Giống Cái Ác Độc Giỏi Chạy Trốn, Bị Năm Thú Phu Tranh Nhau Cuồng Sủng - Chương 143: Tranh Sủng Kịch Liệt, Đại Miêu Tạm Thời Dẫn Trước
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:00:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“An An vất vả !”
Những ngón tay rõ ràng khớp xương của Dạ Uyên đan lòng bàn tay Tô An An, giọng trầm thấp mang theo sự mê hoặc:
“Anh chuẩn bít tết bò Sao và Băng Lộ mà em thích nhất tinh hạm , về nghỉ ngơi thật nhé.”
“Được!” Mắt Tô An An sáng lên, nhịn nuốt nước miếng, nóng lòng cửa.
Dạ Uyên như hình với bóng bảo vệ bên trái, Ngân Cửu Diệu bên bá đạo dùng đuôi hổ quấn lấy eo nhỏ của cô.
Lam Thương Minh phía bảo vệ cô ở giữa.
Phỉ Chiêu tại chỗ Tô An An ba thú phu vây quanh.
Đôi tai hồ ly lông xù giật giật, ch.óp đuôi vẽ một độ cong giảo hoạt lưng.
“Phỉ Chiêu, ?”
Tô An An phát hiện Phỉ Chiêu theo, nghi hoặc đầu .
“Các !”
Phỉ Chiêu rũ mắt che ý đắc ý nơi đáy mắt, khóe môi cong lên độ cong , nốt ruồi son nơi đuôi mắt khẽ run theo nụ :
“Anh còn chăm sóc các thú nhân ở Phế Thư An Toàn Sở, tộc Hắc Ngưu bọn họ tới, cũng trông chừng nhiều hơn một chút.”
“Sao em quên mất chuyện chứ! Đại Hắc Ngưu bọn họ vì kéo dài thời gian cho kẻ truy bắt, đến bây giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh, em xem bọn họ.”
Tô An An ảo não vỗ đầu một cái, cảm giác áy náy trong nháy mắt nhấn chìm cơn thèm ăn.
Cô xoay chạy về hướng phòng y tế, làn váy màu hồng mang theo hương thơm lướt qua ch.óp mũi Phỉ Chiêu.
Phỉ Chiêu đang định nhấc chân theo, cái đuôi to bồng bềnh đột nhiên một lực lượng khổng lồ túm lấy, đau đến mức tai dựng lên.
Quay đầu đối diện ngay với đồng t.ử dựng màu đỏ sẫm của Dạ Uyên, sương độc cuộn trào trong lòng bàn tay hiện lên ánh xanh u ám ánh đèn: “Cướp An An, c.h.ế.t?”
“Qua ải của ông đây !”
Móng vuốt sắc bén của Ngân Cửu Diệu bật , gọt một nhúm lông tơ ch.óp tai Phỉ Chiêu.
Lam Thương Minh nâng ngón tay thon dài lên, băng trùy chỉ thẳng mi tâm con hồ ly: “Xem bài học còn đủ!”
Phỉ Chiêu trong nháy mắt chuyển sang vẻ mặt tủi , lông mày khẽ nhíu, đuôi mắt ửng đỏ:
“Các hiểu lầm , là cho An An.”
“Nếu cô nhớ kịp thời thăm hỏi thú nhân ân nhân cứu mạng, chắc chắn sẽ ảo não buồn bã.”
“Bớt giả vờ mặt bọn !”
Khóe môi đỏ thẫm của Dạ Uyên cong lên một độ cong âm lãnh, long trảo mang theo nọc độc điểm chính xác mi tâm Phỉ Chiêu:
“Mỗi đuôi mắt ửng đỏ là đang tính kế, tưởng bản rồng mù ?”
“Hồ ly gian trá, đừng ỷ An An tính tình mà giở trò tâm cơ!”
Thú đồng màu vàng kim của Ngân Cửu Diệu hiện lên ánh lạnh khát m.á.u.
