Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 256: ghen ghét
Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:17:00
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn Huyền Minh trần truồng mặt, ánh trăng, cơ thể săn chắc hiện lên rõ ràng từng đường nét, vai rộng eo thon, sáu múi bụng rõ nét. Nước chảy dọc theo đường nhân ngư, khiến cô nuốt nước bọt. Người đàn ông , thật đúng là ngon mắt.
"Đẹp ?"
Huyền Minh thấy cô chằm chằm , trong lòng đắc ý, khóe miệng nở nụ phóng túng gò bó: "Hóa tiểu nguyệt lượng thèm khát thể đến thế."
"Ít tự luyến ."
Cô vươn tay chọc chọc múi bụng cứng rắn của , cảm giác chạm khiến tim cô lỡ nhịp. "Lại đây, xoa lưng cho ."
Nói , cô , đưa lưng về phía .
Huyền Minh khẽ, bàn tay to dán lên tấm lưng trơn bóng của cô, lòng bàn tay theo đường eo từ từ trượt xuống: "Lưng của tiểu nguyệt lượng thật , trắng hơn cả ánh trăng."
Nước từ đầu ngón tay lăn xuống, vẽ nên những vệt dài da thịt.
Tô Hi Nguyệt hừ nhẹ, đưa tay tát bàn tay an phận của : "Bảo xoa lưng, chứ sờ mó."
"Đây chẳng đang xoa ?"
Huyền Minh gian, cúi nhẹ nhàng ngậm lấy phần thịt mềm ở gáy cô: "Dùng miệng xoa cũng tính là xoa mà."
Mặt hồ đột nhiên gợn sóng.
Cô bỗng nhiên , nước té mặt Huyền Minh. Dưới ánh trăng, hàng mi ướt sũng khẽ chớp động, khiến gương mặt đầy vẻ hoang dã của vài phần đáng yêu.
"Hóa tiểu nguyệt lượng thích chơi nước?"
Huyền Minh lau mặt, khóe miệng cong lên một đường cong nguy hiểm, đột nhiên bế cô lên: "Vậy chúng chỗ nước sâu chơi cho nhé..."
"Ầm!"
Hai ngã mạnh xuống giữa hồ, đám côn trùng sống về đêm bờ giật bay tán loạn.
Làn nước mát lạnh ngay lập tức bao bọc lấy cả hai. Thế giới nước trở nên yên tĩnh và mờ ảo.
Tô Hi Nguyệt hành động đột ngột của giật , theo bản năng giãy giụa nổi lên mặt nước. Gạt tóc ướt khỏi mắt, cô vặn thấy Huyền Minh trồi lên. Nước chảy dọc theo xương quai xanh, sáu múi bụng ánh trăng lấp lánh màu mật ong.
"Nhìn ngây ?"
Huyền Minh một tay đẩy cô dựa tảng đá lớn giữa hồ: "Lát nữa để em cho đủ."
Đang định cúi xuống hôn thì.
Trên bờ đột nhiên truyền đến một tiếng "rắc" giòn tan.
"Ai!"
Huyền Minh cau mày hét lớn, mắt về phía nơi phát tiếng động.
Liền thấy một cái đầu bạc lông xù chui khỏi bụi lau sậy bên hồ.
Chính là Ngân Nhận lẻn chơi.
Tiểu lang hoạn nghiêng đầu, đôi mắt bạc chớp chớp, miệng vẫn còn ngậm một con cá còn sống.
"Cái thằng nhóc con, chỗ khác chơi ."
Huyền Minh suýt nữa thì bật . Thằng nhóc hổ là con của Dạ Linh, cũng thích rình trộm giống cha nó.
Tô Hi Nguyệt trong lòng nên lời, ngón tay chọc chọc n.g.ự.c : "Nó mới lớn đến , gì chứ?"
Huyền Minh bắt lấy ngón tay nghịch ngợm của cô, yết hầu chuyển động, giọng khàn khàn: "Thằng nhóc con tinh lắm. Lần còn học Thanh Trúc dùng dây mây đan lưới."
Lời còn dứt, Ngân Nhận đột nhiên "Gào" một tiếng, con cá trong miệng cũng rơi xuống đất. Nó giơ chân chạy về phía khu tạm trú của Lang bộ lạc, một nhỏ bé loáng cái biến mất.
"Chạy cũng nhanh thật."
