Giày Thủy Tinh Và Đôi Chân Trần - Chương 15: Món Quà Tốt Nghiệp Và Lần Đầu Tiên Vụng Dại
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:10:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, Đinh Chi Đồng một giấc mơ.
Cô mơ thấy căn hộ của Cam Dương, cùng sàn nhà trong căn phòng . Trong mơ, thời gian trôi mất cảm giác chân thực. Có lúc, là chống khuỷu tay cô. Có lúc, là hai quấn quýt hôn . Mà cô trong mơ như một ngoài cuộc, cách một những hành động của trong mộng, cùng với hoàng hôn dần buông ngoài cửa sổ, bầu trời chậm rãi chuyển sang màu xanh biển, ráng chiều màu cam phớt hồng nơi chân trời ngày một mờ .
Rõ ràng chẳng gì xảy , nhưng cảm giác khó mà diễn tả, đến nỗi sáng sớm tỉnh dậy, cô ngây giường lâu, hiếm khi ngủ nướng, mặc cho đồng hồ báo thức reo hai .
Lịch lật sang tháng mười hai, đây sẽ là tháng cuối cùng của cô ở Ithaca, tất cả các môn học, kỳ thi và buổi bảo vệ luận văn đều kết thúc.
Lễ nghiệp mùa đông sắp xếp ngay kỳ nghỉ Giáng Sinh, đến lúc đó đội mũ cử nhân, nhận bằng, cô sẽ thu dọn hành lý rời khỏi nơi .
Nửa tháng nghỉ tiếp theo vặn dùng để chuyển nhà. Sau Tết Dương lịch là khóa huấn luyện tập trung mười tuần của M Hành, cô thể ở trong căn hộ dịch vụ do công ty cung cấp, đồng thời tận dụng thời gian để tìm nhà ở New York.
Sau đó nữa, sự nghiệp đãi vàng của cô sẽ chính thức bắt đầu.
Tất cả những điều đều là những sắp xếp rõ ràng định, cô diễn tập trong đầu nhiều . Chỉ Cam Dương, là một nhánh cây mọc ngoài dự tính.
Như thể hạ quyết tâm, cô mua một hộp b.a.o c.a.o s.u ba chiếc, đặt trong cặp sách để phòng khi cần, đó vẻ phóng khoáng tự nhủ: Đinh Chi Đồng, mày cứ coi đây là món quà nghiệp của mày . Nếu xảy , đó là một hồi ức . Đến lúc kết thúc, cũng cần quá đau khổ.
Nhiều năm , cô từng một thời gian trị liệu tâm lý, nhắc đến suy nghĩ của lúc đó.
Bác sĩ trị liệu thấy nhiều nên lạ, đáp: “ là một sẽ như , khi họ lo âu về một chuyện thể xảy , họ sẽ đơn giản là thúc đẩy nó xảy .”
“Vậy đây là hành vi bình thường?” Đinh Chi Đồng hỏi.
bác sĩ trị liệu đưa phán đoán bình thường , chỉ : “Đây là một biểu hiện của chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.”
Một ngày nữa trôi qua, Đinh Chi Đồng vẫn chạy bộ cùng Cam Dương, tận hưởng nhịp tim dồn dập, thở gấp gáp, cơ bắp đau nhức, Endorphin sinh gấp bội trong giá lạnh, cùng với màn giãn cơ đẫm mồ hôi của hai tấm t.h.ả.m yoga đó.
Có kinh nghiệm , quy trình trở nên càng thêm mờ ám.
Cam Dương nắm lấy mắt cá chân cô, gập một chân cô đè lên n.g.ự.c , đó cả áp sát tới. Lò sưởi trong nhà bật đủ, chạy xong năm cây , hai đều đẫm mồ hôi, dính nhớp dính .
Đinh Chi Đồng chút thở nổi, nghi ngờ đây rốt cuộc còn là giãn cơ , một bên hành hạ một bên đùa quá trớn, : “Nếu ở phòng gym, thế tính là quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c đấy?!”
“Đây phòng gym…” Môi kề sát cô, ánh mắt sâu thẳm, như đang cân nhắc một góc độ thích hợp để đặt xuống nụ hôn tiếp theo.
Lúc cô mới nhận nhất định cũng chuẩn sẵn sàng.
