GIANG NAM LIỄU - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:27:19
Lượt xem: 707
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười bốn năm phụ và trưởng ở bên, Hoắc phủ đối với , chẳng mái nhà, chỉ là nơi xa lạ.
Tình cảm cha con giữa hai cũng nhạt nhẽo, gần gũi cũng gượng gạo.
Thế nên khi mới về, nhiều việc trong phủ đều rơi xuống tay .
Có Hoắc lão gia ngoài công tác, sốt cao mấy ngày lui.
Ta đưa đến canh hai đêm, cho uống t.h.u.ố.c, khăn hạ nhiệt.
Đầu ngón tay chạm trán nóng bỏng.
Hắn mở mắt mơ hồ, thấy rõ là .
Khóe môi khẽ động, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
“Liễu Tranh… lúc ngươi mới đến Hoắc phủ, từng nghĩ… nơi kỳ thực chẳng nhà của ?”
Dưới ánh nến, sắc mặt tái nhợt, đáy mắt mang theo nét mờ mịt và yếu đuối của một thiếu niên.
Khoảnh khắc , thật khó mà sinh lòng thương xót.
càng về mới nhận , lòng thương thực sự là dư thừa.
Hoắc phủ nữ chủ nhân, đợi lớn hơn một chút, hiểu chuyện và lo sổ sách, việc bếp núc dần giao tay .
Thành bận tối mắt.
Còn Hoắc Văn Chiêu, lẽ vì thiếu thốn tình cảm, nên luôn tìm cách gây chú ý.
Mà cách chọn, là gây chuyện.
Hôm nay vỡ nghiên mực phụ yêu quý, đó đổ do con mèo nhảy lên bàn; Ngày mai đ.á.n.h với công t.ử nhà , khiến phụ mẫu bên đến tận cửa trách mắng.
Ta cố sức uốn nắn , nhẫn nại khuyên giải, hoặc lạnh mặt để tự điều.
Nào ngờ càng cố ép, càng nổi loạn.
Thời gian đó, Hoắc Văn Chiêu gây chuyện chẳng còn kiêng nể.
Chuyện nhỏ thì thành trò , chuyện lớn thì sinh phiền phức.
Ta mệt mỏi cả lẫn tâm, kiên nhẫn cũng cạn sạch.
Vài hôm , gây rối trong phủ vì chuyện vặt.
Ta sa sầm mặt, lệnh cho thỉnh gia pháp.
Hắn lúc đầu tin dám thật sự tay, ngẩng cổ gào lên:
“Liễu Tranh, ngươi dám!”
Ta nhận lấy thước trúc, giọng điềm tĩnh gợn sóng:
“Ngươi xem dám .”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn lập tức hoảng hồn, đầu chạy thẳng về thư phòng phụ .
Vừa chạy la:
“Phụ ơi! Liễu Tranh đ.á.n.h con!”
Lúc đó Hoắc lão gia đang nhàn nhã uống , Hoắc Văn Chiêu lao thẳng .
Ta cầm thước theo , một lời, chỉ lặng lẽ.
Hoắc lão gia đưa mắt chúng , đặt tách xuống, thản nhiên phủi tay áo:
“Khụ… đột nhiên nhớ còn vài chuyện cần giải quyết, một lát. Hai đứa… tự thu xếp.”
Hoắc Văn Chiêu trố mắt bóng lưng phụ bỏ chút do dự.
Chưa kịp phản ứng, tiến một bước.
Hắn thấy tình hình , lập tức bỏ chạy.
Ta xách thước đuổi theo .
Từ nội viện sang ngoại viện, hạ nhân thấy chúng liền tránh đường.
Chạy vòng qua giả sơn, xuyên qua cửa trăng, cuối cùng cũng chặn ở cuối hành lang.
“Liễu Tranh! Thả !”
“Còn dám nghịch ngợm nữa ?”
“Ngươi… ngươi thật quá đáng!”
“Chát!” — Lại một thước giáng xuống.
“…Không dám nữa! Không dám nữa !”
