"Được , già online."
Giọng hệ thống lười biếng vang lên trong đầu cô.
Khóe miệng Tô Hi Nguyệt giật giật, bỗng nhiên thấy cái hệ thống chó má cũng khá hài hước.
Hiên Viên Minh xổm bên cạnh cô thêm củi, đôi mắt màu vàng sậm phản chiếu ánh lửa, chớp mắt chằm chằm cô.
"Nhìn gì?"
Tô Hi Nguyệt đến nóng mặt, ánh mắt nhịn liếc qua, đầy vẻ dò hỏi.
"Nhìn em."
Hiên Viên Minh đột nhiên ghé sát , chóp mũi nhẹ nhàng cọ qua má cô, "Nguyệt Nhi, còn nhớ hứa với điều gì ?"
Giọng khàn khàn mang theo vẻ nguy hiểm.
Tay cô run lên, suýt nữa đổ nồi thịt gà,
Đương nhiên là nhớ, lúc để đồng ý giúp Bạch Kỳ, cô hứa với , đến lượt thể "tùy ý lăn lộn".
Nghĩ đến đó, mặt cô càng đỏ hơn, hờn dỗi trừng mắt , "Biết , , cần nhắc hoài ."
Cô vỗ một cái Hiên Viên Minh đang gần, định xoay ngoài hít thở khí, nhưng giữ chặt cổ tay.
"Không vội."
Ngón tay vuốt ve xương cổ tay cô, ánh mắt thâm trầm, "Đêm còn dài, chúng thể từ từ mà lăn lộn..."
Lời lớn, nhưng khiến mấy Thú phu xung quanh đồng loạt dựng tai lên.
Động tác thái rau của Dạ Linh lập tức dừng , đôi mắt bạc nheo về phía , trong mắt đầy ghen tị và khó chịu.
Mặc Lẫm mặt biểu cảm bóc tỏi, chẳng qua cẩn thận tỏi nát bét, cần bóc cũng dùng .
Bạch Kỳ khẽ, đột nhiên đến, nhẹ nhàng lấy chiếc muỗng gỗ trong tay Tô Hi Nguyệt , giọng dịu dàng như thể rỉ nước: "Nguyệt Nhi mệt , để cho."
Tay nghề nấu ăn của tuy bằng Tô Hi Nguyệt, nhưng một thời gian dài luyện tập, cũng tệ.
Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc liếc qua Hiên Viên Minh, "Nhóm lửa thì nhóm lửa , việc gì bày trò gì?"
Huyền Minh chen thẳng giữa hai , hét ầm lên: "Tiểu Nguyệt Lượng, cơm thơm quá, ăn ? Bụng đói ."
Tiếng kêu cuối cùng phá vỡ bầu khí kỳ lạ.
Tô Hi Nguyệt nhân cơ hội rút tay , mở nắp nồi gốm , hương cơm thơm ngát lập tức lan tỏa.
Hạt gạo trắng như tuyết, căng tròn, ánh lửa chiếu rọi lấp lánh như ngọc trai.
"Thơm quá!"
Huyền Minh hít hít mũi, mặt mày tràn đầy mong đợi, "Tiểu Nguyệt Lượng, cái thật sự no hơn thịt ?"
"Anh thử thì sẽ ."
Vân Vũ
Cô dùng muỗng gỗ múc một bát cơm, múc một muỗng canh gà nấm rưới lên . Đương nhiên gà và nấm cũng ít.
Huyền Minh nhận bát, ăn ngấu nghiến một miếng, nóng đến mức hà nhưng nỡ nhổ .
________________________________________
Hương gạo hòa quyện với vị ngọt của canh gà nổ tung trong khoang miệng: "Ngô, ngon quá!"
Dạ Linh tao nhã ăn cơm, đôi mắt bạc hiện lên ý : "Mùi vị quả thật tồi, một phong vị khác hẳn."
Mặc Lẫm trầm mặc gì, nhưng ăn nhanh hơn ai hết, thêm bát thứ hai .
Thanh Trúc lúc cũng lười tước tóc Huyền Minh, ăn đến mức ngẩng đầu lên .
Bạch Kỳ và Hiên Viên Minh ăn cũng ngon, tốc độ mỗi đều nhanh hơn .
Tuy hai , một đến từ Thú Vương Thành, một đến từ Long tộc Thượng vực, nhưng từng ăn cơm, vẫn chỉ ăn thịt.
Lúc họ đột nhiên phát hiện, nhất định là thịt mới thể lấp đầy bụng, cơm cũng thể, thậm chí còn ngon hơn.
Tô Liệt và tế tư ngửi thấy mùi hương đến, Lão Lang Vương nhận bát từ tay con gái, nếm một miếng dừng : "Nguyệt Nhi, gạo quả thật tồi, dễ tiêu hơn thịt."