Rõ ràng là chuyện trong kế hoạch, nhưng mặt như bốc cháy, tim đập nhanh mạnh, đến nỗi tiếng mạch đập như đoàn tàu tốc hành gầm rú bên tai.
Vị bác sĩ trị liệu nhiều năm lẽ đúng, lúc đó cô chính là bất chấp tất cả, nên mới tay cởi quần áo . Mà đối phương cũng đáp , cởi áo thun của cô. Làn da trần trụi trong khí trong nhà, lạnh, kìm run rẩy nhè nhẹ, khí căng thẳng như sắp giao đấu. Lúc cô mới choáng váng, bước tiếp theo nên gì, đành lúc chuẩn cởi áo n.g.ự.c thể thao của cô thì đẩy , giả vờ sành sỏi mở miệng thương lượng: “Chúng tắm ?”
Yêu cầu vô cùng hợp lý, Cam Dương cô chỉ là hư trương thanh thế, cố tình xa ôm lấy cô buông, còn đè lên cô , đến hai vai run lên. Cô đè đến thở nổi, đưa tay đ.ấ.m lưng hai cái, hỏi vì vui ? Anh đúng đúng , lúc mới dậy, một tay bế bổng cô phòng tắm.
Lần đầu tiên trần trụi gặp , ban đầu cô quả thực dám , nhưng khi thực sự cảm thấy thể rời mắt. Người từng luyện đua thuyền tám quả nhiên đều một hình , ngay cả chỗ đó cũng . Kết quả ngược là cô đến đỏ mặt, mở vòi hoa sen đầu, để nước bốc lên khắp gian. Họ như đang ôm hôn trong một cơn mưa rào nhiệt đới, dùng tay và môi thăm dò cơ thể quen thuộc của đối phương, mà mỗi tấc da thịt đang khao khát sự vuốt ve của , mượn sự trơn tru của sữa tắm, đến , lửa cháy đến đó.
Đợi lau khô lên giường, vẫn chút căng thẳng, chiếc bao đầu tiên đeo ngược, còn lóng ngóng rách, vội vàng xé chiếc thứ hai.
Cô quấn khăn tắm, hai tay chống cằm , : “Hay là em giúp nhé.”
“Đừng,” dạng chân cúi đầu tự xử lý, dựa chút tự tôn cuối cùng của một trai cho cô nhúng tay, “Sắp , ngay đây.”
Cô cảm thấy thật chút ngốc.
Ngốc đến đáng yêu.
khi thực sự bắt đầu, thứ liền khác.
Cô thể thừa nhận chỉ đang giả vờ kinh nghiệm phong phú, mà cũng gần như . Hai tay chân để , chỉ dựa bản năng và những kiến thức nhỏ nhặt học từ đó mà tiếp tục. Cảm giác mật tuyệt, hôn, vuốt ve, cọ xát, dù quy luật, khiến nóng lòng tiến thêm một bước. khi thực sự tiến như trong tưởng tượng, cô tức thì căng cứng cả , lưng toát một tầng mồ hôi lạnh. Đau, và cũng lâu. , khi hai mười ngón tay đan , khi cô thấy yết hầu chuyển động, thấy dáng vẻ cau mày nhẫn nại mà say mê của cô, chỉ cảm thấy tim sắp tan chảy. Khoái cảm tâm lý cứ thế tầng tầng lớp lớp tích tụ, cho đến khoảnh khắc cuối cùng tràn đầy.
Không từ khi nào trời tối đen, trong phòng bật đèn. Hai ôm một lúc, Đinh Chi Đồng căn phòng ngủ mắt, quá sạch sẽ đến mức như kẻ biến thái, cũng bừa bộn đến mức dám kỹ. Mọi thứ đều vặn. Cảm giác trong mơ ùa về, khiến cô say đắm, cũng khiến cô sợ hãi.
Cho đến khi phía lưng lay cô qua, cô hỏi: “Em… cảm thấy thế nào?”
Đinh Chi Đồng đáp, trả câu hỏi cho : “Anh thấy ?”
“Ừm…” Cam Dương suy nghĩ, “Không giống lắm so với tưởng tượng…”
“Anh thấy ?”
“Em thấy ?… Anh sợ em thấy .”
“Có đây là đầu tiên của ?” Cô cuối cùng cũng hỏi .
Anh gật đầu.
