Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 258: Tà Môn
Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:17:02
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Phượng Khiếu lúc ẩn lúc hiện, cuối cùng cũng thu hồi Phượng hoàng Chân hỏa, giọng trầm thấp đầy nguy hiểm, "Rốt cuộc con cái gì?"
Phượng Túc chậm rãi thu ảo ảnh diệp đầu ngón tay, khóe miệng nhếch lên nụ đầy ẩn ý: "Rất đơn giản, con cha từ bỏ việc trả thù Lang bộ lạc, động đến họ một cọng lông tơ nào, dù là lén lút cũng ."
"Không thể nào!"
Phượng Khiếu đập vỡ một chiếc bàn ngọc bên cạnh, sát khí trong mắt tuôn trào, giận dữ : "Bọn chúng g.i.ế.c em gái con, nợ m.á.u trả bằng máu!"
Giết c.h.ế.t con tiện nhân đó là quá dễ dàng, thể dễ dàng buông tha như ?
Phượng Túc chẳng ngạc nhiên phản ứng của ông , việc đều trong dự liệu của , lạnh: "Vậy cha cả Thượng vực đều , ngài vì một đứa con hoang mà ép c.h.ế.t chính thất của ư?"
Trong điện lập tức tĩnh lặng đến đáng sợ.
Vài vị trưởng lão mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chỉ lập tức biến mất khỏi đây.
Sắc mặt Phượng Khiếu xanh mét, ông gắt gao chằm chằm con trai giống đến bảy tám phần, giận cực mà : "Ngươi dám uy h.i.ế.p ?"
"Đây uy hiếp, là giao dịch."
Phượng Túc lười biếng dựa cây cột, chiếc áo lông vũ màu đỏ càng tôn lên làn da trắng như ngọc, môi mỏng mím chặt, "Nếu cha nhất quyết động đến Lang bộ lạc, con sẽ mang ảo ảnh diệp đến Long tộc, để thấy rõ, rốt cuộc em gái của c.h.ế.t như thế nào."
Sắc mặt Phượng Khiếu đột ngột đổi, Hiên Viên Hạo yêu thương cô em gái nhất, nếu sự thật…
Ông dám tưởng tượng hậu quả.
Phượng Túc thấy vẻ mặt ông đổi, đôi mắt hoa đào khẽ lóe lên, tiếp tục đổ thêm dầu lửa: "À đúng , bây giờ biểu ca là Thú phu của Tiểu Nguyệt Nhi. Nếu cha thật sự g.i.ế.c trong lòng của , với cái tính điên cuồng đó, e rằng sẽ trực tiếp dẫn Long tộc đại quân đến Tê Phượng cốc."
Sắc mặt Phượng Khiếu càng khó coi hơn.
Ông đương nhiên tính điên của Hiên Viên Minh, thằng nhóc đó vì Tô Hi Nguyệt mà dám xé hôn ước của hai tộc. Nếu Phượng tộc động đến Lang bộ lạc…
Có điều, nếu Hiên Viên Hạo sự thật về cái c.h.ế.t của Uyển Dung ( của Phượng Túc) năm xưa, thì khó .
Phượng Túc thấy lửa đủ lớn, đột nhiên chuyển đề tài: "Thật cha cần gì gây đại chiến chỉ vì một đứa con hoang? Cô rơi kết cục đó, cho cùng cũng là gieo gió gặt bão. Hơn nữa, Lang bộ lạc chỉ là một bộ lạc nhỏ ở Hạ vực, đáng để ngài tự tay."
Phượng Khiếu lạnh lùng chằm chằm : "Rốt cuộc ngươi gì?"
Phượng Túc đột nhiên nở một nụ rạng rỡ: "Con để ý đến cô giống cái của Lang bộ lạc, con cưới cô bạn lữ."
"Cái gì?"
Giọng Phượng Khiếu lập tức cao lên tám độ, gần như thể tin tai .
Ông đột nhiên xông đến, chỉ mũi mắng: "Đầu óc ngươi vấn đề là bệnh? Đó là kẻ thù g.i.ế.c em gái ngươi đấy. Hiên Viên Minh điên cuồng thì ngươi cũng điên theo ? Đừng tưởng , Tô Hi Nguyệt vài Thú phu , một giống cái ti tiện như điểm nào xứng với ngươi? Chẳng lẽ ngươi chia sẻ bạn lữ với những giống đực khác?"
