19.
“Đại sư , tên là Hoa Lưu Tước, là một tên hái hoa tặc.” Trương Tiểu Nguyên căng thẳng giải thích với Lục Chiêu Minh, “Tiền thưởng của các châu phủ hậu hĩnh, nếu bắt giao quan, gạo đổi về đủ cho chúng ăn mấy đời luôn đấy.”
Hoa Lưu Tước ôm chân la lên: “Cái gì mà hái hoa tặc! Lão t.ử nhiều lắm chỉ là một tên lãng t.ử thôi!”
Lục Chiêu Minh liếc một cái, : “Câm miệng.”
Hoa Lưu Tước đau đến mức mồ hôi hạt to như hạt đậu chảy ròng ròng trán, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi mắng: “Chuyện tình nguyện song phương! Dựa mà lão t.ử là hái… Á!”
Lục Chiêu Minh một cước đá chuẩn xác vết thương của Hoa Lưu Tước. Lực dùng tuy quá mạnh, nhưng đối với một kẻ gãy chân, hiển nhiên đây là một cực hình khủng khiếp.
Truyện của Gió lười~
“Ồn ào quá.” Lục Chiêu Minh lạnh nhạt , “Im .”
Hoa Lưu Tước: “...”
Hảo hán chịu thiệt mắt, Hoa Lưu Tước xưa nay hiểu đạo lý .
Hắn im bặt.
Lúc là nửa đêm, động tĩnh của bọn họ gần như đ.á.n.h thức tất cả khách nhân trong khách điếm. Trương Tiểu Nguyên nhờ tiểu nhị báo quan. Vương Hạc Niên cũng khoác áo ngoài, lầu hai xuống sân, ngây một lát mới lên tiếng hỏi: “Chiêu Minh, xảy chuyện gì ?”
Lục Chiêu Minh chỉ Hoa Lưu Tước: “Hái hoa tặc.”
Hoa Lưu Tước ba chữ thấy phục, định mở miệng biện minh, nhưng chữ “lão t.ử” thốt khỏi miệng, bất thình lình liếc thấy ánh mắt của Lục Chiêu Minh, lập tức nuốt ngược lời định trong. Tức đến phát run, nhưng đành chịu vì võ công bằng , chỉ thể cẩn thận Lục Chiêu Minh, đề phòng hành động tiếp theo của , ôm chân lẩm bẩm nho nhỏ: “Hái hoa tặc ? Xùy!”
Trương Tiểu Nguyên thấy Lục Chiêu Minh chỉ giải thích ba chữ đó thêm, y thầm thở dài trong lòng, một mặt chắp tay vái chào Vương Hạc Niên lầu hai, : “Sư phụ, là Hoa Lưu Tước.”
Vương Hạc Niên quan tâm đến những chuyện vụn vặt giang hồ hơn Lục Chiêu Minh, tự nhiên cũng từng qua danh hiệu Hoa Lưu Tước. Hoa Lưu Tước khi mới bước chân giang hồ bái trướng Tán Hoa Cung, chỉ là bản tính phù phiếm, thích lui tới chốn phong hoa tuyết nguyệt, nên nhanh trục xuất khỏi sư môn. Hoa Lưu Tước quả thực là một hạt giống để học võ, chỉ dựa nền tảng công pháp học từ Tán Hoa Cung, cộng thêm những năm tháng nghiên cứu sáng tạo, thật sự trở thành một cao thủ khinh công bậc nhất giang hồ. Tuy công phu cứng kém hơn một chút, nhưng cũng đủ để xếp 200 hạng đầu.
Mà khi rời Tán Hoa Cung, những việc Hoa Lưu Tước ngày càng quá đáng. Nửa năm vài cô nương báo quan Hoa Lưu Tước là tên hái hoa tặc độc ác. Từ đó, Hoa Lưu Tước liền lên bảng truy nã của các châu phủ, tiền thưởng truy bắt cũng ngày càng hậu hĩnh.
Trương Tiểu Nguyên Vương Hạc Niên vài câu tiền căn hậu quả, đầu Hoa Lưu Tước Lục Chiêu Minh lột mặt nạ, trong lòng chỉ một suy nghĩ.
Hoa Lưu Tước nhất định thích nam nhân cho lắm.
