GIANG NAM LIỄU - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:27:22
Lượt xem: 566
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Hoắc Quan Huyền hồi phủ, cửa Hoắc gia gần như giẫm đến mòn bậc.
Kẻ đến chúc mừng, ôn chuyện cũ, thậm chí kẻ chẳng liên quan gì cũng viện cớ gửi .
Ngay cả đến đ.á.n.h cờ với lão gia cũng tăng gấp mấy , ai nấy lời lẽ tình, thắm thiết như ruột thịt.
Ta và Hoắc Quan Huyền buộc gồng ứng phó.
Từ chối bộ thì thành kiêu căng, mà nhận hết thì rước lấy họa.
Giữ chừng mực trong đám giao thiệp , là việc hao tâm tổn trí nhất.
Có hôm quá trớn, và mỗi dự ba buổi tiệc khác .
Tối trở về, gặp nơi hành lang, hiểu ý.
Chẳng ai còn sức để gì — chỉ đành khổ một tiếng.
Giữa lúc bận rộn nhất, rảnh rang trong phủ ngược là Hoắc Văn Chiêu.
Lão gia sợ lôi kéo chuyện tranh đấu, đặc biệt dặn dò: cứ ở nhà, dính dáng gì hết.
Hắn cũng ngoan thật.
Không còn chạy tới mặt trò, thậm chí còn cố ý tránh mặt.
Thỉnh thoảng gặp bàn cơm, cũng chỉ cắm đầu ăn nhanh, lủi về viện .
Ban đầu tiệc tùng kéo khắp nơi, chẳng để ý.
Đến khi rảnh rang đôi chút, chợt ngẫm — mới thấy .
Tiểu t.ử , e là đang suy nghĩ lung tung.
…
Chiều hôm , cố ý gác công việc.
Tay bưng đĩa bánh quế hoa xong, gõ cửa phòng .
Hắn mở cửa thấy , sững , ánh mắt né tránh:
“…Có chuyện gì?”
Ta đưa bánh qua:
“Mới đấy, ăn thử xem.”
Hắn ngập ngừng nhận lấy, lùi cho .
Trong phòng bừa bộn, bàn sách trải mấy bức thư họa.
Không thấy hũ ve sầu cung nỏ nhỏ thường bày biện.
Ta lên ghế cạnh cửa sổ, khuôn mặt căng cứng, giọng nhẹ nhàng:
“Dạo vui ?”
“Không .”
Hắn gần như lập tức phủ nhận.
“Vì trưởng của ngươi ?”
Hoắc Văn Chiêu như chạm trúng, định phản bác.
chỉ ủ rũ cụp vai, mặt , chằm chằm cành cây khô ngoài cửa, lên tiếng nữa.
Phản ứng càng khiến chắc chắn suy đoán là đúng.
Hai bọn họ, thực chẳng thiết gì.
Từ nhỏ mỗi ở một nơi, cả năm chẳng gặp mấy .
Đến khi Hoắc Văn Chiêu mười bốn tuổi đón về kinh, thì Hoắc Quan Huyền trận chinh chiến.
Thỉnh thoảng về nhà, cũng là chớp nhoáng qua .
Một cố hòa nhập nhưng lạc lõng, một điềm tĩnh nhưng chẳng đủ thời gian quan tâm.
Huyết mạch tuy nối liền, nhưng tình cảm xa cách.
“A Chiêu.”
Ta dịu giọng hơn nữa, định điều gì.
“Ta !”
Hắn đột ngột cắt lời, giọng gắt gỏng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-nam-lieu/chuong-6.html.]
“Hắn cái gì cũng ! Rạng rỡ vinh quang, rạng danh nhà họ Hoắc! Ta bằng! Được !”
Ta vành mắt hoe đỏ, bên trong là uất ức, cam lòng, và cái tự tôn yếu ớt của một thiếu niên đang lớn.
“Không ai lấy hai để so sánh.”
“A Chiêu.” Ta , từng lời rõ ràng: “Ngươi cũng .”
…
Hoắc Văn Chiêu thật vẫn luôn thích trưởng .