Đường đường là thiếu quân Phượng tộc, chia sẻ bạn lữ với Thú nhân khác, đây chẳng là trò ?
Không chỉ trò , mà còn nực đến rụng răng.
Với phận của bọn họ, giống cái nào mà chẳng , gần như tha hồ chọn.
Thậm chí nhiều giống cái dựa chủ động dâng đến tận cửa.
Phượng Túc rạng rỡ hơn, đầu ngón tay mân mê ảo ảnh diệp: "Cha, lời của ngài đúng . Tiểu Nguyệt Nhi tuy vài Thú phu, nhưng cô thể thu phục hai vị Cung phụng Phượng Trì và Phượng Lê, còn bản lĩnh khiến biểu ca phát điên mười mấy năm, một giống cái như , dù là ở Thượng vực Hạ vực cũng tìm thứ hai."
Phượng Khiếu tức đến râu run run: "Ngươi, tên nghịch tử nhà ngươi!"
"Cha."
Phượng Túc đột nhiên thu nụ , ánh mắt trở nên nghiêm túc, "Lần con nghiêm túc. Cha nếu đồng ý truy cứu Lang bộ lạc nữa, con sẽ giao ảo ảnh diệp cho ngài. Bằng ."
Hắn cố tình kéo dài âm điệu, ánh mắt lướt qua vài vị trưởng lão trong điện, ý tứ cần cũng .
Các trưởng lão mặt im lặng chứng kiến cuộc đối đầu giữa hai cha con, ai lên tiếng.
Sắc mặt Phượng Khiếu lúc ẩn lúc hiện, nắm tay siết chặt đến kêu răng rắc.
________________________________________
Bầu khí trong đại điện trầm mặc đến đáng sợ.
Không trôi qua bao lâu.
Cuối cùng, ông nghiến răng nghiến lợi : "Được, đồng ý với ngươi. ngươi lập tức giao ảo ảnh diệp , hơn nữa."
Trong mắt ông hiện lên một tia tàn nhẫn: "Giống cái đến Phượng tộc, tận mắt xem cô bản lĩnh gì."
Không chỉ g.i.ế.c Tê Ngô và đại vu Phượng tộc, mà còn bản lĩnh khiến hai Cung phụng thập giai phản.
Cả bên Long tộc, cũng Tô Hi Nguyệt khuấy đảo đến long trời lở đất.
Giờ ngay cả Phượng Túc, đứa con trai luôn đào hoa của ông cũng cô thu hút, thậm chí tiếc uy h.i.ế.p chính vì cô.
Phượng Khiếu trong lòng thể thừa nhận, giống cái quả thật bản lĩnh, và ông vô cùng tò mò.
Phượng Túc nhướn mày: "Chuyện e rằng . Nếu cha gặp cô , chi bằng tự Hạ vực?"
Nếu Tiểu Nguyệt Nhi đến Phượng tộc, e rằng cha sẽ vạn cách để g.i.ế.c cô.
Dù ngày đêm canh chừng, cũng sẽ lúc sơ suất hoặc để ý .
"Ngươi!"
Phượng Khiếu tức đến suýt động thủ, nhưng nghĩ đến điều gì đó, cuối cùng cũng nhịn .
Cuối cùng, cuộc đối đầu giữa hai cha con kết thúc bằng sự thỏa hiệp của Phượng Khiếu.
Ông cuối cùng ảo ảnh diệp, lưng phá hủy nó sạch sẽ.
Phượng Túc cũng chẳng bận tâm, sớm chép vô bản. Khi rời khỏi đại điện, quên ngoái đầu thêm một câu:
"À đúng cha, ngày mai con sẽ dọn xuống Hạ vực sống. Dù cha cũng thích con, cứ coi như con tồn tại luôn nhé~"
Phượng Khiếu tức đến nỗi ném thẳng cả chiếc bàn ngọc xuống đất.