Tế tư bưng bát, lộ ba cái răng vàng khè: "Thật là thứ , già tuổi cao, răng , mỗi ăn thịt đều vất vả, cơm mềm hơn thịt, cũng thích hợp với ."
Vu y xổm bên cạnh, ba miếng ăn hết một bát, háo hức trong nồi: "Cô bé, cho thêm một bát nữa!"
Khóe miệng Tô Hi Nguyệt giật giật, may mà cô nấu đủ nhiều, nếu sợ rằng còn đủ ăn.
Cô lặng lẽ thêm một bát cho vu y đưa qua, đồng thời giải thích: "Hạt thóc chỉ thể no bụng, mà còn dễ dàng bảo quản. Nếu phơi khô cho lu gốm đậy kín, thể giữ nhiều năm mà hỏng."
"Nhiều năm?"
Tay Tô Liệt run lên, suýt rơi bát, "Vậy mùa đông chẳng ..."
Cô gật đầu: " . Nếu thể trồng diện tích lớn, bộ lạc sẽ bao giờ lo thiếu lương thực mùa đông nữa."
Tế tư kích động đến râu dựng : "Trồng, nhất định trồng! Cái chắc chắn hơn săn b.ắ.n nhiều."
Mùa đông, con mồi hoạt động ít, căn bản săn gì. Hơn nữa thời tiết cực lạnh, mỗi năm bao nhiêu già, ấu tể và giống cái c.h.ế.t vì đói và rét.
Ngay cả Thú nhân c.h.ế.t cũng ít.
Nếu hạt thóc thật sự thể bảo quản lâu như , thì vấn đề thức ăn sẽ thiếu.
" bây giờ rảnh để trồng."
Tô Liệt cau mày ngoài lều, "Vẫn xây tường thành và nhà cửa . Mùa thu hoạch sắp kết thúc, mùa đông sắp đến, chúng chỉ xây tường thành và nhà cửa, mà còn dự trữ đủ con mồi để qua đông. Việc trồng hạt thóc chỉ thể đợi đến đầu xuân năm ."
Dạ Linh tao nhã nuốt xuống miếng cơm cuối cùng, đôi mắt bạc nheo : "Thủ lĩnh đúng. ..."
Anh về phía Bạch Kỳ, " đề nghị khi quy hoạch tường thành, dành đủ đất trồng trọt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-261-toi.html.]
Bạch Kỳ nhẹ, "Những cái nghĩ đến , nhưng định để đất trồng trọt ở bên ngoài tường thành. Ngoài hạt thóc, chúng còn trồng ma, đây đều là những thứ thu hoạch diện tích lớn, trồng trong tường thành thực tế."
Tô Hi Nguyệt khẽ gật đầu, "Bạch Kỳ đúng, trồng trong tường thành quả thật thực tế, cũng đủ đất để trồng. Còn vấn đề dã thú phá hoại, đến lúc đó thể cho Thú nhân luân phiên canh gác."
Tô Liệt và tế tư cũng tán đồng.
Dạ Linh gì thêm, dù trồng trong thành ngoài thành, đều ý kiến, chỉ cần đủ đất để trồng trọt là , "Giống lúa đủ ?"
" để một phần giống."
Tô Hi Nguyệt nhàn nhạt đáp: "Chắc là đủ để trồng mười mấy mẫu đất."
Mặc Lẫm đột nhiên lên tiếng: "Những nơi khác chắc cũng hạt thóc, đến lúc đó và Dạ Linh tìm xem."
Tô Hi Nguyệt "ừ" một tiếng, "Vậy các cứ tìm xem."
Nghĩ đến điều gì, cô thêm: "Bình thường ở bên ngoài nếu thấy gì lạ, đá lạ, đều thể mang về cho xem."
Lúa mì, ngô, khoai tây, khoai lang, quặng khoáng... những thứ cô đều cần tìm.
thể mô tả chi tiết từng thứ một, nên chỉ thể bảo họ mang về cho phân biệt, sẽ hữu dụng.
Mặc Lẫm cô thật sâu, gật đầu đồng ý.
Sau khi ăn xong, Tô Liệt liền dẫn tế tư và vu y rời .
Mấy đàn ông phiên rửa bát đĩa sạch sẽ.
________________________________________
Khi đêm khuya tĩnh lặng, Hiên Viên Minh hóa thành hình rồng, chở Tô Hi Nguyệt bay đến đỉnh cao nhất của hẻm núi.
Trong khí thoang thoảng vài tiếng hừ lạnh.
cô còn bận tâm, Chúc Long bay nhanh, chỉ trong nháy mắt đưa cô đến đài cao nhất hẻm núi.
"Nguyệt Nhi, chờ ngày lâu ."
Hiên Viên Minh hóa thành hình , nhẹ nhàng đặt cô xuống, ngón tay vuốt ve má cô, giọng khàn khàn, mang theo khát vọng dồn nén.
