Giống Cái Độc Ác: Vừa Hoang Dã Vừa Trà Xanh, Mỗi Ngày Đều Bị Tranh Giành - Chương 254: Chuyện cũ

Cập nhật lúc: 2025-08-21 10:16:57
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời , bộ khu trại bỗng chốc ồn ào.

"Đáng đánh đòn."

Đôi mắt vàng kim của Hiên Viên Minh cuộn trào lửa giận, một cú đ.ấ.m thẳng gương mặt tuấn tú đáng ăn đòn của Phượng Túc. Dù là em họ của , cũng cứ đánh .

Cú đ.ấ.m mang theo cuồng phong, hề nương tay.

Phượng Túc nhẹ nhàng lùi , áo vũ màu đỏ rực bay phấp phới trong gió đêm. Nắm đ.ấ.m sượt qua chóp mũi , mang theo vài sợi tóc.

"Anh họ ~ Nóng tính ?"

Đôi mắt hoa đào của khẽ nheo , một ngọn lửa Phượng Hoàng Chân Hỏa đột nhiên b.ắ.n từ đầu ngón tay, đánh thẳng mặt Hiên Viên Minh.

"Ầm!"

Hai luồng sức mạnh va chạm kịch liệt giữa trung, phát tiếng nổ đinh tai nhức óc. Dư chấn khiến xung quanh vội vàng lùi .

"Dừng tay!"

Tô Hi Nguyệt gấp gáp quát lên, nhưng kịp. Hiên Viên Minh và Phượng Túc giao thủ, đánh bất phân thắng bại.

Một là thiếu chủ Long tộc, một là thiếu quân Phượng tộc, đều là những thiên tài hàng đầu ở Thượng Vực, thực lực gần như tương đương. Lúc đánh , quả thực là ngang tài ngang sức.

Nhìn kỹ thì, cả hai đều biến thành bản thể, rõ ràng là vẫn dùng hết sức.

Áo vũ màu đỏ rực của Phượng Túc bay phấp phới, để lộ vòng eo săn chắc. Khoảng cách giữa hai càng ngày càng gần. Anh lả lơi dùng ngón tay nâng cằm Hiên Viên Minh, trêu đùa: "Anh họ lúc tức giận thật thú vị ~"

Lửa giận trong đôi mắt vàng kim của Hiên Viên Minh càng bốc lên. Anh hất tay Phượng Túc , gầm lên giận dữ: "Phượng Túc, đừng quá đáng!"

Đuôi rồng hung hăng quét về phía hạ bàn của đối phương.

"Ái chà ~"

Phượng Túc khoa trương xoay né tránh, nhưng vạt áo vũ đuôi rồng xé rách một vết, để lộ nửa bắp đùi trắng nõn. Anh hề tức giận, ngược còn nháy mắt đưa tình với Tô Hi Nguyệt: "Cô bé mau , bạn đời của ngươi xé rách quần áo của ."

Khóe miệng Tô Hi Nguyệt giật giật, cái tên điệu đà đánh cũng quên tán tỉnh.

Đang định lên tiếng, bỗng cảm thấy bên hông một cái đuôi lông xù quấn lấy.

Đuôi hồ ly của Bạch Kỳ từ lúc nào quấn lên cô. Hơi thở ấm áp phả tai cô: "Nguyệt Nhi thấy... và con phượng hoàng , ai hơn?"

"Muốn đánh thì đánh xa một chút."

Dạ Linh một tay kéo Tô Hi Nguyệt khỏi vòng tay Bạch Kỳ, đôi mắt bạc về phía Phượng Túc: "Xin hãy chú ý lời và hành động của ngươi, nếu đừng trách khách khí." Giọng lạnh lùng mang theo vài phần uy hiếp.

Huyền Minh đột nhiên từ bên cạnh lao tới: "Tiểu nguyệt lượng đừng để ý đến bọn họ, đêm nay đến lượt , là chúng tìm một nơi yên tĩnh nhé."

Lời còn dứt, Thanh Trúc từ xuất hiện, bất ngờ thốt lên một câu: "Nếu còn ồn ào thì hủy bỏ, nhảy sang lượt Hiên Viên Minh."

"Cái cây tre c.h.ế.t tiệt, tại nhảy qua lượt của lão tử?"

Huyền Minh lập tức đen mặt, giọng cao lên tám độ.

Đuôi rắn của Mặc Lẫm lặng lẽ quấn lấy eo Tô Hi Nguyệt, kéo cô lòng. Giọng lạnh lẽo: "Nếu còn ồn ào thật sự sẽ hủy bỏ."