Hôm trời trong nắng , giữa bao ánh mắt chứng kiến.
Nhị công t.ử của Hoắc phủ đè xuống, đ.á.n.h cho một trận trò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-nam-lieu/chuong-3.html.]
Từ đó trở , thật sự — triệt để — ưa .
…
Lúc đang tháo chiếc trâm cài cuối cùng.
Thanh Lê giúp chùi lớp trang điểm xong, mang nước ngoài.
Trong phòng chỉ còn một ngọn đèn lờ mờ, hắt lên gương đồng khuôn mặt phần mỏi mệt.
Tin đại quân khải sớm truyền khắp kinh thành.
Trong phủ ai nấy bận rộn đến chân chạm đất, ngược mấy ngày hiếm hoi thong thả.
Cửa nhẹ “két” một tiếng, đẩy theo một luồng khí lạnh.
Ta cứ ngỡ Thanh Lê , buột miệng hỏi:
“Làm rơi thứ gì ?”
Không ai đáp.
Một luồng lạnh mang theo gió tuyết áp sát từ phía .
Tim bất giác thắt , ngẩng mắt gương đồng—
Trong gương phản chiếu ảnh cao lớn.
Giữa chân mày là nét mỏi mệt vì đường xa, nhưng diện mạo vẫn thanh tú như thuở ban đầu.
Là Hoắc Quan Huyền.
Ta vội xoay :
“Sao …”
Đại quân khải , chẳng còn bảy ngày nữa mới đến kinh thành ?
Hắn thuận tay khép cửa , ngăn lạnh bên ngoài, chẳng vội bước tới.
Trên vai còn đọng những hạt tuyết tan, cứ thế lặng lẽ nơi cửa.
Ánh nến chập chờn, rọi lên gương mặt những mảng sáng tối lấp lóa.
“Đợi nổi.”
Giọng khàn khàn, mang theo mệt mỏi bụi đường:
“Ta ngựa nhẹ, mang theo ít về .”
Ta định tâm thần, đưa cho chiếc lò sưởi tay vẫn còn ấm.
“Làm ấm .”
Hắn đón lấy, đầu ngón tay vô tình lướt qua tay , khiến khẽ run lên.
Ta xoay rót một chén nóng.
“ là hồ đồ,” đưa cho , giọng hạ thấp, “đại quân tới, chủ soái tự về , sợ hoàng thượng trách tội ?”
Hắn nhận lấy , nhưng uống, chỉ nâng trong tay.
Ánh mắt rơi xuống mặt , như từng nét đều cẩn thận phác họa.
Khóe môi nhẹ cong, tia mệt mỏi như tan biến theo ý , phảng phất chút phóng túng.
“Ta dâng tấu , trình bày tha thiết.”
Hắn ngừng một chút, giọng hạ thấp, phảng phất theo lời thì thầm:
“Trình bày rõ rằng… ‘Thần tương tư trong lòng từ lâu, lòng nhớ thương như tên rời cung, đêm đêm chợp mắt. Cúi xin thánh thượng thương xót, chuẩn cho thần một bước’.”
Ba chữ “ trong lòng” nhẹ nhàng thốt nơi đầu môi, nhưng rơi nặng nề tim .
Nến khẽ nổ “tách” một tiếng.
“…Chuyện hoang đường gì cũng dám tấu chương.”
Hoắc Quan Huyền chỉ khẽ , đặt chén xuống, bước đến gần, cúi đầu .
Hơi lạnh tan, nhưng thở ấm, khẽ lướt qua tóc mai.
“Lời thật lòng đấy.” Hắn .
Trong phòng đốt than nhiều, cảm thấy nóng.
Hoắc Quan Huyền tiến thêm một bước, hình cao lớn lập tức bao trùm lấy .
Chúng đối mặt hồi lâu.
Hắn gì thêm, chỉ đưa tay khẽ chạm một lọn tóc xõa vai .
Mái tóc vướng nơi ngón tay , nhẹ quấn một vòng, buông xuống.
“Gầy .” Hắn khẽ bảo.