Vấn đề là do cô hỏi, nhưng nhận câu trả lời chút tin. Dù rõ, nhưng cách dùng từ của thì hẳn là từng bạn gái.
Cam Dương ngại, tự nhiên đúng là từng 1.5 bạn gái.
1.5? Đinh Chi Đồng xoay sấp gối, bảo kể chi tiết.
Cam Dương thật sự kể, một trong đó là bạn học cấp ba của , cũng là du học sinh nhỏ tuổi từ Trung Quốc, giống một ở nơi đất khách quê , phụ cùng. Hai đều cô đơn, năm lớp mười một thì ở bên .
“Các ở Mỹ mà, tự do, dân chủ, cởi mở, thử?” Đinh Chi Đồng hiểu.
“Lúc đó còn nhỏ mà, em đừng nghĩ con trai sợ,” giải thích lý lẽ, “Hơn nữa đó là Junior year! Năm vất vả nhất ở trường trung học Mỹ! Tiếng Anh tiếng đẻ, môn Lịch sử Mỹ AP và Văn học Anh AP suýt nữa hành c.h.ế.t , còn tham gia hoạt động ngoại khóa và thi SAT, thẻ xanh, trong nhà cũng bạn học cùng trường, điểm chuẩn hóa của châu Á yêu cầu cao hơn khác, tỷ lệ trúng tuyển thấp hơn ít…”
Cứ thế thành công từ chuyện kể về bạn gái cũ biến thành đại hội kể khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giay-thuy-tinh-va-doi-chan-tran/chuong-15-mon-qua-tot-nghiep-va-lan-dau-tien-vung-dai.html.]
“Ra là cũng giai đoạn như ?” Đinh Chi Đồng mà bật , “Thế đó thì ?”
“Sau đó lên đại học, ở cùng một nơi, năm nhất thì chia tay.” Cam Dương trả lời.
“Cô học ở ?” Đinh Chi Đồng hỏi.
“Đến California, bây giờ thỉnh thoảng sẽ like cho facebook.” Cam Dương đáp bình thản, cũng ngắn gọn. Giống như từng , chuyện tình cảm, kể cho thứ ba.
Cô khách quan cảm thấy đây là một phẩm chất , nhưng vẫn tiếp tục hỏi: “Còn 0.5 là ?”
Cam Dương thành thật khai báo: “Năm hai quen một cô gái Mỹ, hai ba tháng thì chia tay.”
“Sao chia tay?”
“Bạn cô hỏi tại hẹn hò với , cô là vì tò mò, từng chuyện đó với châu Á, nên thế nào. Anh xong cảm thấy vô vị, liền chia tay.”
“À~?” Đinh Chi Đồng kêu lên.
Cam Dương tưởng cô đang bất bình , định : thế, em racist ? Rất quá đáng ?
Không ngờ Đinh Chi Đồng một mối lo khác: “Vậy với cô , đám bạn của cô sẽ nghĩ thế nào?”
Cam Dương cô đang châm chọc , nhưng vẫn mấy để tâm, hai tay gối đầu, tự giễu : “Chắc là mất mặt đàn ông Trung Quốc .”
Đinh Chi Đồng cũng theo, nhưng : “Anh chứng minh điều gì cả, nếu thực sự thích, cảm giác đến mức đó, vì mà , cũng chẳng ý nghĩa gì.”
Trong lòng cô chùng xuống, cô cũng nghĩ như . cảm giác giữa họ đến mức đó ? Thực cũng chỉ là hảo cảm và ham mà thôi.
Cam Dương để cô nghĩ tiếp, ném câu hỏi tương tự cho cô: “Vậy còn em?”
Đinh Chi Đồng ánh mắt chân thành và mong đợi của , thành thật trả lời: “Em cũng giống .”
Sau đó liền thấy lặng lẽ rộ lên, xuống gì.
“Anh gì ?” Đinh Chi Đồng hỏi.
Anh đáp: “Chỉ là thấy khá vui, em để ý chứ?”
Cô lắc đầu, tiếp tục thành thật : “Em cũng vui.”
Anh lật cô đối diện với , cô rộ lên, ôm c.h.ặ.t, vẻ mặt mãn nguyện.
Tối hôm đó lúc ăn cơm, Đinh Chi Đồng kể cho Cam Dương câu chuyện về cây xương rồng.