Ngay lập tức, khung cảnh trở nên yên tĩnh.

Huyền Minh lập tức ỉu xìu, ánh mắt trừng Thanh Trúc, như thể đang : Cái cây tre c.h.ế.t tiệt , hãy đợi đấy... cũng tiếp tục ầm ĩ nữa.

Dạ Linh thoáng thấy hành động nhỏ của Mặc Lẫm, trong lòng khẩy, một chân dấu vết đạp lên đuôi rắn, dùng sức. Mặc Lẫm cau mày, nhưng lên tiếng. Anh chỉ lặng lẽ rút đuôi rắn khỏi chân Dạ Linh, ôm Tô Hi Nguyệt chặt hơn.

"Phì..."

Phượng Túc đột nhiên bật , ngón tay xoắn một lọn tóc, đánh giá : "Thú vị thật, sáu thú phu hàng đầu tranh giành sủng ái theo lượt ?" Anh đột nhiên áp sát Tô Hi Nguyệt, đôi mắt hoa đào tỏa ánh sáng mê : "Hay là theo về Phượng tộc, sẽ ở bên cạnh ngươi mỗi ngày..."

"Bốp!"

Nắm đ.ấ.m của Hiên Viên Minh và cánh tay bằng xương của Dạ Linh đồng thời đập tới. Áo vũ của Phượng Túc lập tức xé tan nát. Anh hề tức giận, mà lăn xuống đất, lúc lăn đến chân Tô Liệt: "Bố vợ đại nhân, bọn họ bắt nạt con ~"

Tô Liệt đang uống nước, liền phun . Lão Lang Vương trợn mắt thiếu quân Phượng tộc tự nhiên tự tại , râu cũng vì tức mà lệch : "Ai là bố vợ của ngươi!" Bây giờ ông cảm tình gì với Phượng tộc cả, dù con phượng hoàng mắt vẻ tệ.

Phượng Trì và Phượng Lê quá quen với sự đắn của Phượng Túc, nên đối với cảnh tượng mắt, họ cảm thấy gì lạ.

"Tất cả dừng một chút ."

Tô Hi Nguyệt cuối cùng cũng bùng nổ, một tay kéo Phượng Túc khỏi chân Tô Liệt, nghiến răng nghiến lợi : "Nói chuyện chính sự, cha của ngươi nếu dẫn binh đến g.i.ế.c thì bây giờ?"

Phượng Túc thuận thế nắm lấy cổ tay cô, như ảo thuật lấy một cây linh vũ màu đỏ rực từ trong áo vũ cắm tóc cô: "Đơn giản thôi, ngươi hãy nhận lấy tín vật đính ước của . Ta về sẽ với lão già đó..."

Ngón tay cọ cọ cổ tay Tô Hi Nguyệt, như một con mèo trộm cá: "Ta sẽ rằng yêu ngươi, cưới ngươi thì . Lão già đó nếu dám động đến ngươi hoặc Lang bộ lạc, sẽ tuyệt thực, thắt cổ, tự sát. Dù lão già đó thích , nhưng cũng là con trai duy nhất của ông , ông thể thật sự c.h.ế.t đúng ?"

Khuôn mặt tuấn tú của Hiên Viên Minh bỗng chốc đen , cái tên điệu đà học ?

"Con phượng hoàng đáng ghét, thật là đáng đánh."

Vừa , giáng nắm đấm.

"Đừng kích động mà, họ ~"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-doc-ac-vua-hoang-da-vua-tra-xanh-moi-ngay-deu-bi-tranh-gianh-jqru/chuong-254-chuyen-cu.html.]

Phượng Túc vung áo vũ màu đỏ rực, linh hoạt trốn lưng Tô Hi Nguyệt: "Chiêu của bách chiến bách thắng, lão già đó sợ nhất là tuyệt thực."

Mười cái đuôi hồ ly của Bạch Kỳ ở phía vẫy đầy nguy hiểm: "Thiếu quân Phượng, ngươi nghĩ đây là trò đùa ?"

"Sao là trò đùa?"

Phượng Túc đột nhiên thu nụ , đôi mắt hoa đào lóe lên một tia lạnh lùng: "Cái cha của vì tiện giống cái tức chết, vì Phượng Tê Ngô, đứa con hoang mà mấy tay với , thậm chí thể phạt quỳ , đứa con ruột duy nhất, ở từ đường. Bây giờ con hoang chết, vui mừng còn kịp."

Sự đổi sắc mặt quá nhanh của khiến sững sờ.

