Giếng Oan Sau Dãy Trọ - Chap 2 - Tìm Trọ & Cuộc Sống Ở Trọ
Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:24:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
C2
– Ôi, các cháu đến khu là đúng đấy. Cô tên chính là Nguyên bình thường á gọi là Năm Bé trong khu cô một khu dãy trọ dài giá rẻ lắm, phù hợp với các tân sinh viên mới chuẩn nhập học như bọn cháu.
Thắng châm điếu t.h.u.ố.c lên hút, rít một dài phả làn khói trắng xoá. Cậu khe khẽ ngẩng đầu lên chậm rãi hỏi .
– Trọ đầy đủ tiện nghi cô? Giá cả cụ thể như thế nào?
Vẫn giọng lanh lảnh và nụ mời chào bà Nguyên tuôn những lời hoa mĩ khen lấy khen để dãy trọ của cũng như đưa một cái giá hấp dẫn.
– Ôi cháu ơi cháu mới lên đây nên mà chắc cũng qua sự đắt đỏ của đất Hà Nội chứ? Kiếm trọ rẻ ở đây dễ mà khu ô nhiễm nhiều, trọ cô bao phủ đằng bởi cây xanh, khí thoáng mát hơn thế nữa phòng rộng và nước sạch bơm từ giếng lên cứ dùng thoải mái. Chưa kể ở đây an ninh , ít khi xảy mất trộm cũng như những tệ nạn khác vì nó xa những nơi đông đúc các cháu cứ yên tâm. Mà quan trọng hơn nữa là cô chỉ còn một dãy nhà trọ bên trống, do lâu ai thuê nên để rẻ lấy năm trăm nghìn một tháng thôi, cô đố các cháu tìm phòng to như mà ưu đãi đấy.
Nghe đến cái giá Thái Dương hai mắt sáng rực gật đầu lia lịa như hưởng ứng tất cả những gì bà Nguyên . Với cả ba mức giá đúng là thứ mà họ đang tìm kiếm, Thái Dương mồm nhanh hơn não ngay với bà Nguyên.
– Vậy cô để hai phòng cho bọn cháu nhé, bọn cháu giờ cần gấp lắm.
Nghe lời bà Nguyên tươi rạng rỡ, miệng bà như sắp ngoác đến tận mang tai. Hoài về phía nơi những bức tường cũ kĩ phủ kín rêu xanh bất chợt nghi hoặc vội kéo tay Thái Dương thì thầm.
– Như vội quá ? Xem đàng hoàng .
Thái Dương lọt tai, như cái rẻ mờ lý trí nên nhất quyết chịu đợi chờ thêm một phút giây nào nữa, cứ như thể sợ rằng sẽ ai đến cướp món hời của .
Không còn cách nào khác Hoài chỉ thể sang Thắng xem ý kiến thế nào. Thắng lạnh tanh thẳng thừng .
– Rẻ là , những chuyện khác tao quá quan tâm, dù thì cũng nhiều tiền. Mà tao thấy bảo kiếm trọ rẻ như thế khó lắm.
Nghe đến đây Hoài bất lực vì cả hai gã theo hề mảy may suy nghĩ nghi ngờ chút nào về sự kì lạ xung quanh cũng như giá phòng quá rẻ nơi chốn thủ đô hào nhoáng đắt đỏ .
Không còn cách nào khác Hoài đành theo hai phòng trọ. Nhìn tiền trao và chìa khoá cầm về mà Hoài cứ đau đáu trong lòng thôi. Đưa cả ba đến gần trọ bỗng bà Nguyên chỉ hướng đầu rời khiến Hoài càng thêm bất an, lo lắng. Giác quan thứ sáu của phụ nữ như thôi thúc cô đề phòng sự cổ kính đáng sợ bao trùm cả gian tĩnh mịch và tách biệt .
