Giống Cái Ác Độc Giỏi Chạy Trốn, Bị Năm Thú Phu Tranh Nhau Cuồng Sủng - Chương 247: Lam Thương Minh Và An An 4 (hoàn)

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:03:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“C.h.ế.t tiệt!”

Tô An An cảm thấy sức mạnh nuốt chửng, cảm giác trong suốt của vây đuôi lan tràn.

Lam Thương Minh che chở cô ở lưng, vảy cá màu xanh nổi lên vẻ xám ngoét trong sương đen.

lúc , thức hải của hai đồng thời sáng lên ánh sáng nhạt, đó là hư ảnh một cuốn sách cổ phiếm kim quang.

Trên bìa sách sáu chữ “Nhân Ngư Ái Tình Bảo Điển” đặc biệt rõ ràng.

“Là thuật cộng hưởng tinh thần chúng cùng tu luyện!”

Tô An An trong nháy mắt hiểu ý, lòng bàn tay dán lên n.g.ự.c Lam Thương Minh.

Ánh sáng xanh băng của Lam Thương Minh và thần quang màu hồng của cô đan xen thành hình xoắn ốc.

Tinh thần lực của hai như thủy triều hòa quyện, hư ảnh sách cổ trong thức hải lật nhanh như gió.

“Lấy tình yêu khiên, lấy trái tim lưỡi d.a.o!”

Theo tiếng quát khẽ đồng thanh của hai , thần quang dung hợp như lợi kiếm bổ sương đen.

Móng vuốt màu đỏ phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương, ánh sáng thiêu đốt đến xèo xèo rung động.

Hình ở bụng bức tượng điên cuồng thét lên, cuối cùng vỡ vụn thành vô tinh thể đỏ trong ánh sáng mạnh.

“Không!” Xích Nha cùng với tinh thể đỏ hóa thành tro bụi.

Hẻm núi biển sâu bắt đầu sụp đổ, đá vụn rơi xuống như mưa.

Hải Vu đột nhiên lao từ chỗ tối, gào thét với tinh thể đỏ đang tiêu tan: “Chủ thượng!”

Lời còn dứt, một khối tinh thể đen rơi xuống xuyên thủng tim lão, mai lưng màu xanh đậm trong nháy mắt m.á.u nhuộm đỏ.

Lam Thương Minh ôm lấy eo Tô An An, đuôi cá màu bạc xanh phá nước mà : “Đi!”

Khi hai lao khỏi hẻm núi, phía truyền đến tiếng vang ầm ầm, cả vực sâu đáy biển sụp đổ.

Ánh ban mai xuyên qua mặt biển, chiếu lên bàn tay giao của bọn họ, Định Thần Châu và dấu ấn Thần Khế đồng thời sáng lên.

Vùng biển đẻ trứng vốn ô nhiễm thành màu mực, đang lấy tốc độ mắt thường thể thấy phai thành màu xanh trong suốt.

Ngay cả rạn san hô ở nơi sâu nhất cũng một nữa lộ màu đỏ tươi sáng.

“Ở đây.”

Tô An An vỗ vỗ vai , đuôi cá màu hồng chỉ về phía một bụi san hô lõm xuống.

Nơi đó cuộn mười mấy con ấu tể, vảy dị hình giống như lá rụng khô héo dán , vây đuôi tàn khuyết giống như vỏ sò gặm qua.

Lam Thương Minh dừng động tác, ánh sáng xanh băng ngưng tụ trong lòng bàn tay đan xen với ánh sáng hồng của cô,

chậm rãi phủ về phía các ấu tể.

Những cái vảy lả tả rơi xuống trong ánh sáng, lộ làn da mới sinh, phiếm ánh trân châu bên .

Con ấu tể gầy nhỏ nhất thăm dò vẫy vẫy vây đuôi mới mọc, bọt nước b.ắ.n lên rơi mu bàn tay Tô An An, mang theo xúc cảm ấm áp.