Hiên Viên Minh đột nhiên nắm điểm mấu chốt trong lời của : "Ngươi Phượng Khiếu tức chết? Dì yếu ớt, bệnh mà c.h.ế.t ?"

Đôi mắt vàng kim của đầy kinh ngạc, phẫn nộ và nghi hoặc. Anh chằm chằm Phượng Túc, dường như thêm thông tin từ biểu cảm của .

Đôi mắt hoa đào của Phượng Túc hiện lên một tia u ám. Ngọn lửa Phượng Hoàng Chân Hỏa đầu ngón tay đột nhiên bùng lên, chiếu rọi khuôn mặt tuấn tú của lúc sáng lúc tối: "Bệnh mà chết? Ha, đó chỉ là cái cớ để Phượng Khiếu, tên ngụy quân tử đó, che giấu sự thật thôi. Thân thể tuy cường tráng, nhưng cũng đến mức c.h.ế.t yểu."

Anh đột nhiên kéo cổ áo xuống, lưng , để lộ một vết sẹo gớm ghiếc ở lưng: "Lúc mười tuổi tận mắt chứng kiến, lão già đó vì đồng ý cho tiện giống cái nhà, dùng Phượng Hoàng Chân Hỏa ép đồng ý."

Ánh mắt Hiên Viên Minh dừng lưng Phượng Túc. Trên lưng , ngay giữa tim, một vết sẹo đỏ tươi, nổi bật làn da trắng nõn: "Đây là... vết sẹo do bỏng Phượng Hoàng Chân Hỏa ?"

"Không sai."

Phượng Túc thong thả chỉnh cổ áo, từ từ , khóe miệng nhếch lên một nụ mỉa mai: "Năm đó lao che chở , lửa của ông thiêu một chút. Sau đó uất ức mà chết, lão già đó đầu đón tình nhân và đứa con hoang thung lũng Phượng Hoàng. tay nhanh hơn lão già đó, khi c.h.ế.t sai g.i.ế.c tiện giống cái , chỉ đón Phượng Tê Ngô về."

Nói đến đây, vẻ châm chọc trong mắt càng đậm: "Lão già đó tiện giống cái c.h.ế.t thì vô cùng thảm thiết. Tội nghiệp đến c.h.ế.t vẫn nghĩ rằng Phượng Khiếu trong lòng , chuyện đều là do tiện giống cái sai. Thật là nực đến cực điểm."

Lửa giận cuồn cuộn trong đôi mắt vàng kim của Hiên Viên Minh: "Lão già đó đáng chết, tội nghiệp dì. Nếu dì Phượng Khiếu bạc bẽo như , cha năm đó chắc chắn sẽ đồng ý cho dì gả ..."

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lóe lên, Phượng Túc: "Cho nên ngươi cố ý bộ phong lưu, chỉ để chọc giận cha ngươi ?"

"Thế thì ?"

Phượng Túc đột nhiên áp sát Tô Hi Nguyệt, phả thở ấm áp tai cô: "Ta một kế."

Nói xong, lập tức trở vẻ bất cần đời. Ngón tay cuốn lấy một lọn tóc của cô: "Lão già đó nếu dám động đến ngươi, sẽ đến cửa tẩm điện của ông tang mỗi ngày, ông ép c.h.ế.t , giờ ép c.h.ế.t trong lòng , theo tuẫn tình. Tin tức truyền về Long tộc, truyền đến tai , tuyệt đối sẽ bỏ qua cho lão già đó."

Tất cả đều ngẩn ngơ, đôi mắt vàng kim của Hiên Viên Minh chằm chằm : "Ngươi nghiêm túc đấy chứ?"

Tô Hi Nguyệt theo bản năng sờ linh vũ đỏ rực tóc, cảm giác nóng bỏng. Cô định tháo xuống, nhưng Phượng Túc một tay đè : "Cô bé, đây là bản mệnh linh vũ của , rút sẽ c.h.ế.t ~"

"Ngươi!"

Hiên Viên Minh một tay túm cổ áo Phượng Túc, lạnh lùng : "Tháo linh vũ , đừng ép trở mặt với ngươi."

Phượng Túc mặc kệ nắm, đôi mắt hoa đào đầy ý : "Anh họ, gấp cái gì? Dù Nguyệt Nhi sáu thú phu , thêm một cũng nhiều hơn là bao ~"

Vân Vũ

"Bốp!"

Dạ Linh trực tiếp ngăn cách hai , đôi mắt bạc lạnh như băng: "Thiếu quân Phượng, xin hãy tự trọng."

