4.
Buổi chiều, Triệu Thừa Dương mặc thường phục đích đến thăm, lén lút chuồn khỏi cung, là đến đây uống một chén rượu mừng.
Tưởng Tiệm Vũ thấy hoảng hốt, vội vàng tìm một gian nhà trống trốn , giả vờ như từng đến đây.
Bộc Dương Tĩnh cùng Triệu Thừa Dương. Đã nhiều ngày trôi qua, vẫn tâm trạng , chịu năng gì, nhưng hành sự vẻ thận trọng hơn . Trương Tiểu Nguyên đỉnh đầu , mãi mới lý do vui bấy lâu nay.
Bộc Dương Tĩnh: [Cẩu Hoàng đế thích khách hành thích ? Bảo vệ kề bên lâu như , thấy một bóng thích khách nào, còn lén lút chuồn khỏi cung cái chuyện nguy hiểm .]
Bộc Dương Tĩnh: [Cứ cảm thấy lừa .]
Không cần cảm thấy, ngươi chính là lừa .
Trương Tiểu Nguyên thở dài thườn thượt, cuối cùng cũng hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.
...
Triệu Thừa Dương dù cũng là vua một nước, khá cảm kích Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh xử lý họa lớn Thiên Minh Các. Hắn bèn trực tiếp hạ thánh chỉ: Thang Hành Hoài thích sưu tầm v.ũ k.h.í, bèn đem những thanh kiếm trong v.ũ k.h.í đó, tặng hết cho Lục Chiêu Minh.
Sự giàu đến quá đột ngột, Trương Tiểu Nguyên ngây hồi lâu mới hồn. Y Thang Hành Hoài sưu tầm bao nhiêu danh kiếm, nhưng nghĩ bụng đó cũng con nhỏ. Tàng Kiếm Các của đại sư dường như chỉ một đêm hy vọng. Trương Tiểu Nguyên còn đang nên gì thì Triệu Thừa Dương khẽ ho vài tiếng, cho Bộc Dương Tĩnh và lui xuống. Chờ nơi đó chỉ còn Lục Chiêu Minh và Trương Tiểu Nguyên, mới căng thẳng mở lời, : “Hai vị thiếu hiệp, một chuyện nhờ.”
Lục Chiêu Minh: “Không .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Dù Triệu Thừa Dương cũng là đương kim Thánh thượng, đại sư từ chối quá dứt khoát .
Lục Chiêu Minh dứt lời, đầu hiện lên một dòng chữ nhỏ.
Lục Chiêu Minh: [Hoàng đế nhờ giúp đỡ, chắc chắn chuyện .]
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy đại sư lý.
Chuyện mà vua một nước , chắc hẳn cũng chẳng chuyện lành gì.
Triệu Thừa Dương ngượng ngùng : “Hai vị yên tâm, chỉ hỏi các ngươi vài câu hỏi thôi.”
Nói đến nước , họ cũng tiện từ chối Triệu Thừa Dương nữa, Trương Tiểu Nguyên đành về phía Triệu Thừa Dương, chờ lời sắp .
Triệu Thừa Dương : “Ban đầu các ngươi... đến bước như thế nào ?”
Trương Tiểu Nguyên: “Ờm…”
Lục Chiêu Minh: “...”
5.
Trương Tiểu Nguyên ánh mắt mong đợi đầy tha thiết của Triệu Thừa Dương, nhất thời trầm tư.
Y cảm thấy hình như hiểu ý đồ của Triệu Thừa Dương, nhưng câu hỏi ... y thật sự nên trả lời .
Y và đại sư đến bước như thế nào?
Y hình như cũng .
Cứ như chuyện thuận theo tự nhiên, chẳng hiểu vì liền phát triển đến tình cảnh hiện giờ.
Truyện của -Gió-
Y còn đang suy tư, Lục Chiêu Minh lạnh lùng thốt một câu.
Lục Chiêu Minh: “Dựa luyện kiếm.”
Triệu Thừa Dương trầm tư: “Cũng lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/ngoai-truyen-2-3.html.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Chỗ nào lý chứ!