Huyền Minh khẽ, chóp mũi cọ cổ cô: "Bây giờ ai quấy rầy nữa."
Ánh trăng xuyên qua mặt hồ, chiếu những gợn sáng lên hai .
Cơ bắp của Huyền Minh phập phồng theo từng thở, nước chảy dọc theo đường nhân ngư trượt xuống nước.
Cô cố ý dùng đầu gối cọ , khóe miệng nở nụ tinh quái: "Gấp gáp ? Vừa nãy tắm rửa sạch sẽ ?"
Huyền Minh bắt lấy hai chân an phận của cô, giọng khàn khàn: "Đây là đang tắm mà."
Anh đột nhiên lặn xuống nước. Trong tiếng kêu kinh ngạc của Tô Hi Nguyệt, hôn lên cô...
Cơ thể cô cứng đờ ngay lập tức, tê dại, đôi mắt đẫm nước.
Trừ Bạch Kỳ từng như , Dạ Linh, Mặc Lẫm và Thanh Trúc thì .
"Con dã lang ... đúng là chiều ."
Sóng nước nhấp nhô theo từng chuyển động, ánh trăng vỡ thành một vệt sáng bạc.
Trong bóng tối, Mễ Dao nắm chặt cây thuốc trong tay, lực siết gần như nát nó. Vu y thảo dược đủ, bảo họ ngoài hái một ít về. Không ngờ, gặp cảnh .
Cô ngờ Huyền Minh đối xử với Tô Hi Nguyệt như ... Thật sự...
Cô nhớ đến mấy chồng của , ngay cả Nanh Sói cũng từng với cô. điều đó nghĩa là trong lòng cô khao khát, chỉ là hổ dám .
"Con tiện nhân."
Mễ Dao ghen tị đến mức hốc mắt đỏ hoe. Khi , cô đ.â.m một bức tường thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-256-ghen-ghet.html.]
Nanh Sói lưng cô, mặt u ám, trong tay còn xách theo con d.a.o xương dính máu. Anh xử lý xong chiến trường trở về, thấy Mễ Dao rình trộm khác giao phối. Còn trốn trong bụi lau sậy.
"Xem đủ ?"
Nanh Sói bóp chặt cằm cô: "Có gần xem hơn ?"
Mễ Dao vẻ tàn nhẫn trong mắt sợ hãi. Cô chợt nhớ Nanh Sói từng là rể . Năm đó, để theo đuổi chị gái Mia, đánh bại nhiều dũng sĩ mạnh nhất bộ lạc, thực lực cũng thuộc top đầu.
Cô cố trấn tĩnh, hất tay : "Ngươi điên cái gì , chỉ đến giúp vu y hái thuốc thôi."
Nanh Sói lạnh, giật mạnh váy da thú của cô: "Hái thuốc cần xổm trong bụi lau sậy ?"
Giữa hồ đột nhiên truyền đến tiếng nước lôi cuốn, tiếng thở dốc và rên rỉ của giống đực và giống cái vọng .
Ánh mắt Nanh Sói tối sầm , trực tiếp vác Mễ Dao đang giãy giụa sâu trong rừng.
Trên tảng đá, Tô Hi Nguyệt như ở mây. Con dã lang Huyền Minh tuy thô lỗ, nhưng sẵn sàng chiều chuộng cô, hề ngại. Ví dụ như lúc , Huyền Minh đang hôn chân cô, vẻ mặt đầy vẻ say mê.
"Không thấy chân mùi ?"
Cô tò mò hỏi, dù nhiều đàn ông chịu nổi chuyện .
Huyền Minh ngẩng đầu, gương mặt đầy vẻ hoang dã nở một nụ phóng túng gò bó: "Tiểu nguyệt lượng đều thơm, chỗ nào cũng dễ chịu." Nói , còn thỏa mãn mà mút một cái, thể hiện sự yêu thích của .
Tô Hi Nguyệt lời thẳng thắn của bật . Cô duỗi chân dài , dùng ngón chân khều cằm : "Vậy ngươi thích ?"
"Thích."
Huyền Minh thuận thế nắm lấy mắt cá chân của cô, ánh mắt nóng bỏng chằm chằm cô: "Mọi nơi tiểu nguyệt lượng, đều thích."
Anh đột nhiên dậy, hình cường tráng áp lên, là một trận yêu tinh đánh .
Trong cơn mơ màng, Tô Hi Nguyệt thấy giọng của hệ thống vang lên.