________________________________________
Lãnh địa Long tộc, một dãy núi non trùng điệp, mây mù lượn lờ, tiếng rồng ngâm vang trời.
Đây là nơi ở của một bá chủ khác ở Thượng vực - Long tộc.
Tộc trưởng Long tộc Hiên Viên Hạo đang trong đại điện nghị sự.
"Ngươi cái gì? Phượng tộc những tiêu diệt Lang bộ lạc, ngược còn tổn thất nặng nề?"
Hiên Viên Hạo cau mày tam trưởng lão Hiên Viên Huyền mặt, cứ tưởng lầm.
Thực lực của Phượng tộc thế nào, trong lòng ông rõ hơn ai hết, chẳng kém Long tộc là bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-258-ta-mon.html.]
Lang bộ lạc dù lão tam giúp đỡ, Phượng tộc giỏi lắm cũng chỉ rút lui, tổn thất nặng nề ?
Hiên Viên Huyền gật đầu, " , tộc trưởng. Lang bộ lạc dường như tin , sớm một bước rút lui về Thiên Vụ hạp cốc, và tiến hành mai phục. Phượng Diễm đại vu đến Lang bộ lạc, phát hiện còn một bóng , trong cơn giận dữ liền sai đốt trụi Lang bộ lạc. Sau đó một đường diệt mấy bộ lạc ở Hạ vực. Khi tìm Thiên Vụ hạp cốc thì trúng mai phục, Phượng Tê Ngô c.h.ế.t thảm, Phượng Diễm đại vu cũng chết, hai vị Cung phụng thập giai cũng hiểu phản."
Hắn tóm tắt những gì xảy .
"Làm phản?"
Hiên Viên Hạo đột nhiên dậy, thần sắc cực kỳ kinh ngạc, "Sao thể? Cung phụng thập giai của Phượng tộc phản?"
"Đây cũng là điều thắc mắc. tận mắt thấy hai Cung phụng Phượng Trì và Phượng Lê rõ ràng đang sát khí đằng đằng, nhưng thoáng cái hiểu quỳ xuống mặt Tô Hi Nguyệt gọi chủ nhân, ngoan ngoãn như một con ch.ó ."
Tam trưởng lão Hiên Viên Huyền nhíu mày hồi tưởng .
Đây là điều thể nào hiểu , suy nghĩ mãi đường về mà vẫn thông.
Chỉ cảm thấy giống cái Tô Hi Nguyệt thật sự tà môn.
Hiên Viên Minh từ năm bảy tuổi đối phương cứu ở Hạ vực, khi trở về ầm ĩ lên đòi cưới bằng cô .
Thậm chí vì cô, tiếc hủy bỏ hôn ước giữa hai tộc long phượng.
Những chuyện xảy đó thì khỏi , chung là đau đầu lắm, dẫn đến việc tộc trưởng dùng đến thủ đoạn cứng rắn.
Không là do thủ đoạn của tộc trưởng quá cứng rắn, là thằng nhóc Hiên Viên Minh thật sự yêu cô giống cái đó đến mức nào.
Thế mà vì cô mà trở thành điên thú, một khi điên thì điên suốt mười mấy năm.
Long tộc dùng hết thủ đoạn, cùng với thiên tài địa bảo, cũng thể thanh lọc điên huyết trong cơ thể Hiên Viên Minh.
Ngược , chỉ cần thấy Tô Hi Nguyệt, bệnh điên huyết điên bệnh gì đều biến mất, ngay cả độc trong cơ thể cũng giải sạch, trở bình thường.
Đáng lẽ đây là một chuyện đáng mừng.
từng chuyện một nối tiếp , thấy chỗ nào cũng , cứ cảm giác tà môn.
"Chủ nhân?"
Sắc mặt Hiên Viên Hạo khẽ biến, trong lòng mơ hồ một suy đoán, nhưng dám chắc chắn, "Ngươi chắc chắn lầm?"
"Tuyệt đối ."