Khác xa với tưởng tượng của cả ba đây là nhà trọ dãy trọ nhiều phòng. Kì lạ là xung quanh cũng chỉ ngôi nhà một cách độc lập với các dãy khác trơ trọi. Ngôi nhà xây theo phong cách cổ xưa, lợp mái ngói đỏ nhưng theo thời gian cũng nhuốm phần đen kịt. Tường nhà quét vôi ve loang lổ, để ý kĩ còn vài chỗ mốc meo do lâu ở. Thấy Hoài bực dọc lên tiếng.
– Đây là nhà hoang chứ trọ cái nỗi gì?
Thái Dương lúc cũng gật đầu nhưng dám lên tiếng dù chẳng mấy hài lòng vì lúc nãy chính là nằng nặc đòi thuê.
Thắng vẫn phong thái cũ châm điếu t.h.u.ố.c rít một dài và phả làn khói dày đặc. Cậu gọi là Thắng Nghiện cũng là nguyên do cả đấy. Sau t.h.u.ố.c như phê pha Thắng mới .
– Thôi lỡ ở gì tính . Dọn dẹp tí là ở .
Bước bên trong còn tồi tàn hơn những gì phía ngoài thấy trong nhà mạng nhện bám đầy, ngóc ngách nào cũng phủ kín bởi bụi. Đến đây Hoài nhịn mà phát những tiếng c.h.ử.i thề chói tai hận chỉ lôi bà Nguyên để c.h.ử.i rủa phân trần lý lẽ. Thái Dương như ý thức sự bồng bột của bản nên mặt đỏ lừ ngượng ngùng cúi đầu im lặng.
Đâm lao thì theo lao, còn cách nào khác giờ cũng chập choạng tối mà tiền cũng trao nên cả ba bèn bật công tắc điện lên và bắt đầu dọn dẹp. Mỗi lia chổi là một ô nhiễm nặng nề. Bụi dày như sương sớm mùa thu cả ba ho sặc sụa. Thắng quen với khói t.h.u.ố.c nhưng mớ bụi dày đặc cũng chẳng chịu . Dù đeo một lớp khẩu trang nhưng cứ như những hạt bụi vẫn len lỏi trong khoang miệng. Mất một tiếng đồng hồ mới tạm xong phần xung quanh giờ còn nền nhà nữa thì tạm . Họ hỗ trợ phòng quét dọn bỏ sót một ngõ ngách nào dù bụi cứ từng lớp từng lớp bay lên mù mịt. Bỗng Hoài hét lên đầy kinh hãi.
– Ối, , mớ tóc rối như búi ở đây thế , ghê quá mất.
Hai còn thấy liền chạy qua xem. Thái Dương thoáng chốc lạnh cả sống lưng nhưng Thắng vẻ để tâm lắm chấn an Hoài.
– Không chỉ là mớ tóc thôi mà, chắc trọ là con gái nên mới nhiều tóc như .
Dù rợn rợn nhưng để mà nghĩ thì cũng khả năng như Thắng nên cả ba bắt tay dọn dẹp nhà trọ.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ kĩ thì ngoài việc bẩn nhà trọ quả thật rộng rãi, tận hai phòng ngủ và phòng khách khá to. Để thuê căn nhà thế với giá năm trăm nghìn quả thật khó tìm . Chỉ điều tại xung quanh là những dãy trọ nối tiếp mà ở đây sót một ngôi nhà với giá cho thuê vô cùng rẻ như ?
Màn đêm đen kịt như nuốt chửng thứ. Ngoài ngõ những ánh đèn sáng rực chiếu đến từng ngóc ngách khiến cho nơi như tách biệt với thế giới xa hoa, nhộn nhịp nơi đô thành. Đã qua một ngày mệt nhọc cả ba nhanh chóng ăn tối và chuẩn ngủ.
Sau khi ăn tối và chia phòng tất cả quá mệt do họ quyết định về phòng ngủ. Đến nửa đêm lúc giờ tiếng ngáy như sấm của Thắng vang vọng khiến Hoài tài nào ngủ nên bèn bực gõ cửa phòng bên kèm tiếng c.h.ử.i rủa. Do tường mỏng nên chỉ cần một tiếng nào nhỏ bên rõ mồn một.