Đuôi hổ như roi thép quất mạnh cái đuôi hồ ly bồng bềnh của Phỉ Chiêu, lông tơ trắng như tuyết lập tức bay tứ tung trong trung:
“Chuyện đòi ly hôn với cô , ông đây còn tính sổ !”
“ giả vờ!”
Phỉ Chiêu cụp tai xuống, dáng vẻ tủi khiến thú nhân thương xót, nhưng trong lòng điên cuồng oán thầm:
Chậc! Đám gia hỏa chỉ dùng sức mạnh , mà thấu cạm bẫy dịu dàng của !
Muốn ở riêng với An An mà khó thế!
“Thăm hỏi cứ gấp gáp lúc ? Không thể đợi An An ăn xong xuống ?”
Ngân Cửu Diệu "phi" một tiếng, hổ trảo ấn c.h.ặ.t lên vai Phỉ Chiêu.
Phỉ Chiêu vạch trần dứt khoát ngậm c.h.ặ.t miệng, nhưng cái đuôi an phận mà quẫy qua quẫy lưng.
“Lần điều tra thế lực Hắc Tinh, chủ lực.”
Ngân Cửu Diệu nheo mắt , giọng điệu cho phép nghi ngờ.
“Dựa cái gì?”
Phỉ Chiêu lập tức xù lông, tai dựng cao:
“ mới thèm chạy đôn chạy đáo, ở bên cạnh An An bảo vệ cô !”
“Dựa việc vì theo đuổi Cửu Tuệ, dùng ch.ó máy h.a.c.ker theo dõi cô !”
Khóe miệng Ngân Cửu Diệu cong lên nụ uy h.i.ế.p:
“Có tin chuyện cho An An ?”
Đuôi Phỉ Chiêu trong nháy mắt cứng đờ tại chỗ, tai cũng vô lực cụp xuống, chỉ thể tình nguyện gật đầu.
Đoạn lịch sử đen tối theo đuổi Cửu Tuệ , quả thực là vết nhơ cả đời rửa sạch !
Ngân Cửu Diệu hài lòng buông móng vuốt , thú đồng vàng kim quét qua Dạ Uyên và Lam Thương Minh, bổ sung:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giong-cai-ac-doc-gioi-chay-tron-bi-nam-thu-phu-tranh-nhau-cuong-sung/chuong-143-tranh-sung-kich-liet-dai-mieu-tam-thoi-dan-truoc.html.]
“Dạ Uyên và Phỉ Chiêu cùng .”
“Dựa cái gì?”
Quanh Dạ Uyên bốc lên sương mù đen hình rồng nồng đậm, đồng t.ử dựng màu đỏ tươi chằm chằm Ngân Cửu Diệu.
“Dựa việc Phong Thú Sở là địa bàn của cha nuôi - Simon!”
Ngân Cửu Diệu nhướng mày lạnh, móng vuốt sắc bén suýt chút nữa chọc ch.óp mũi Dạ Uyên:
“Nếu đưa An An đến đó, cô sẽ bắt ?”
Sương mù đen quanh Dạ Uyên trong nháy mắt ngưng tụ.
Hồi lâu , sa sầm mặt mày nhả một chữ: “Được.”
Ngân Cửu Diệu âm thầm đắc ý, cái đuôi vẽ một độ cong kiêu ngạo lưng.
Hồ ly gian trá và rồng điên rốt cuộc cũng đuổi !
Cá đông lạnh thực lực mạnh im lặng tiếng tranh giành, hợp tác với quả thực là thiên y vô phùng.
Vừa thể bảo vệ An An, thể bớt đám gia hỏa ngày ngày tranh giành tình cảm!
Anh lén liếc Lam Thương Minh, thấy Nhân ngư khẽ gật đầu.
Liên minh Mèo - Cá trong nháy mắt đạt thành.
Phỉ Chiêu nheo mắt , ch.óp tai khẽ động, với Dạ Uyên cũng đang đen mặt.