“Được .”

Tô An An khẽ, đầu ngón tay lướt qua sống lưng trơn bóng của ấu tể: “Sau sẽ đau nữa.”

Ánh mắt Lam Thương Minh rơi cảm giác trong suốt tiêu tan ở rìa vây đuôi cô, yết hầu giật giật: “Đuôi của em.”

“Sớm muộn gì cũng sẽ khỏi thôi.” Tô An An dứt lời.

Reya dẫn theo một đội vệ binh nhân ngư vội vàng bơi tới, trong tám cái xúc tu nâng một lọ t.h.u.ố.c trong suốt, đáy lọ lắng đọng bột phấn màu xanh đậm.

“Nguyên soái! Tìm !”

Trong giọng của Reya mang theo phẫn nộ:

“Lục soát từ trong t.h.i t.h.ể Hải Vu, độc tố của san hô nuôi trứng trùng khớp với cái !”

“Là lão dùng bột san hô đỏ điều chế độc, trộn trong dịch dinh dưỡng cho ấu tể!”

Lam Thương Minh nhận lấy lọ t.h.u.ố.c, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

Trong đôi mắt xanh băng cuộn trào cảm xúc phức tạp, chán ghét đối với sự ngụy trang của Hải Vu.

Càng sự chán ghét đối với chính .

Anh nhớ tới những lời chất vấn lạnh lùng trong thủy lao, nhớ tới bàn tay ấn cổ cô, nhớ tới câu “ sức chờ c.h.ế.t!”

“An An.” Anh đột nhiên mở miệng, giọng khàn khàn như giấy nhám mài qua: “Anh...”

“Dừng.” Tô An An vươn tay che miệng , đuôi cá màu hồng nhẹ nhàng móc lấy eo :

“Anh gì, em đều .”

Cô nhón chân, trán tựa cằm : “Khi lời nguyền khống chế, rõ ràng thể đ.â.m một kiếm xuống.”

Lông mi Lam Thương Minh run rẩy.

.” Cô rộ lên, ánh sáng nơi đáy mắt còn sáng hơn cả ban mai:

“Có thể giữ vững tia lý trí cuối cùng lúc đó, lợi hại , Nguyên soái của em.”

Mái vòm lưu ly của Hoàng cung Đế quốc rải xuống ánh mặt trời vụn vặt.

Tô An An và Lam Thương Minh bước đại điện, bốn vị thú phu đón tiếp.

Seville mỗi tay ôm một ấu tể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-ac-doc-gioi-chay-tron-bi-nam-thu-phu-tranh-nhau-cuong-sung/chuong-247-lam-thuong-minh-va-an-an-4-hoan.html.]

Anh trai Tế tư Thiên Nga nửa tuổi an tĩnh trầm .

Em gái Bướm Chúa vỗ cánh, ê a vươn tay về phía Tô An An: “Mẫu hoàng!”

Trong lòng Phỉ Chiêu, ấu tể hồ ly nhỏ đang ngủ say.

Ngân Cửu Diệu và Dạ Uyên thì một bên, một khoanh tay mặt lạnh, một lười biếng dựa cột.

“Nhiệm vụ của hai lâu ?” Ngân Cửu Diệu nhướng mày, “Hồng Thừa Thiên giải quyết ?”

Tô An An và Lam Thương Minh , thần sắc ngưng trọng.

“Bọn em tìm tượng Poseidon.”

Tô An An trầm giọng : “Vốn dĩ chuyện thuận lợi, nhưng ngay khi chuẩn phong ấn...”

Cô dừng một chút, đầu ngón tay vô thức vuốt ve kim văn tiêu tan cổ tay: “Bọn em nguyền rủa.”

“Lời nguyền?” Phỉ Chiêu nhíu mày, ấu tể hồ ly trong lòng dường như cảm giác, khẽ hừ hừ một tiếng.

“Mất trí nhớ.”

Lam Thương Minh lạnh lùng bổ sung, “Bọn quên mất , thậm chí, suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương.”