– Thắng ơi mày ngáy to thế định cho ai ngủ ?
Hồng
Hà Văn Hồng
Thấy tiếng đập cửa của Hoài Thái Dương tỉnh giấc lay thằng Tới dậy.
– Thắng ơi, mày gì mà con Hoài c.h.ử.i khiếp luôn.
Thắng tỉnh dậy tiếng Hoài c.h.ử.i chút ngại ngùng nên bèn vọng .
– Tao xin nha, hôm nay mệt quá nên ngáy to.
Hoài bực định trở về phòng ngủ mà khi bỗng thấy tiếng khúc khích từ truyền đến nên bèn gõ cửa phòng dồn dập.
– Ê Thắng, Thái Dương, mở cửa cho tao với, tao thấy tiếng ai ghê quá.
Lúc như cũng thấy Thái Dương sợ hãi bật điện lên và mở cửa cho Hoài .
– Mày tao mới để ý, tiếng ở đáng sợ quá.
Thắng vẫn điềm nhiên hút t.h.u.ố.c .
– Thế xung quanh cả đống dãy trọ chắc từ đấy vọng chứ nữa, chúng mày cứ khéo tưởng tượng.
Hoài vẫn nghi hoặc hỏi .
– Mày chắc chắn đấy chứ tao thấy sợ.
– Chả thế chứ tin mày gõ cửa hỏi họ xem, sinh viên lúc nào chẳng nhiều chuyện tâm sự, .
Nghe Hoài cảm thấy đỡ lo hơn chút nhưng Thái Dương vẫn sởn hết gai ốc lên vì cảm thấy tiếng lạ lắm, cứ như ở gần họ .
Dù đưa lý do về tiếng khúc khích nhưng đêm qua vẻ chẳng ai yên giấc vì tiếng quái dị cứ kéo dài mãi đến tận gần sáng. Làm gì sinh viên nào mà như thần kinh, điệu ma mị như chứ. Dù sợ hãi nhưng cả ba đều tự trấn an bản và cho rằng tất cả chỉ vì những chơi vui quá nên mới nhiều như .
Gạt sự kì lạ và việc cả đêm khó ngủ tinh thần mệt mỏi nhưng Thắng, Hoài, Dương sáng nay vẫn lết xác nhập học vì hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của họ.
Ba đều ước mơ với ngành giáo dục, ai cũng mong đem cái chữ đến cho những đứa trẻ nơi thôn quê giống như các thầy cô dìu dắt và tận tâm dạy họ ngày còn thơ bé. Đây như một ước mơ lớn lao vì nghề nhà giáo là một nghề cao quý ý nghĩa đối với sự phát triển của nhiều thế hệ .
Đám bạn lò dò đến trường sư phạm. Khung cảnh mặt khiến cả ba há hốc mồm kinh ngạc, ngôi trường to lớn, sừng sững giữa gian rộng lớn nhưng cũng vô cùng nghiêm trang và đẽ. Nhiều sinh viên mới như họ và những sinh viên khoá tấp nập, ai nấy đều hân hoan, háo hức, chuyện trò vui vẻ. Bỗng khung cảnh khiến ba thấy bản thật lạc lõng.
Kết thúc buổi nhập học với màn chào đón tân sinh viên vô cùng hoành tráng. Những tiết mục văn nghệ, lời phát biểu tất cả khép trong tràng pháo tay của các sinh viên bên .
Trở về trọ phịch xuống giường giọng của bà Nguyên từ vang vọng. Bà gọi Hoài nhưng chẳng tên nên cứ gọi là cái gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gieng-oan-sau-day-tro/chap-2-tim-tro-cuoc-song-o-tro.html.]
– Cái gái trọ ở đây ? Ra đây cô nhờ tí.
Nghe Hoài khó chịu vùng vằng bật dậy khỏi giường, bước xem bà gì.