Món nợ tính toán cho kỹ, tuyệt đối thể để con hổ thối tiếp tục cưỡi lên đầu lên cổ!
Bốn vị thú phu vì tranh đoạt sự chú ý của Tô An An mà minh tranh ám đấu, dùng hết tâm cơ.
Mà giờ phút Tô An An, đang mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc cùng thở tuyệt vọng nôn nóng bao vây.
Bên trong khoang điều trị, hình to lớn của Đại Hắc Ngưu Hoắc Sâm cuộn thành một đoàn, sừng trâu gãy hiện lên màu trắng xám.
Dưới lớp da thịt cháy đen lờ mờ thể thấy xương cốt màu đỏ sẫm.
Đôi mắt trâu đục ngầu của miễn cưỡng mở một khe hở, trong cổ họng phát tiếng rống như tơ nhện.
Trên hình chiếu thương tích diện do bác sĩ Cú Mèo mở , là dữ liệu nguy hiểm màu đỏ:
“Tình trạng bệnh thú lý tưởng, thú hạch chính cacbon hóa, cơ thể tổn thất nghiêm trọng.”
“Theo cách điều trị thông thường, Hoắc Sâm qua đêm nay, sẽ từ cấp S trượt xuống cấp B.”
“Bác sĩ! Cầu xin ngài cứu Hoắc Sâm!”
Đồng t.ử màu hổ phách của Ngưu Tuyết Lê ầng ậng nước mắt, gấp đến độ giọng cũng run rẩy.
“Bác sĩ, Hoắc Sâm là thiên tài trăm năm khó gặp của tộc Hắc Ngưu chúng .”
“Kiểm tra gen cho thấy tương lai thể đạt tới cấp 3S! Là hy vọng của cả tộc chúng , cầu xin ngài nhất định cứu .”
Sắc mặt Ngưu Bích Kỳ trắng bệch, kích động nắm lấy cánh của bác sĩ Cú Mèo, suýt chút nữa thì quỳ xuống cho ông .
Thú nhân Cú Mèo bất lực lắc đầu: “Gen trượt dốc là thể đảo ngược.”
“Đừng ông !”
Hoắc Sâm đột nhiên giãy giụa kịch liệt, chấn động đến mức khoang điều trị kêu ong ong:
“Đợi khỏi thương tích, một tay thể nâng lên tảng đá ba tấn! Còn thể…”
Lời còn dứt, tiếng cảnh báo đột ngột vang lên: [Sinh mệnh lực giảm xuống 10%]
Da thịt cháy đen của bong từng mảng lớn, m.á.u tươi trong nháy mắt nhuộm đỏ dịch điều trị.
“Gạt !”
Ngưu Tuyết Lê nhào tới khoang điều trị, sừng trâu nhỏ đụng kính kêu ong ong, nước mắt ngừng chảy xuống:
“Gen một khi trượt dốc sẽ vĩnh viễn suy bại, căn bản khỏi .”
Ngưu Bích Kỳ vẻ mặt tuyệt vọng, hai chân mềm nhũn sắp quỵ ngã xuống đất.
Tô An An xông lên đỡ lấy Ngưu Bích Kỳ:
“Tin tưởng , thể chữa khỏi cho .”
“Hoàng nữ điện hạ đang khoác!”
Ngưu Tuyết Lê xoay trừng mắt, sừng trâu suýt chút nữa chọc mi tâm cô:
“Gen trượt dốc căn bản là vô phương cứu chữa!”
“Em đừng quên, chị chính là đồ của Cửu Tuệ, an ủi thú nhân chính là sở trường của chị.”
Tô An An nắm lấy sừng trâu của Ngưu Tuyết Lê, nhẹ nhàng đẩy cái đầu nhỏ của cô bé .
“ ! Cửu Tuệ các hạ chắc chắn cách!”
Mắt Ngưu Tuyết Lê sáng lên, kích động nhào về phía khoang điều trị: “Hoắc Sâm, cứu !”