1.
Trương Tiểu Nguyên nhận mấy phong thư.
Tết Nguyên đán qua lâu, y nghĩ sư phụ, sư thúc đều đang ở kinh thành, mà Hoa Lưu Tước đưa Lộ Diễn Phong lành vết thương về Tán Hóa Cung . Ngay cả Tào T.ử Luyện cũng chạy về bồi cha ăn Tết. Trong sư môn một bóng , y và Lục Chiêu Minh vẫn ở nhà, sống những ngày tháng thiếu gia thoải mái của .
Vào ngày , tiểu đồng từ ngoài cửa vội vàng chạy , mang về cho y mấy phong thư.
Phong thư thứ nhất đến từ kinh thành, “Thân gửi Đại sư Lục Chiêu Minh”, hẳn là Tưởng Tiệm Vũ gửi đến. Phong thứ hai đến từ Tán Hóa Cung, đó chỉ một chữ “Trương”, cần nghĩ cũng , một phong thư vô lễ và khách sáo như , nhất định là Lộ Diễn Phong gửi. Còn phong thư thứ ba kỳ lạ, bên ngoài một chữ nào, bên trong nhét đầy cộm, cũng bên trong rốt cuộc là đồ vật gì.
Lục Chiêu Minh đang ở bên cạnh y, hai đều tò mò về tình cảnh hiện giờ của Tưởng Tiệm Vũ, Trương Tiểu Nguyên bèn mở phong thư .
Tưởng Tiệm Vũ đến kinh thành vài ngày, như ý nguyện gặp Triệu Thừa Dương. Hai tuy rằng đây từng gặp mặt, nhưng lẽ là do duyên phận kỳ lạ của huyết thống tương liên, Tưởng Tiệm Vũ cảm thấy và gần như gặp như cố nhân. Còn Triệu Thừa Dương khi giải quyết xong chuyện Thang Hành Hoài, cũng công bố phận của Tưởng Tiệm Vũ bên ngoài, đồng thời bắt tay chuẩn giải quyết vấn đề độc cao tuổi của trưởng .
Trương Tiểu Nguyên dừng , chăm chú phong thư đó, tiếp.
“Gần đây bận rộn ứng phó việc xem mắt, hiếm khi rảnh rỗi, mấy hôm từ chỗ sư phụ đại sư cùng Tiểu Nguyên…”
Truyện của -Gió-
Trương Tiểu Nguyên trầm mặc chốc lát, hắng giọng một cái, tự động nhảy qua đoạn , “Chuyện xem mắt quả thật quá đáng sợ, , ứng phó bất lực. Giờ đây Tết qua, sư rảnh , đến kinh thành gặp mặt một chút.”
Trương Tiểu Nguyên về phía Lục Chiêu Minh: “Đại sư , nhị sư mời chúng đến kinh thành kìa.”
Lục Chiêu Minh khẽ gật đầu: “Được.”
Chuyện cần nhiều, Tưởng Tiệm Vũ cần giúp đỡ, thì bọn họ thôi. Thế là Trương Tiểu Nguyên xếp phong thư, xem xem trong phong thư còn gì khác lấy . Bên trong quả nhiên còn một tờ giấy nhỏ xếp gọn. Trương Tiểu Nguyên lấy tờ giấy đó , liếc mắt , hình như là nét chữ của Vương Hạc Niên, câu đầu tiên chính là…
“Ghê quá, nhà sư thúc các con giàu ghê.”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Sư nhiều năm như , sư phụ cuối cùng cũng phát hiện .
2.
Tờ giấy của Vương Hạc Niên chẳng qua là những lời bảo trọng thể đừng lo lắng nọ, Trương Tiểu Nguyên cất kỹ phong thư , cầm lấy phong tiếp theo.
Y ban đầu đoán đây là thư do tên Lộ Diễn Phong tiếng , nhưng giờ khi dùng tay cân nhắc độ dày của phong thư, cảm thấy với thiên phú thư của Lộ Diễn Phong, thể nào nhiều nội dung đến thế trong thư .