Khi đó, cô và bạn trai cũ đều lên năm tư, đang nộp đơn các trường đại học. Cô thấy ở Carrefour bán một chậu Thường Xuân, giá chỉ năm đồng, trông vẻ sống lâu, còn ý nghĩa , liền mua một chậu quà tặng. Để đáp lễ, bạn trai cũ tặng cô một cây xương rồng, chắc cũng chỉ vài đồng, trông càng bền hơn.
Trước khi tặng quà, họ đối phương mua gì, nên đây là một sự tâm đầu ý hợp giữa hai kẻ keo kiệt. cô thực sự thích cây xương rồng đó lắm, cuối cùng cũng vì quá lâu tưới nước, cây xương rồng c.h.ế.t khô.
Cô nên , cũng như nên hỏi về bạn gái cũ giường.
Bởi vì Tống Minh Mị từng cùng cô thảo luận vấn đề : “Cậu khi nào là thích hợp nhất để nhắc đến yêu cũ ?”
Cô đây là một câu hỏi tu từ, phối hợp mà thỉnh giáo: “Khi nào?”
“Không bao giờ nhắc đến.” Tống Minh Mị công bố đáp án chuẩn.
Mà cô, chủ động bước chủ đề c.h.ế.t ngay trong ngày hai phát sinh quan hệ thực chất.
Thực , từ lúc Cam Dương cho cô xem những cây cà chua và cải thìa trồng, cô .
Rất lâu , Đinh Chi Đồng hồi tưởng tình hình lúc đó, thể thừa nhận là lỡ lời nhất thời, mà ít nhiều một chút cố ý.
Cô vẫn luôn cảm thấy đại đa thế giới tình yêu, họ đáng yêu, cũng keo kiệt yêu khác. Giống như cây xương rồng cô nuôi c.h.ế.t, trông như một cái gì đó mềm oặt, trở thành ấn tượng cuối cùng mà mối tình để cho cô. Ở đây ý trách cứ yêu cũ, vì cô tự hiểu lấy, bản cô cũng là một tính toán chi li như . Cam Dương thì , khi quen , cô càng ngày càng phát hiện nhiều đặc điểm đáng yêu, và cũng hề tiếc rẻ sự cho . Cô tin rằng ở bên ai cũng sẽ sống . Mà cô, chỉ là nhất thời may mắn, vặn gặp lúc mà thôi.
Sabotage, động từ, cố ý phá hoại.
Jeopardize, động từ, đặt tình thế nguy hiểm.
Mỗi khi nhớ lúc đó, trong đầu cô luôn hiện lên hai từ vựng học kỳ thi GRE . Cô thể thừa nhận, ngay từ khi mối quan hệ bắt đầu, cô bao giờ ý định lâu dài, thậm chí còn ý định nhỏ nhoi kết thúc nó.
phản ứng của Cam Dương lúc đó giống với bất kỳ lý thuyết nào. Sau khi cô đột nhiên nhắc đến yêu cũ, và tặng một chậu Thường Xuân, chỉ hỏi: “Sau đó thì ?”
Đinh Chi Đồng : “Sau đó, tặng em một cây xương rồng.”
“Là hẹn mà gặp ?” Cam Dương hỏi.
“Cái gì?” Cô hiểu ý .
Cam Dương : “Em và là hẹn mà cùng chọn chậu cây quà ?”
Đinh Chi Đồng vẫn thể theo kịp suy nghĩ của .
Cam Dương giải thích: “Anh và em mới là cùng một loại , bài kiểm tra tâm lý đều hai .” Ngay đó , “Năm mới em đừng cho em sẽ mua gì nhé, hẹn mà gặp với em.”
Kết quả là cứ thế dẫn dắt , cũng xảy tình huống khó xử nào, như là hỏi cho nhẽ, so sánh xem ai hơn, truy vấn rốt cuộc chia tay thế nào, bây giờ còn qua .
ngoài , cô vẫn phát hiện một điểm chung nữa giữa hai họ, đều là vì yêu xa mà chia tay yêu cũ. Cô tin rằng điều cũng liên quan đến tính cách, họ đều kiểu thể chịu đựng yêu xa. Cô kìm một nữa nghĩ, sắp rời khỏi nơi , mà sang năm mới nghiệp, đó kế hoạch gì, họ từng qua.