Mười cái đuôi hồ ly của Bạch Kỳ vẫy đầy nguy hiểm ở phía , giọng ôn hòa đến đáng sợ: "Phượng Túc, chuyện của ngươi chúng tiếc, nhưng đó là lý do để ngươi đùa giỡn Nguyệt Nhi."

Phượng Túc đột nhiên thu nụ , áo vũ đỏ rực gió mà bay: "Ai đùa giỡn? Ta thật lòng giúp Lang bộ lạc, và cũng thật sự cảm thấy phương pháp ."

Anh sang Tô Hi Nguyệt, quỳ một gối xuống, nắm lấy tay cô: "Đồng thời cũng thật lòng cầu hôn."

Đuôi rắn của Mặc Lẫm đột nhiên quấn lấy eo Tô Hi Nguyệt, kéo cô về phía . Giọng lạnh lẽo: "Lang bộ lạc cần, Nguyệt Nhi cũng cần."

Phượng Túc dậy, hề bận tâm. Đôi mắt hoa đào hếch lên, như Mặc Lẫm: "Ồ? Ngươi chắc chắn như ? Ngươi thực lực của Phượng tộc ? Lang bộ lạc chỉ là một bộ lạc nhỏ ở Hạ Vực, còn Phượng tộc là một thế lực khổng lồ ở Thượng Vực. Nếu lão già đó tay thật sự, Lang bộ lạc của các ngươi chắc chống đỡ ."

Không khí trong trại trở nên căng thẳng và nghiêm trọng.

Đôi mắt bạc của Dạ Linh lạnh lùng, cánh tay bằng xương lập tức giang rộng: "Thiếu quân Phượng đang uy hiếp?"

Phượng Túc đột nhiên , ngón tay lả lơi gảy linh vũ tóc Tô Hi Nguyệt: "Sao thế? Ta chỉ đang sự thật." Anh dừng một chút, ánh mắt lướt qua , "Lão già đó thương Phượng Tê Ngô nhất, giờ nàng chết, ông tuyệt đối sẽ bỏ qua. Các ngươi nghĩ rằng, chỉ dựa địa hình Thung lũng Sương mù, cùng với những cái bẫy mà các ngươi bày, thể ngăn cơn giận của Phượng tộc ?"

Đôi mắt đen nhánh của Mặc Lẫm chằm chằm Phượng Túc: "Vậy, mục đích của ngươi là gì?"

Trong lòng sớm đoán , nhưng vẫn kìm hỏi .

Khóe môi Phượng Túc khẽ nhếch, đột nhiên áp sát tai Tô Hi Nguyệt, hạ giọng : "Rất đơn giản, hãy để trở thành thú phu thứ 7 của ngươi. Tiểu Nguyệt Nhi, thật lòng thích ngươi. Ngay từ đầu tiên chúng gặp , cảm thấy ngươi vô cùng đặc biệt, đặc biệt đến mức ngày đêm nhung nhớ, đêm thể ngủ, trong đầu là hình bóng ngươi."

Giọng của tuy lả lơi và mập mờ, nhưng biểu cảm nghiêm túc một cách hiếm hoi.

Tô Hi Nguyệt trợn tròn mắt, cái tên điệu đà thật ?

Sắc mặt của Dạ Linh, Mặc Lẫm và những khác lập tức chùng xuống. Ánh mắt bạc, mắt đen, v.v... đồng thời b.ắ.n về phía Phượng Túc, khí ngay lập tức trở nên căng như dây đàn.

Phượng Túc dường như nhận thấy áp lực xung quanh. Anh vẫn tủm tỉm cô, nụ đầy phong tình: "Tiểu Nguyệt Nhi, suy nghĩ một chút . Ngươi chấp nhận , chỉ nguy cơ của Lang bộ lạc thể dễ dàng giải quyết, mà ngươi còn thêm một thú phu trai giỏi chiến đấu. Sao chứ?"

Khóe miệng cô giật giật, mặt dày của tên điệu đà thật .

Vừa định mở miệng từ chối, trong đầu cô đột nhiên vang lên giọng của hệ thống: "Ký chủ, cô quên nhiệm vụ ẩn ? Chấp nhận Phượng Túc, cô thể công lược để đạt giá trị tình yêu. Hơn nữa, báo cho ký chủ một tin , độ hảo cảm của Phượng Túc hề thấp ~"

Cô ngây , đột nhiên nhớ đến nhiệm vụ ẩn mà hệ thống chó má đưa ban đầu.

Cô bất đắc dĩ thở dài, xem cái tên Phượng Túc thể nào vứt bỏ .

Thật lòng mà , cô ghét Phượng Túc, chỉ là cảm thấy đàn ông quá phong lưu, trong lòng vững.

Loading...