Bốn vị thú phu đồng thời biến sắc.

“Sức mạnh của Hồng Thừa Thiên càng ngày càng quỷ dị.”

Dạ Uyên nheo mắt: “Trước từng lời nguyền của còn thể thao túng ký ức.”

Tô An An gật đầu, lòng bàn tay ngưng tụ một luồng kim quang:

“Phiền toái nhất là, em thể cảm giác , ba trái tim còn của dung hợp .”

Trong đại điện đột nhiên yên tĩnh.

Em gái Bướm Chúa trong lòng Seville đột nhiên oa một tiếng lên.

Anh trai Thiên Nga vươn bàn tay nhỏ, nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh của em gái, giống như đang an ủi.

“Cho nên .”

Tô An An quanh , giọng kiên định: “Chúng cùng tay.”

Ngân Cửu Diệu lạnh: “Nên như từ sớm.”

Lúc , Tiểu Phấn Hồng đột nhiên thò đầu .

“Chủ nhân! Phương án tác chiến cuối cùng tính toán xong! Muốn tiêu diệt Hồng Thừa Thiên, thỏa mãn hai điều kiện:”

“Thứ nhất, tất cả thú phu thăng cấp lên 4S!”

“Thứ hai, tập hợp đủ năng lượng cộng hưởng của năm vị thần thú ấu tể!”

Trong đại điện lập tức nổ tung.

Ngân Cửu Diệu đột ngột thẳng, thụ đồng hắc kim sáng đến dọa : “Cuối cùng cũng đợi ngày .”

Đuôi rắn của Dạ Uyên vui vẻ vỗ mặt đất: “Xem tranh thủ thời gian .”

“Từ từ!”

Phỉ Chiêu đột nhiên xù lông, “ và Seville thành nhiệm vụ, An An phần của chúng ?”

Seville lạnh lùng cắt ngang: “Cậu ít nhất còn hưởng tuần trăng mật.”

Anh giơ cặp song sinh ấu tể lên, “ ngoại trừ tã, ngay cả đầu ngón tay An An cũng chạm .”

Tai hồ ly của Phỉ Chiêu lập tức vui vẻ dựng lên.

Được ! Chỉ cần Thiên Nga t.h.ả.m hơn , liền vui vẻ.

“Khụ!”

Vành tai Tô An An đỏ lên, mặt nghiêm túc:

“Tiếp theo sẽ ưu tiên giúp Dạ Uyên, Lam Thương Minh thăng cấp, còn ...”

Cô liếc về phía Ngân Cửu Diệu, “Nhanh ch.óng bổ sung thần thú ấu tể.”

Tiểu Phấn Hồng pặc một tiếng b.ắ.n màn hình chiếu cảnh: “Để đảm bảo công bằng, áp dụng hệ thống rút thăm ngẫu nhiên!”

Thụ đồng đỏ tươi của Dạ Uyên đột ngột co rút: “ cần rút thăm.”

“Ting!” Màn hình nhấp nháy: “Thứ tự ưu tiên 1: Ngân Cửu Diệu”

Đuôi của Đại Miêu vui vẻ vỗ mặt đất: “Vận may của ông đây tệ a!”

“Ting!” “Thứ tự ưu tiên 2: Lam Thương Minh”

Long vĩ của Dạ Uyên trong nháy mắt căng thẳng: “Từ từ!”

“Ting!” “Thứ tự ưu tiên 3: Dạ Uyên”

Phỉ Chiêu ôm ấu tể hồ ly tiếng: “Ha ha ha đáng đời!”

phục!”

Dạ Uyên c.ắ.n răng, Tô An An cắt ngang: “Thời gian một năm tiếp theo, thăng cấp, thụ thai, chuẩn chiến tranh!”

Ngân Cửu Diệu thể chờ đợi nữa ôm lấy eo cô: “Vậy thì bắt đầu từ tối nay...”

 

 

Loading...