– Sao thế cô? Có chuyện gì mà tìm cháu ? Cháu tên Hoài cô ạ.
– À Hoài , ở nhà hai phòng thì cháu xem tiện cho cháu Xuân ở cùng ? Càng đông càng vui mà, ở cho bạn chứ nhỉ.
Hoài Xuân, một cô gái mặt trái xoan phúc hậu, đôi mắt cụp xuống qua vẻ khá rụt rè, sống mũi vểnh nhẹ cằm chút nhọn tổng thể vô cùng ưa . Hoài nghĩ một lúc bèn đồng ý dù gì ngủ cùng cũng đỡ sợ hơn.
– Vâng cô bảo bạn xếp đồ nhà .
Bà Nguyên ngậm mồm giục Xuân mau dọn ở cứ như thể sợ Hoài sẽ đổi ý định .
Những ngày đầu khi Xuân mới dọn đến còn bỡ ngỡ vì cô là xa lạ duy nhất ở đây. Nhịp sống của ba còn vẫn vẫn ồn ào náo nhiệt như lúc còn ở quê nhà. Vì vốn dĩ họ lớn lên cùng , chứng kiến lớn lên từ những ngày thơ ấu cởi chuồng tắm mưa đến khi lên đại học.
cũng may Xuân là dễ gần, và vui vẻ nên việc hoà nhập cũng vô cùng nhanh chóng. Xuân tên đệm là Hương Xuân, cái tên mà thôi liên tưởng đến mùi nhựa sống mới, mùi tái sinh từ những cây cỏ hoa lá khi trải qua những ngày mùa đông lạnh lẽo khắc nghiệt. Đó là mùi hương man mát, dễ chịu mà cũng vô cùng dịu dàng. Tên cũng khác là bao, từ ngày Xuân đến cả ngôi nhà trọ như khí mới. Một luồng năng lượng mới mẻ lan toả trong ngôi nhà trọ . Cô giúp đỡ , dễ thương, hoà đồng khiến cả ba đều vô cùng quý cô.
Hoài là đứa con gái mà trong mắt Thắng và Dương đó chẳng khác gì một bạn chí cốt. Họ coi Hoài là đối tượng mà bản sẽ thích nên tất cả chỉ dừng ở mức tình bạn thuần khiết nhưng thiết vô cùng. Tuy với Xuân khác, Thắng và Dương lố lăng theo đuổi. Những trai trẻ ở quê còn ngại ngùng muôn điều mà luôn dấu sự hổ cố gắng tỏ ga lăng để nữ thần sẽ lâu hơn một chút. Cách thể hiện cũng vô cùng giản dị như mua kẹo, khi thì cố khiêng đồ hộ Xuân mà khiến thứ trở nên lộn xộn, tung toé.
Ấy mà cái gãi đầu ái ngại của hai bạn, Xuân chẳng những giận mà còn nhẹ nhàng dọn dẹp và nhặt những đồ rơi vãi. Xuân cứ như tia nắng mùa xuân ấm áp , điềm nhiên, dịu nhẹ khiến hai con trai càng trở nên bối rối.
Cứ thế ngày qua ngày Thắng và Dương chí choé chỉ vì tranh xuất cạnh nữ thần của . Những trai ngây ngô chỉ đang cố gắng thể hiện phần tình cảm trong sáng nhất của tuổi học trò. Nhiều lúc họ tranh nấu cơm thể hiện là chăm chỉ, cãi vì tắm lâu, giành đủ thứ việc. cứ thiếu gì ví dụ xà phòng dầu gội là tiếc lời nài cho mượn. Khiến hai cô bạn gái cùng phòng buồn quá lúc nào cũng họ. Hoài với Xuân.
– Hai thằng ngáo thích Xuân đấy, tranh thể hiện nữa chứ, buồn quá.
Xuân e thẹn phủ nhận.
– Chắc , chắc là hai bạn chỉ giúp đỡ chúng thôi.
Hoài lớn.
