8.
Trương Tiểu Nguyên dậy, sốt ruột gọi Tưởng Tiệm Vũ vẫn đang trốn trong gian nhà nhỏ , nhưng y còn kịp khỏi cửa, gặp ngay Văn Đình Đình đang vội vã tới.
Văn Đình Đình túm lấy cánh tay y, liếc trong phòng. Thấy Văn Túc Viễn và những khác đều đang ở trong phòng, mặt hoảng hốt, kéo Trương Tiểu Nguyên ngoài hai bước, còn cố ý cao giọng, lớn tiếng với Trương Tiểu Nguyên: “Tiểu Nguyên, cũng quà mừng tặng ngươi!”
Văn Túc Viễn tự nhiên nghi ngờ gì, trái Lục Chiêu Minh thấy Trương Tiểu Nguyên dậy ngoài, suy nghĩ một lát, bèn cũng tìm một cái cớ, vội vàng dậy theo.
Hôm nay vốn là tiệc rượu Thích Liên và Văn Túc Viễn chuẩn cho hai họ. Giờ đây ai mặt ở đây mà hai vốn là một đôi, chuyện của cặp phu thê, tự nhiên sẽ ai ngăn cản. Thế là Lục Chiêu Minh theo Trương Tiểu Nguyên khỏi phòng, theo Văn Đình Đình đến tận sân ngoài, lúc Văn Đình Đình mới dừng bước, .
Ra đến bên ngoài, Trương Tiểu Nguyên mới phát hiện Văn Đình Đình vẻ mặt hoảng hốt, hình như xảy chuyện gì lớn.
Y do dự hỏi: “Đình Đình, tỷ ?”
“Tiểu Nguyên, tuy ở tham gia chuyện vui của ngươi và Lục đại ca.” Văn Đình Đình cau mày, thở dài thật sâu, “ e là thể đợi thêm nữa.”
Trương Tiểu Nguyên mơ hồ thấy : “Tỷ tỷ ?”
Văn Đình Đình giải thích cho y.
“Ta từ nương một chuyện.” Văn Đình Đình mặt đầy nghiêm túc, “Cha xem mắt!”
Truyện của -Gió-
Trương Tiểu Nguyên: "..."
Những lời quen thuộc , luôn khiến Trương Tiểu Nguyên dự cảm chẳng lành.
“Nghe còn là một vương gia gì đó, quỷ mới là vương gia xó xỉnh nào.” Văn Đình Đình nhíu mày, “Nghe cũng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi nhỉ? Không , còn trẻ thế , thể gặp mặt xem mắt với lớn tuổi hơn nhiều như .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Hai mươi bảy, hai mươi tám... là vương gia...
Trương Tiểu Nguyên nên lời.
“Cho nên hạ quyết tâm .” Văn Đình Đình nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, “Dù Thích đại nhân cũng về kinh, cũng nên đổi một nơi khác để xông pha giang hồ.”
Trương Tiểu Nguyên: “Đình Đình... cái đó…”
Nhất thời y nên mở lời thế nào.
Văn Đình Đình thấy y mở lời, thậm chí còn cảm động, gật đầu : “Tiểu Nguyên, ngươi cần giữ .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Không giữ ! Y là nên sự thật thế nào.
“May mà chuẩn sẵn quà mừng .” Văn Đình Đình đầu về góc sân, ôm một cái giỏ trúc từ bên trong, nhét tay Trương Tiểu Nguyên, “Đừng khách sáo!”
Trương Tiểu Nguyên về phía cái giỏ trúc.
Trong giỏ đầy ắp mấy chú ch.ó con béo ú, đang ngủ say sưa, Trương Tiểu Nguyên nhất thời ngây , ngẩng đầu về phía Văn Đình Đình, hỏi: “Cái …”
Văn Đình Đình thương cảm: “Thí Đôn cha .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Văn Đình Đình: “Ta rời nhà, thể để cha dùng mấy đứa nhỏ uy h.i.ế.p .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/ngoai-truyen-2-5.html.]
Trương Tiểu Nguyên: “... nuôi ch.ó.”
Văn Đình Đình: “Tiểu Nguyên, ơn giúp !”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
...
Trương Tiểu Nguyên hiểu nhận một giỏ ch.ó con, kìm nén lâu để kết thúc chuyện với Văn Đình Đình, cuối cùng hạ quyết tâm định mở lời, thì Lục Chiêu Minh khẽ kéo kéo tay áo y.
Y mơ hồ thể hiểu ý của đại sư .
Hết thảy vốn là nhân duyên trời ban, nếu Văn Đình Đình thật lòng , y nên ngăn cản nàng.
dù , y rõ sự tình, coi Văn Đình Đình là bằng hữu, tự nhiên cũng nên sự thật cho Văn Đình Đình , đó thế nào, cứ để Văn Đình Đình tự quyết định.
Y nhét cái giỏ tay Lục Chiêu Minh, kéo Văn Đình Đình , mặt đầy nghiêm túc : “Đình Đình, hình như Văn tướng quân tỷ xem mắt với ai.”
Văn Đình Đình chớp chớp mắt, : “Cái đó quan trọng .”
Trương Tiểu Nguyên: “Không quan trọng?”
“Ta chỉ tạm thời thành hôn sớm như thôi.” Văn Đình Đình , “Đối phương là ai quan trọng, dù cũng sẽ chạy mà thôi.”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ, vốn định trăm trận trăm thắng, nhưng lời còn kịp thốt ... Văn Đình Đình vỗ vai y, : “Ngươi cần nữa, còn nhiều thời gian , nhanh ch.óng rời thôi.”
Nàng cho Trương Tiểu Nguyên cơ hội thêm giải thích, hình lanh lẹ v.út lên bức tường cao bên cạnh, vội vàng rời .
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Y nên lời.
Đây đại khái... cũng coi như là một loại duyên phận .
...
Lần Trương Tiểu Nguyên cuối cùng cũng nhớ Tưởng Tiệm Vũ vẫn còn đang ở trong gian nhà nhỏ . Y chạy mở cửa cho Tưởng Tiệm Vũ, cho tình hình cụ thể của đối tượng xem mắt.
Tưởng Tiệm Vũ hiển nhiên cũng y nhiều.
“Là ai cũng chẳng .” Tưởng Tiệm Vũ than ngắn thở dài, “Ta bây giờ thấy hai chữ đó là sợ , chỉ cần đừng bắt tiếp tục xem mắt nữa là .”
Trương Tiểu Nguyên: “...Chẳng lẽ tò mò chút nào đó là ai ?”
“Không tò mò.” Tưởng Tiệm Vũ , “Ta cũng .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Tưởng Tiệm Vũ thò đầu ngoài ngó tình hình, yên tâm mạnh dạn bước ngoài, : “Ta đói , chúng về ăn cơm .”
9.
Tưởng Tiệm Vũ sốt ruột ăn cơm, Trương Tiểu Nguyên theo ngay.
Ngày hôm nay trôi qua quá hỗn loạn, y hiếm chút thời gian thở dốc, mà hôm nay mãi mới thời gian y ở riêng với đại sư . Y , Lục Chiêu Minh mở lời, : “Lát nữa hãy .”
Trương Tiểu Nguyên tự nhiên gật đầu theo.