Y nên lời, lên đỉnh đầu hai , căn nguyên của đoạn đối thoại kỳ lạ .
Lục Chiêu Minh: [Dùng kiếm quen , đúng là sai.]
Triệu Thừa Dương: [Tốt! Chuyện luyện kiếm, tay dạy tay, tình ý miên man!]
Lục Chiêu Minh suy nghĩ một lát, : “Kẹo hồ lô.”
Triệu Thừa Dương: [Ồ! Muốn lay động trái tim, tiên nắm dày!]
Lục Chiêu Minh : “Nhân duyên trong mưa.”
Trương Tiểu Nguyên khỏi nhớ đến trận mưa lớn đó, đây đúng là một cơ duyên, chuyện đều do trời định, nhưng chuyện trời định, dù cho Triệu Thừa Dương, cũng…
Triệu Thừa Dương: [A! Nhân duyên trong bồn tắm ! Là một biện pháp !]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Không, Hoàng thượng, đợi chút! Ngài hiểu lầm ! Hoàn như ngài nghĩ !
Lục Chiêu Minh cuối cùng : “Đều nhờ nhị sư ... khụ, hết thảy đều là trời định, thuận theo tự nhiên là nhất.”
Triệu Thừa Dương: [! Là dựa Hoàng !]
Triệu Thừa Dương dùng sức gật đầu: “Lục thiếu hiệp! Học !”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên chuyện lắm.
6.
Triệu Thừa Dương thể rời cung quá lâu, đến tặng quà hợp tình hợp lý, vài câu vội vàng về cung.
Trương Tiểu Nguyên còn kịp gọi Tưởng Tiệm Vũ đang trốn trong gian nhà nhỏ , Lộ Diễn Phong và Hoa Lưu Tước vội vàng cùng đến nơi.
Lễ vật là do Hoa Lưu Tước chuẩn , chỉ là những vật phẩm thông thường. Trương Tiểu Nguyên bèn nhận lấy quà mừng, đồng thời thầm thở phào nhẹ nhõm. Đang định gọi nhị sư cùng ôn chuyện cũ, thì Hoa Lưu Tước vẻ mặt khó xử, lấy thêm hai cái hộp gấm, đưa tay Trương Tiểu Nguyên.
“Mấy ngày , Mai tiền bối đột nhiên gửi vật đến, dặn giao cho ngươi và đại sư , coi như quà mừng.” Hoa Lưu Tước khó xử , “Tiêu Mặc Bạch vẫn đang ở trong Tán Hoa Cung, cũng gửi kèm một món đồ.”
Trương Tiểu Nguyên dự cảm chẳng lành.
Mặc dù , y vẫn nhận lấy hai món đồ đó, đặt lên bàn, với Hoa Lưu Tước, : “Vậy xin nhận.”
Cũng may y cần mở hộp gấm mặt Lộ Diễn Phong và Hoa Lưu Tước, ít nhất y cảm thấy “hạ lễ” của Tiêu Mặc Bạch tuyệt đối đồ đàng hoàng.
Thấy họ nhận quà, Lộ Diễn Phong mới : “Trương thiếu hiệp, Lục thiếu hiệp, đại điển kế nhiệm Cung chủ trong Tán Hóa Cung sắp đến, e là và Tiểu Tước Nhi thể nán kinh thành lâu .”
Trương Tiểu Nguyên gật đầu.
Hoa Lưu Tước khẽ ho một tiếng, trông vẫn tự nhiên, cố gắng giải thích: “Kế nhiệm Cung chủ là đại sự, tiểu sư thúc luôn ăn nên lời…”
Lộ Diễn Phong khẽ với : “Không , chỉ cần coi Tiểu Tước Nhi là cái miệng của .”
Hoa Lưu Tước liếc một cái, : “Tiểu sư thúc đừng bậy, chỉ là giúp soạn sẵn lời thoại cần thôi.”
Lộ Diễn Phong : “Phải, may mà Tiểu Tước Nhi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên chịu nổi nữa.