– Ui dào tớ lạ gì tụi nó, hai thằng tớ chơi cùng từ hồi cởi chuồng tắm mưa mà, nhưng kệ họ đừng yêu ai nhá để hai thằng tranh việc, nhàn, haha.
Xuân đỏ mặt tía tai những gì Hoài , thấy lời của Hoài Thắng và Dương tức giận đồng thanh quát lớn.
– Con Hoài mày im , mày linh tinh gì đấy hả?
Thấy cảnh Hoài nhịn mà bật lớn thành tiếng, cô nghĩ ngày vì yêu mà hai thằng bạn của bày vẻ hài hước như .
Đêm dần buông xuống, màn sương lạnh mờ ảo bao trùm cả dãy trọ. Căn nhà trọ của bốn lấp lánh ánh đèn dây tóc màu vàng vàng vô cùng ấm áp. Trước làn gió thổi theo từng đợt sương lạnh trái ngược với cái nắng gắt gao của ban ngày. Bốn tập trung ở phòng khách c.ắ.n hạt hướng dương kể chuyện ma.
Hoài, Dương, Thắng thi kể những chuyện ma mà họ già trong vùng quê của họ kể. Xuân vén tóc chân quằng vắt vẻo :
– Mẹ tớ là dân vùng sông nước, tớ từng tớ kể ma da là linh hồn c.h.ế.t đuối dẫn dụ xuống sông kéo họ xuống nước để thế mạng, chỉ như linh hồn mới siêu thoát. Có đoàn khách du lịch nọ qua mùa mưa lũ, tớ chở họ bằng ghe đến đoạn giữa sông tự nhiên thấy đám bèo nổi lênh đênh một đứa bé như mờ như ảo đó vẫy tay về phía họ. Vị khách đó sốt ruột định bơi đến cứu tớ mới ngăn và .
– Làm gì đứa trẻ nào bèo và nổi mặt nước?
Nghe lời vị khách mới bừng tỉnh tớ cũng trèo thật nhanh. Chưa bao xa mặt quả nhiên ngay cả đống bèo và đứa trẻ đều biến mất tăm.
Thắng chăm chú kể xong rít một thuốc, cả bọn lúc sợ hãi Dương réo lên.
– Ôi chuyện thật ? Sao những chuyện vùng sông nước luôn bí ẩn và đáng sợ đến thế?
Hoài tủm tỉm trêu trọc.
– Nghe tớ kể tiếp đây .
Tất cả im lặng chỉ tiếng c.ắ.n hạt dưa tách tách. Đến lượt Hoài kể.
– Tớ mợ kể hồi mới phổ biến xe máy mà ngày xưa qua những đoạn âm u ma xin nhờ xe. Hôm một trong làng mợ chơi khuya khi về làng thì qua một cánh rừng đến đoạn đất đá gồ ghề nhất bỗng một cô gái mặc áo trắng vẫy tay xin nhờ xe, bụng đồng ý cho nhờ mà chút nghi ngờ nào về việc nửa đêm một cô gái ở đây. Cả quãng đường cô một câu hỏi cũng chẳng trả lời, chiếc xe bỗng ngày càng khó điều khiển, đuôi xe cứ như chở một cái gì đó nặng nên dừng xe xem xét thì thấy cô gái khi nãy giờ bằng một cái xác đầy m.á.u me thòng lòng đuôi xe. Anh sợ quá kệ sự phóng thẳng xe về làng. Qua khỏi thổ công đuôi xe nhẹ cũng chẳng thấy cái xác nữa. Thế là từ như điên như dại, suốt ngày sống trong sợ hãi.
Tiếng c.ắ.n hướng dương tách tách vang lên cùng vô vàn những câu chuyện ma khác mà họ kể khá khuya Thái Dương mới .
– Có chuyện tớ nên cho các .
– Chuyện gì thế?
Hoài tò mò.
– Chuyện khó vì tớ cũng thật .
– Sợ gì, kể .