Lúc mới đón về Hoắc phủ, luôn cảm thấy bản chỉ là một sự thế.
Vì trưởng rời nhà tòng quân, phụ mới thấy thiếu vắng, bèn gọi về lấp chỗ trống.
Về , khi Hoắc Quan Huyền bắt đầu nổi bật nơi chiến trường, lời khen của ngoài liền ngừng đem hai so sánh.
Phụ vuốt râu bảo: “Quan Huyền, đúng là tuổi trẻ tài cao.”
Kẻ nịnh nọt tâng bốc thì cảm thán: “Hoắc gia quả thật sinh một vì tướng tinh.”
Ngay cả những lấy lòng , cuối cùng cũng quên thêm :
“Nhị gia một vị trưởng thật .”
Ca ca là ngọn núi cao sừng sững, còn — chỉ là nhành cỏ bóng núi che phủ.
Nhớ năm mười sáu, hao tâm tổn sức thuần phục một con tuấn mã dữ tợn.
Đang ngẩng đầu chờ lời khen, một vị thúc bá với phụ :
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Cái khí thế chịu thua , cũng mấy phần giống trưởng nó đó.”
Tất cả niềm vui dâng lên bỗng như bóng bóng kim đ.â.m — “bộp” một tiếng, xẹp lép còn gì.
Chiều hôm , mang nỗi buồn tên trở về viện.
lúc bắt gặp Liễu Tranh đang cắm hoa hành lang.
Do dự một hồi, vẫn nhịn , giả vờ hờ hững hỏi:
“Liễu Tranh… trưởng , rốt cuộc là thế nào?”
Liễu Tranh , tay vẫn ngừng tỉa cành.
Chỉ ngẩng mắt liếc một cái, nở nụ .
Nụ nhạt, nhưng như làn gió nhẹ lướt qua lòng, khiến nỗi bức bối trong n.g.ự.c cũng dịu đôi phần.
Chính hôm , từ miệng nàng, mới — Vị trưởng cao lớn nghiêm nghị , khi còn nhỏ ít lời, ngốc nghếch, còn sợ côn trùng — nhất là loại lông.
Tửu lượng kém đến nỗi uống ba chén rượu trái cây đỏ từ mặt đến cổ, đó lăn ngủ như c.h.ế.t.
Thì ngọn núi cũng sinh cao vời vợi, bất khả xâm phạm.
Mà giờ đây, Liễu Tranh dùng giọng điệu dịu dàng y hệt năm xưa, kể về chính .
“A Chiêu,” nàng dịu giọng, như đang lên một sự thật hiển nhiên,
“Ngươi cũng .”
Hắn nàng nhẹ nhàng mà chắc chắn kể từng điểm của .
Nàng thông minh, khéo tay, thiên phú với việc bếp núc — tuyệt kẻ ăn chơi rỗi việc như nghĩ.
Nàng nhắc đến món lẩu nghiên cứu mùa đông năm , khiến phụ vốn kén ăn cũng phá lệ ăn thêm hai bát.
Nàng còn nhắc tới những bức họa thỉnh thoảng vẽ chơi, nét b.út tuy điêu luyện, nhưng hồn, phô trương kỹ xảo.
Từng câu từng chữ như dòng nước ấm, len lỏi góc khuất hanh khô, bướng bỉnh nơi đáy lòng .
Hàng mi cụp xuống, mành tai dần nóng lên.
Một cảm giác xa lạ, chua xót ấm áp dâng lên trong tim, khiến khóe môi như cong lên.
Đâu ai khen như chứ…
Ngay cả những điều chẳng đáng kể như , cũng nàng thành ưu điểm lớn lao.
Hắn theo bản năng phản bác.
Muốn món lẩu đó chẳng qua là mày mò linh tinh.
Muốn bức tranh chỉ là vẽ nguệch ngoạc, gì đáng để khen.
Lại càng thể nào đem so với văn võ song như trưởng.
Những lời lên tới đầu lưỡi — nhưng cuối cùng gượng nuốt xuống.