Nếu thì chỉ dựa cái vẻ thư sinh mặt trắng môi hồng răng trắng của Hoa Lưu Tước... vị đại t.ử trướng Mai Lăng An bây giờ đáng lẽ là mới đúng chứ!
20.
Hoa Lưu Tước mặt đất, trán đầy mồ hôi hạt, một chân đau đến tê dại, chuyện nữa .
Vương Hạc Niên thấy đành lòng, ông xuống lầu, vết thương ở chân Hoa Lưu Tước, nhịn với Lục Chiêu Minh: “Chiêu Minh, dù gì cũng chỉ là một tên tiểu tặc, con xuống tay nặng quá!”
Hoa Lưu Tước cảm thấy Vương Hạc Niên vẻ điều, bèn biện hộ cho nữa, : “Các vị đây là đang oan uổng khác! Ta từng hái hoa tặc hồi nào chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-9.html.]
“Là lệnh truy nã do châu phủ phát .” Vương Hạc Niên kiên nhẫn , “Ngươi nên giải thích với họ.”
Hoa Lưu Tước còn thêm, nhưng thấy khuôn mặt lạnh như băng của Lục Chiêu Minh, chủ động nuốt nửa câu trong. Hắn đắc tội với tên điên , ai thêm vài câu nữa, đá thêm một cước nữa .
Vương Hạc Niên đầu Lục Chiêu Minh, thấy bên hông Lục Chiêu Minh trống trơn, khỏi nhíu mày, lẩm bẩm cằn nhằn: “Chiêu Minh, con đuổi bắt tên tặc thì đuổi bắt, đến cả kiếm cũng mang theo, nguy hiểm quá! Con còn dẫn theo Tiểu Nguyên nữa, nhỡ xảy chuyện gì thì !”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Đâu mang kiếm, là ném thẳng thanh kiếm xuống giếng .
Lục Chiêu Minh : “Con mang.”
Hình như lúc mới nhớ ném thanh kiếm đeo bên xuống giếng nước trong sân. Hắn mặc kệ những khách nhân và tiểu nhị đang vây xem xung quanh, mặc kệ Vương Hạc Niên vẫn đang nhíu mày , lấy một cây sào tre dài từ trong sân, xổm bên thành giếng, nghiêm túc vớt thanh kiếm của lên.
Vương Hạc Niên vô cùng khó hiểu: “Tiểu Nguyên, sư con đang gì ?”
Trương Tiểu Nguyên đành cứng họng ngượng ngùng đáp: “Vớt... vớt kiếm ạ.”
Vương Hạc Niên: “... Vớt kiếm?”
Vương Hạc Niên: “Nó ném kiếm xuống giếng ?!”
21.
Vương Hạc Niên vô cùng thất bại.
Ông bên bàn đá trong sân, mắt vô định, miệng ngừng lẩm bẩm, lặp lặp chỉ một câu .
Vương Hạc Niên: “Con cái lớn ... con cái lớn ...”
Xa Thư Ý hết sức bất đắc dĩ khuyên nhủ bên cạnh ông, Lục Chiêu Minh thì xổm bên giếng vớt kiếm của , Tưởng Tiệm Vũ dường như lúc mới đ.á.n.h thức, khoác áo ngoài dụi mắt xuống lầu xem náo nhiệt.
Chỉ Trương Tiểu Nguyên vẫn xổm bên cạnh Hoa Lưu Tước, chăm chú đỉnh đầu .
Y cảm thấy kỳ lạ.
Hoa Lưu Tước cứ khăng khăng tên hái hoa tặc, tại mặc đồ đêm lẻn đây lúc nửa đêm? Hoa Lưu Tước chắc chắn mục đích riêng chứ?
Trương Tiểu Nguyên cố sức chằm chằm đỉnh đầu Hoa Lưu Tước, cố gắng phát hiện một tia khí tức bất thường nào đó.
[Lòng đa tình, hồng nhan tri kỷ trải khắp giang hồ.]
Hóa đúng thật là một tên lãng t.ử?
Trương Tiểu Nguyên thích những kẻ trăng hoa, thậm chí cảm thấy những kẻ thật đáng ghét. Trong lòng tránh khỏi thêm phần chán ghét Hoa Lưu Tước, gần như đóng mác là tên hái hoa tặc đa tình.
sự việc rõ ràng chút vượt ngoài dự liệu của y.