52.
Chuyến ngoài dạo hội chùa, ngoài xem náo nhiệt , Trương Tiểu Nguyên còn một mục đích quan trọng khác.
Sau y còn sống lâu dài ở huyện Phượng Tập, y tìm hiểu rõ núi những món ngon gì chứ!
Trong huyện Phượng Tập bán đồ ngọt bánh kẹo ít, nếu cứ từng nhà từng nhà ăn thử, thì ăn đến bao giờ, ít nhất hôm nay Trương Tiểu Nguyên nhiều thời gian để nếm thử, cũng cái bụng lớn đến mức chứa hết thứ.
Y chọn những cửa hàng mắt phố, hôm nay phố đông , mà y thể lâu, đành nhờ đại sư mua giúp mứt khô, cửa hàng đó tụ tập nhiều , đa phần là các đại nương mua đồ ăn vặt cho cháu trai, hoặc là cha nương dắt con cái, chỉ Lục Chiêu Minh lẫn chen giữa, trong tay xách kiếm, mặt mày lạnh băng, trông chẳng giống chút nào với những xung quanh.
Đại nương bên dùng hết sức nhón chân, cố rướn hòng giữ cách với ; đứa nhỏ bên trái cũng đang c.ắ.n dở xiên kẹo hồ lô, cứ thế ngây chẳng dám thốt lên lời. Lục Chiêu Minh nhận ánh mắt của đứa nhỏ, liếc mắt sang, thần sắc lạnh lẽo còn nhạt nhẽo, dọa đứa nhỏ kinh hãi lùi bước, va sầm nương nó.
Trương Tiểu Nguyên dở dở .
Y nhận , đại sư thật sự là gì.
Nói lọt tai thì là đoan chính, cợt nhả, thấy can trường đáng tin; còn khó thì chính là hạng hung thần ác sát, Diêm Vương mặt lạnh chút nhan sắc mà thôi. Cái tính khí , việc gì cũng chỉ chuốc lấy phần thiệt.
Ánh mắt y chuyển động, từ cửa hàng bán mứt khô chuyển sang một cửa hàng nhỏ khác bên cạnh, giá tre ngoài cửa bày biện đa phần là đồ trang trí như dây tết, lạc, trong tiệm hình như còn ngọc bội và các loại đồ trang sức khác, Trương Tiểu Nguyên tò mò, chào đại sư một tiếng, liền lẻn trong tiệm.
Đồ ngọc trong tiệm phẩm tướng bình thường, Trương Tiểu Nguyên từ nhỏ theo cha, cũng quen ít bạn ăn của cha, ngọc khí đồ cổ y sơ qua một chút, những cửa hàng nhỏ mánh lới nâng giá buôn bán y cũng .
Y ưng ý một khối thanh ngọc điêu khắc hoa văn nhỏ, chất liệu chỉ là hàng trung hạ phẩm, nhưng kỹ, hình như đó là điêu khắc một con mèo con, hoa văn cực kỳ hiếm thấy, chút thú vị, y cầm trong tay nhẹ nhàng cân nhắc, chất ngọc cũng dễ vỡ, Trương Tiểu Nguyên đang định hỏi tiểu nhị phía giá của khối thanh ngọc , đầu thấy đỉnh đầu chưởng quầy lướt qua một dòng chữ…
[Giá nhập: Ba lượng bạc]
Chưởng quầy: “Khách quan quả là mắt ! Đây chính là trấn điếm chi bảo của tiệm chúng , tiểu lão nhân thấy công t.ử tướng mạo hiền lành, vầy , một trăm lượng bạc, thế nào!”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Mấy chữ giá nhập lướt lên , đổi thành một dòng khác.
[Hắc điếm nổi danh huyện Phượng Tập.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên hít sâu một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-29.html.]
Trương Tiểu Nguyên: “Phẩm tướng nhiều nhất năm lượng bạc, thể hơn nữa.”
Chưởng quầy khựng , gượng gạo: “Tiểu trả giá ác quá nhỉ, ngươi xem cái công nghệ chế tác , thế nào cũng đáng năm mươi lượng chứ.”
Trương Tiểu Nguyên cũng thật sự theo cái gọi là công nghệ chế tác , chút thô ráp, đồ nghề thợ lành nghề chẳng bao lâu là khắc xong, y mở cửa ăn, ít nhiều cũng để kiếm chút lời, bèn đổi giọng, : “Năm lượng rưỡi.”
Chưởng quầy còn nữa: “Tiểu , vầy , thấy ngươi là luyện võ, kiếm của ngươi thiếu cái tua kiếm, tặng thêm ngươi một sợi tua kiếm, giúp ngươi xỏ , đóng gói tổng cộng mười lượng, thế nào?”
Trương Tiểu Nguyên: “Sáu lượng.”
Chưởng quầy lộ vẻ khó xử.
Trương Tiểu Nguyên: “Vậy thì vẫn là năm lượng .”
Y trả giá về, chưởng quầy cũng sốt ruột, nghĩ kiếm đồng nào đồng đó, c.ắ.n răng một cái liền đồng ý: “Năm lượng thì năm lượng…”
Trương Tiểu Nguyên mỉm với : “Vậy phiền chưởng quầy lấy luôn cái tua kiếm tặng kèm đây, xâu khối ngọc bội chung tua kiếm.”
Chưởng quầy: “...”
53.
Trương Tiểu Nguyên xách cái tua kiếm khỏi tiệm, tâm trạng nhất thời .
Vừa lúc Lục Chiêu Minh mua xong mứt khô, đang đến ngoài tiệm, Trương Tiểu Nguyên liền kéo cánh tay , vui vẻ : “Đại sư , đồ tặng !”
Lục Chiêu Minh nghi hoặc: “Tặng đồ?”
Trương Tiểu Nguyên lấy cái tua kiếm , : “Ta ý một khối ngọc bội, nhờ tiểu nhị trong tiệm giúp xâu tua kiếm, thấy tua kiếm của sư bạc màu hết …”
Nói đến đây, y mới thấy hình như tặng quà đột ngột.
Trước đây khi còn ở nhà, thấy thứ gì ho thú vị, y liền thích mua về tặng cho thích bằng hữu mà y thấy thích hợp, thậm chí là cả gia nhân, tiểu tư trong nhà. Thói phá gia chi t.ử, chẳng qua nương y xưa nay hạn chế chi tiêu của y, mà y cũng ít khi mua đồ đạc gì đắt tiền, nhiều lắm cũng chỉ là mấy lượng bạc đồ vật nhỏ, phụ và nương đều mắt nhắm mắt mở mặc y.
Hôm nay y thấy khối ngọc bội , vốn là thuận miệng hỏi một câu, ngờ chưởng quầy nhắc đến tua kiếm, y liền nhớ đến cây kiếm rách rưới của sư .
Sư phụ còn thu t.ử đó, đại sư xách một cây kiếm rách như , khỏi quá hỏng hình tượng sư môn , đại sư còn thích ném kiếm, đủ vững vàng, giống dáng vẻ đại sư chút nào, ném còn khiến sư phụ thương tâm, nếu tua kiếm kèm theo thanh ngọc, ném kiếm dễ vỡ, chừng đại sư sẽ vì thế mà sửa tính nết!
Truyện của Gió lười~
Y quên mất, y và đại sư quen lâu, cũng gia nhân, tiểu tư quen thuộc tính nết y, y đột nhiên tặng quà đại sư , trông quả thật kỳ cục.