Hiên Viên Huyền thần sắc kiên định, "Lúc đó chỉ thấy, mà các trưởng lão và chiến sĩ tinh của Phượng tộc cũng thấy. Họ còn tận mắt thấy Phượng Trì theo lệnh của Tô Hi Nguyệt g.i.ế.c c.h.ế.t Phượng Diễm đại vu, còn đốt linh hồn của Phượng Tê Ngô. Sau đó Phượng Lê cũng , quỳ xuống giữa đầm lầy gọi cô là chủ nhân, Phượng tộc lúc đó mới đột ngột rút lui."
Hiên Viên Hạo gì, sắc mặt càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
Nếu ông nhớ lầm, một loại bí thuật thể khống chế tâm thần của Thú nhân, khiến đối phương cam tâm tình nguyện thần phục, gọi là chủ nhân.
loại bí thuật thất truyền từ lâu, ngay cả Long tộc cũng .
Một giống cái nhỏ ở Hạ vực thể ?
Chẳng lẽ…
Nghĩ đến khả năng đó, lòng Hiên Viên Hạo dâng lên sóng gió, lập tức hạ lệnh: "Truyền lệnh xuống, bảo Minh Nhi lập tức trở về một chuyến, chuyện quan trọng cần gặp nó."
"Vâng."
Hiên Viên Huyền tuân lệnh lui xuống.
________________________________________
Cùng lúc đó, Thiên Vụ hạp cốc.
Tô Hi Nguyệt đang hướng dẫn mấy Thú phu tuốt hạt thóc.
Những hạt thóc ban đầu lấy từ gian cũng mang tuốt.
Sử dụng chiếc máy tuốt hạt cổ truyền hệ thống thưởng.
Tuy chỉ một chiếc, nhưng mắt chỉ thể tạm dùng.
Nhất thời cũng thể tạo chiếc máy tuốt hạt thứ hai.
"Chỉ cần đạp thế , hạt thóc sẽ tự động tuốt , nhanh hơn nhiều so với dùng tay."
Cô đạp bàn đạp, giải thích cho mấy đàn ông.
Dạ Linh và những khác vây quanh, nghiêm túc quan sát hành động của cô, cùng với nguyên lý hoạt động của chiếc máy tuốt hạt.
Thứ thật sự thần kỳ, thể tự động tuốt hạt.
Hơn nữa tốc độ nhanh, chỉ một lát , chiếc thùng gỗ bên cạnh đầy ắp những hạt thóc vàng óng.
Thú nhân, giống cái, già và ấu tể trong bộ lạc đều tò mò vây xem náo nhiệt.
Mọi loại hạt vàng gọi là hạt thóc, khi tuốt, phơi khô và gia công sẽ thành gạo trắng.
Gạo nấu chín sẽ thành cơm. Nghe vị thơm ngọt mềm dẻo, no bụng.
Tuy Thú nhân thích ăn thịt hơn, nhưng thể thêm một loại thức ăn, đối với Lang bộ lạc mà cũng là chuyện .
Thỉnh thoảng cũng thể đổi khẩu vị mà.
Mễ Dao ngoài đám đông, ghen tị Tô Hi Nguyệt vây quanh như ngôi .
Từ đêm đó lén thấy Huyền Minh và cô… Mễ Dao trong lòng như rắn độc cắn, khó chịu vô cùng.
Tại chuyện đều thuộc về tiện nhân ?
"Giả tạo."
Cô lẩm bẩm một câu, xoay định rời .
"Đứng ."
Giọng lạnh lẽo của Thanh Trúc đột nhiên vang lên lưng.
Mễ Dao cứng đờ , từ từ : "Thanh, Thanh Trúc…"
Đôi mắt xanh biếc của Thanh Trúc lạnh lùng lướt qua cô : "Để thấy ngươi Nguyệt Nhi nữa, sẽ rút lưỡi ngươi."
Sắc mặt Mễ Dao trắng bệch, vội vàng lắc đầu: "Ta …"
"Cút."
Thanh Trúc lười cô giải thích, đầu ngón tay lưỡi d.a.o gió tước đứt một sợi tóc của cô để cảnh cáo.
Vân Vũ
Mễ Dao sợ hãi ôm đầu, may mắn chỉ tước đứt một sợi tóc, cô thở phào nhẹ nhõm.
Cũng dám nán đây nữa, xoay bỏ chạy.