Tim Tô Hi Nguyệt đập dồn dập, ánh mắt nóng bỏng của đến mặt nóng bừng: "Anh... đè ..."
Hiên Viên Minh nới lỏng một chút, chóp mũi nhẹ nhàng cọ qua xương quai xanh của cô: "Nguyệt Nhi, đêm nay ánh trăng , nhưng trong mắt , em còn hơn ánh trăng."
Ánh trăng sáng tỏ như nước đổ xuống, chiếu hai bóng mờ ảo.
"Nguyệt Nhi."
Anh thì thầm bên tai cô, giọng khàn khàn, "Gọi tên ."
"Hiên... Hiên Viên Minh..."
Đôi mắt Tô Hi Nguyệt sớm ngập nước, ẩm ướt, giọng vỡ vụn.
"Không đúng."
Anh cúi xuống, cắn một cái lên môi cô như trừng phạt, đổi lấy tiếng thét thất thanh của giống cái: "Hồi nhỏ em gọi là gì?"
Ký ức đột nhiên . Cô bé ngày xưa ôm con "rắn đen nhỏ" thương, nhẹ nhàng dỗ dành: "A Minh ngoan, đau..."
"A Minh..."
Cái tên chỉ tồn tại trong ký ức, gọi gượng gạo và xa lạ.
cô vẫn gọi.
Tiếng "A Minh" dường như mở một công tắc nào đó, Hiên Viên Minh mất kiểm soát.
Đêm còn dài...
Ở đằng xa, Dạ Linh ngọn cây, đôi mắt màu bạc lấp lánh ánh sáng lạnh trong đêm tối.
Từ xa, thấy đôi mắt đỏ ngầu đài cao, Hiên Viên Minh đang phát điên, cùng với tiếng thét điên cuồng và run rẩy ngừng của Nguyệt Nhi. Môi mỏng của mím chặt.
Anh tiếp tục nữa, xoay biến mất trong màn đêm, trong đôi mắt bạc hiện lên một tia u ám.
Những ngày tiếp theo, trong bộ lạc bắt đầu bận rộn.
Việc xây tường thành và nhà cửa cần nhiều nhân lực và vật lực, các Thú nhân tự nguyện tổ chức, phân công hợp tác.
Có rừng chặt cây, đến bờ sông khiêng đá, phụ trách trộn vữa, dựng nhà.
Bạch Kỳ cũng về Thú Vương Thành, mà quyết định ở .
Nếu về Thú Vương Thành, thể ở bên cạnh Nguyệt Nhi ?
Còn công việc ở Thú Vương Thành, lệnh cho Thú nhân đưa đến đây để xử lý.
Khiến Tô Hi Nguyệt dở dở , nhưng cũng gì.
Tin tức Bạch Kỳ công ở Lang bộ lạc nhanh chóng truyền về Thú Vương Thành, gây sóng gió lớn.
Lão tế tư của Thú Vương Thành cầm cuộn da thú dậm chân: "Thú Vương mới giống cái bỏ bùa mê thuốc lú gì ?"
Đại trưởng lão vuốt râu trầm ngâm: "Nghe giống cái thể khiến hai vị Cung phụng thập giai của Phượng tộc cúi đầu xưng thần, e là chỗ hơn ."
Nhị điện hạ Bạch Sương trốn trong góc lạnh, ước gì Bạch Kỳ vĩnh viễn đừng trở về.
________________________________________
Thiên Vụ hạp cốc, sương sớm tan.
Tô Hi Nguyệt xổm bên nền quy hoạch, đầu ngón tay chỉ bản vẽ kiến trúc của Bạch Kỳ: "Độ dày tường thành ít nhất 3 mét, còn chiều cao..."
"Chiều cao 10 mét đủ ?"
Dạ Linh khom lưng đo đạc, đôi mắt bạc lướt qua địa hình xung quanh, "Lối hẻm núi hẹp, tường thành xây ở đây dễ thủ khó công."
Mặc Lẫm liếc : "Dùng đá granite nền, đất sét lấp khe hở, chắc chắn hơn nhiều so với tường đất đơn thuần."
Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc đột nhiên nheo : "Có đến."
Mọi cảnh giác ngẩng đầu, chỉ thấy một đôi cánh đỏ rực xé toạc sương sớm bầu trời, giọng thảnh thơi của Phượng Túc từ xa bay đến:
"Tiểu Nguyệt Nhi~ Thiếu quân đến để nương tựa em đây!"
Khi bóng dáng màu đỏ hạ xuống, áo lông vũ bay phấp phới. Phía Phượng Túc còn hơn mười con Cự Giác Thú chở đầy vật tư.
Điều chói mắt nhất là ở cuối đoàn Sở Du Du, thần sắc yếu ớt và đáng thương.
Tô Hi Nguyệt đơ mặt, Phượng Túc đến thì đến , còn mang theo Sở Du Du?