“Đinh, chúc mừng ký chủ, độ hảo cảm của Huyền Minh +20, độ hảo cảm hiện tại là 95, tiến giai đoạn thâm ái. Thưởng cho ký chủ 1 bản thiết kế kiến trúc, 1 bản đồ vật Thiên Công Khai, 1 Trạm gác thuần hóa bách thú. Phần thưởng gửi ba lô hệ thống, xin ký chủ chú ý kiểm tra và nhận."
Tô Hi Nguyệt lơ mơ thấy tiếng nhắc nhở của hệ thống, khóe miệng tự giác nở một nụ .
Con dã lang , độ hảo cảm tăng lên thật nhanh.
Cô đang định kiểm tra phần thưởng của hệ thống, đột nhiên Huyền Minh xoay , một nữa đè lên tảng đá lớn giữa hồ.
Dưới ánh trăng, gương mặt hoang dã của ở gần, chóp mũi cọ cổ cô: "Tiểu nguyệt lượng, mất tập trung ."
Sóng nước nhấp nhô, Tô Hi Nguyệt một nữa mơ màng ngất .
...
Khi chân trời hửng sáng, Huyền Minh ôm cô gái đang ngủ say về lều, nhẹ nhàng đặt lên tấm nệm da thú. Phía là cỏ khô, thể cô đắp bằng da thú.
Anh nhẹ nhàng sờ mặt cô, khóe miệng nở một nụ dịu dàng. Sau đó mới nhẹ nhàng khỏi lều, chuẩn đồ ăn.
Dạ Linh và Mặc Lẫm vác hàng chục bó ngũ cốc trở về bộ lạc.
Hai vẫn còn dính sương đêm. Đôi mắt bạc và mắt đen đồng thời quét về phía lều, thấy Huyền Minh bước , mặt đầy vẻ đắc ý.
Trong lều, Tô Hi Nguyệt đang ngủ ngon, khóe miệng còn nở một nụ mãn nguyện.
Dạ Linh và Mặc Lẫm liếc , đều thấy sự khó chịu trong mắt đối phương.
Xem , đêm qua hai chơi vui vẻ.
Vân Vũ
Nghĩ đến việc họ mệt c.h.ế.t mệt sống cắt ngũ cốc cả nửa đêm, trong lòng họ càng khó chịu hơn. Họ chỉ ngay lập tức đánh cho Huyền Minh một trận.
Hai nghĩ , và cũng như .
Huyền Minh đang tâm trạng , định ngoài chuẩn đồ ăn cho Tô Hi Nguyệt.
Anh cảm nhận hai ánh mắt thiện chí.
Anh ngẩng đầu lên, vặn đối mặt với vẻ mặt u ám của Dạ Linh và Mặc Lẫm.
Huyền Minh: "..."
Hai vẻ ăn thịt ? Đêm qua chọc giận họ.
"Hai về ." Huyền Minh dừng bước: "Ngũ cốc cắt xong hết ?"
"Xong ."
Dạ Linh lạnh lùng lên tiếng, đôi mắt bạc thiện chí chằm chằm : "Đêm qua ngươi chơi vui lắm ?"
Trên mặt Huyền Minh lộ nụ đắc ý: "Cũng . Tiếc là tiểu nguyệt lượng thể lực , nếu lão tử còn thể chiến đấu lâu hơn..."
"Bốp!"
Vừa dứt lời, Dạ Linh đột nhiên tung một cú đ.ấ.m mặt . Huyền Minh kịp phòng đánh trúng, cả ngã ngửa, đ.â.m đống ngũ cốc đang phơi phía .
"Gào!"
Huyền Minh đau đớn kêu lên, ôm lấy bên má sưng lên nhanh chóng, trừng mắt Dạ Linh: "Ngươi điên ?"
Dạ Linh cử động cổ tay, ánh mắt hài hước: "Không gì, chỉ là thấy hôm nay ngươi đặc biệt đáng đánh, nhịn đánh thôi."
" là đáng đánh."
Mặc Lẫm lạnh lùng thêm: "Nguyệt Nhi đêm qua vốn mệt, khi dặn ngươi chừng mực. Ngươi chiến đấu đến sáng, là cô mệt c.h.ế.t ?"
Huyền Minh dù ngốc đến cũng hiểu , hai đang ghen tuông trắng trợn, cố ý gây sự.