Thắng đáp mặt vẫn lạnh tanh như chẳng mảy may sợ hãi.
– Chuyện, chuyện là tớ một em Diệu Hương nhà ở ngã ba cảnh báo rằng trong ngôi nhà trọ đang sinh sống c.h.ế.t.
Nghe đến đây ba còn im bặt, khí xung quanh bỗng trở nên đặc quánh , đây mới là thứ khiến họ sợ hơn cả hàng chục câu chuyện ma mà khi nãy kể cho . Dường như chỉ mỗi Thái Dương mà tất cả ai nấy đều suy nghĩ về vấn đề bởi từ khi học họ nhiều lời khuyên chuyển trọ và những chuyện đáng sợ mà những gặp . Im lặng hồi lâu Hoài trấn an.
– Ôi dào, chắc em trêu thôi, ở mấy hôm thấy gì , đừng nghĩ linh tinh, hôm nay đến đây muộn giải tán ngủ thôi nhỉ.
Dứt lời cả bốn ai thêm gì chỉ vệ sinh cá nhân cùng ngủ. Hôm gió như rít qua từng khe hở của ngôi nhà khiến khí thêm phần lạnh lẽo.
Trở trường với những bài giảng buồn chán trong tâm lý của những đứa trẻ mới lớn. Thắng ngáp ngắn ngáp dài vùi đầu quyển sách tính đ.á.n.h một giấc ngon lành vì dù ở giảng đường đông như chắc ai để ý. e thẹn Xuân thấy lườm một cái Thắng như đôi phần sợ hãi tỉnh táo ngay suốt buổi đến khi về. Đến lúc về do Xuân học cùng ngành với họ nên cả bốn vẫn cùng sải bước sân trường đại học rộng lớn. Đang đường về gần đến trọ bỗng từ một nữ sinh mặc đồ trắng toát tay xách chiếc ba lô thời giống như tồn tại hàng vài chục năm . Thân áo dài trắng sờn đ.â.m sầm họ, vẻ mặt cô trắng toát hiện rõ nét sợ hãi. Khuôn mặt khiến bốn thoáng nét giật nảy. Cô nữ sinh đó lên tiếng.
– Giúp , cái giếng nhốt , muộn học mất, thầy u chắc chắn sẽ g.i.ế.c nếu đỗ đạt.
Tất cả lời bỗng sững , trong đầu ai cũng hiện lên suy nghĩ chuyện gì ? Giếng nào nhốt cô ? Xung quanh cái giếng nào ?
Chưa kịp để họ định thần cô gái chạy vội vã biến mất hư . Khi bốn kịp phản ứng thì chẳng cô biến . Một cơn gió thổi qua khiến cả bọn rợn tóc gáy. Tất cả đều thấy lành lạnh phía và nghẹt thở đến kì lạ, như thể thứ gì đó nặng trĩu đè nén từ khi cô gái xuất hiện.
Không ai để ý sự kì lạ của cô gái tất cả trở về nhà trọ một ngày học tập mệt mỏi, ai cũng lười biếng ngả lưng lên giường.
Được một lúc Hoài dậy giặt đồ khi giặt xong vì sào phơi cũ hết chỗ nên Hoài quyết định dựng tạm một chỗ phơi quần áo. Đi loanh quanh bỗng cô giật phát hiện một chiếc giếng cổ che khuất bởi vài cây xuyến chi mà ai để ý. Hoài tiến gần xem xét tình hình chỉ thấy cái giếng nhuốm màu thời gian rong rêu bám đầy, khi cô mở nắp đậy ngó xuống nước đen đặc vì phần là giếng tối phần là màu nước cũng lạ còn mùi tanh như mùi máu. Hoài liền gọi xem, Dương vốn nhát gan thấy cái giếng nghĩ đến cô nữ sinh gặp hồi chiều tối thì giật nảy .
– Có khi nào cô gái hôm nay gặp là oan hồn phong ấn ở giếng ?
Thắng bật khanh khách.
Còn.