Y lòng đầy tò mò, nôn nóng mở phong thư , liền thấy trang giấy đầu tiên chỉ một chữ.
“Đến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/ngoai-truyen-1-1.html.]
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Ngoài Lộ Diễn Phong , y thật sự nghĩ còn ai thể một phong thư thanh nhã thoát tục như .
May mà ngoài trang giấy đầu tiên , phía còn mấy trang nội dung. Trương Tiểu Nguyên xem từng trang một, phía đều là b.út ký của Hoa Lưu Tước, thì bình thường hơn nhiều. Đại khái là Mai Lăng An sắp quy ẩn, Lộ Diễn Phong định là Cung chủ đời , nếu Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh rảnh, mời hai qua ăn một bữa cơm.
“Hắn Cung chủ, mời chúng ăn cơm?” Lục Chiêu Minh khó hiểu, “Chúng thiết đến mức đó ?”
Trương Tiểu Nguyên lắc đầu.
Hoa Lưu Tước và bọn họ quan hệ cũng khá , nhưng Lộ Diễn Phong thì . Hơn nữa, Mai Lăng An rửa tay gác kiếm, Lộ Diễn Phong nhậm chức Cung chủ, họ mở yến tiệc mời đồng đạo giang hồ thì thôi , tại nhất định mời hai bọn họ ăn cơm?
Trương Tiểu Nguyên sờ cằm suy tư chốc lát, đầu kỹ phong thư đó. Thư là Hoa Lưu Tước , những từ ngữ sử dụng trong thư đều là “ và tiểu sư thúc”, “chúng ”, ngay cả đến cuối cùng mời hai đến Tán Hóa Cung ăn cơm, cũng là “chúng mời đại sư và ngươi ăn một bữa cơm”.
Cái gì mà rửa tay gác kiếm nhậm chức Cung chủ, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, đây rõ ràng là một tấm thiệp mời cưới mà!
3.
Nén xuống ý ngay lập tức thư chúc mừng Hoa Lưu Tước, Trương Tiểu Nguyên chuẩn mở phong thư kỳ lạ thứ ba.
Phong thư trông đầy cộm, đáng ngờ, Trương Tiểu Nguyên mở, Lục Chiêu Minh đưa tay nhận lấy, với y: “Để cho.”
Trương Tiểu Nguyên đại sư lo lắng phong thư vấn đề, mà võ công của đại sư hơn y nhiều, còn phúc duyên cực cao, nếu trong phong thư thật sự vấn đề gì, đại sư cũng thể nhanh ch.óng tránh , y thật sự cần lo lắng.
Y xổm bên cạnh đại sư , đại sư cẩn thận mở phong thư, từ bên trong lấy một xấp giấy Tuyên Thành.
Trương Tiểu Nguyên ghé sát xem, đập mắt là một dòng chữ to mà y quá đỗi quen thuộc.
“Giang hồ bí văn kỳ thứ một trăm mười bảy”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Y mơ mơ màng màng nhớ khi đó vì đại sư tò mò, hình như đặt “Giang hồ bí văn ” chỗ chưởng quầy mấy năm liền, mà y lâu về sư môn , lẽ chưởng quầy đó gửi đồ đến chỗ y ?
Lục Chiêu Minh chợt : “Là Tiêu Mặc Bạch.”
Trong tay cầm một tờ giấy Tuyên Thành gấp gọn, đó xiêu xiêu vẹo vẹo mấy dòng chữ, Trương Tiểu Nguyên nheo mắt nhận nội dung giấy.
Đây quả thật là thư do Tiêu Mặc Bạch gửi đến.
Tiêu Mặc Bạch sự nghiệp báo của cuối cùng cũng chút thành tựu. Với tư cách là bằng hữu quen , tặng miễn phí cho Trương Tiểu Nguyên một năm “Giang hồ bí văn ”. Nếu cần hủy đặt báo, xin kịp thời hồi âm hai chữ “hủy đặt”, bằng mặc định vẫn đặt báo và sẽ giảm năm phần phí hàng tháng.T