49.
Mọi im lặng lâu, Bùi Quân Tắc bỗng nhiên mở miệng, : “Bái sư .”
Hoa Lưu Tước: “Không, hãy để bước ngục tù ái tình!”
Bùi Quân Tắc mặt biểu cảm kéo Hoa Lưu Tước đang mặt mày hớn hở đến mặt Vương Hạc Niên: “Vương tiền bối, xin tiền bối, từ nay về tiền bối vất vả .”
Vương Hạc Niên : “Không , dẫn dắt hướng thiện vốn là bổn phận của bọn …”
“Cái gì mà hướng thiện?” Hoa Lưu Tước đầu về phía Văn Đình Đình, “Đình Đình, chỉ hướng về nàng thôi.”
Văn Đình Đình chút lưu tình một cước đá khuỷu chân Hoa Lưu Tước, Hoa Lưu Tước “phịch” một tiếng quỳ xuống đất. Văn Đình Đình dùng sức ấn đầu Hoa Lưu Tước, “đùng đùng đùng” ép dập đầu ba cái về phía Vương Hạc Niên.
Bùi Quân Tắc ho khan một tiếng, : “Văn bổ đầu, nhẹ tay một chút, đừng đập c.h.ế.t .”
Hoa Lưu Tước ngẩng đầu lên, trán đỏ một mảng lớn, mặt vẫn mang nụ hạnh phúc, : “Là Đình Đình bảo dập đầu bái sư, Hoa mỗ , cam tâm tình nguyện!”
Vương Hạc Niên dường như nổi nữa, khó khăn kéo kéo khóe miệng, hồi lâu mới mở miệng, : “Ái đồ… khụ khụ, đồ cần khách khí.”
Tưởng Tiệm Vũ nhịn đến vô cùng vất vả, thấy Vương Hạc Niên nghẹn đến hình như nên lời nữa, bèn chủ động giới thiệu phận của cho Hoa Lưu Tước. Trương Tiểu Nguyên vẫn còn mơ hồ, y mới nhập môn mấy ngày? Sao thể đột nhiên thêm một vị tứ sư ?
Huống chi vị tứ sư … còn là một kẻ đầu óc bình thường năng lung tung.
tâm trạng của Hoa Lưu Tước cực kỳ , thuận theo lời Tưởng Tiệm Vũ, lượt hành lễ với , cho đến mặt Lục Chiêu Minh, Tưởng Tiệm Vũ giới thiệu với : “Đây là đại sư .”
Hoa Lưu Tước mặt vẫn mang theo nụ , cúi chắp tay, hớn hở: “Đại sư .”
Sau đó thẳng ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt lạnh băng của Lục Chiêu Minh.
Nụ mặt Hoa Lưu Tước lập tức biến mất.
Tưởng Tiệm Vũ trong lòng rõ nguyên nhân, nhưng vẫn cố ý hỏi: “Tứ sư , ? Nhìn … hình như vui lắm.”
Hoa Lưu Tước ôm c.h.ặ.t lấy cây gậy chống của , khan : “Ta… thấy đau chân.”
Truyện của Gió lười~
Lục Chiêu Minh liếc Hoa Lưu Tước một cái, : “Trong môn mấy điều môn quy, t.ử trong môn, tự nhiên thuộc lòng.”
Ể?
Ánh mắt Trương Tiểu Nguyên đảo vài vòng giữa sư phụ, sư thúc và sư , cảm thấy kỳ lạ.
Y nhớ hồi y bái sư nhập môn, rõ ràng cái quy củ .
Lúc đó y chỉ dập đầu với sư phụ sự chỉ dẫn của cha, đó thì còn gì khác nữa. Môn quy ư? Y nhập môn lâu như , vẫn là đầu tiên trong sư môn môn quy đó nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-26.html.]
Trương Tiểu Nguyên khỏi về phía Vương Hạc Niên, Vương Hạc Niên phản ứng gì nhiều, thậm chí khẽ gật đầu hiệu Lục Chiêu Minh tiếp. Trong môn của bọn họ hình như thật sự môn quy, thế nhưng… tại y ?
Hoa Lưu Tước dám Lục Chiêu Minh : “Đạ… đại sư mời !”
“Người nhập môn , nên tôn sư trọng đạo, kiêu ngạo tự mãn.” Lục Chiêu Minh , “Nếu ở trong môn, tự nhiên cần cù khổ luyện, nếu giang hồ, thì hành hiệp trượng nghĩa, tuyệt đối điều xằng bậy, lòng độc ác.”
Hoa Lưu Tước cảm thấy chỉ là yêu rộng rãi một chút, bao giờ điều xằng bậy. Hắn vội vàng gật đầu, : “Đệ t.ử .”
“Sư , môn quy dài như , định hết một lượt ?” Tưởng Tiệm Vũ ngáp một cái, “Ta thấy… về giới luật là đủ .”
“Kẻ đồng môn tương tàn, trục xuất khỏi sư môn, g.i.ế.c.” Lục Chiêu Minh quả nhiên đổi giọng, ánh mắt dừng Hoa Lưu Tước, đến mức sống lưng Hoa Lưu Tước phát lạnh, “Kẻ hành ác, phế võ công, trục xuất khỏi sư môn.”
Hoa Lưu Tước từng câu từng chữ đáp , ngừng gật đầu. Trương Tiểu Nguyên ngang dọc, xê dịch đến bên cạnh Xa Thư Ý, nhỏ hỏi: “Sư thúc, tại hồi con nhập môn… đại sư về môn quy ạ?”
Xa Thư Ý thấy y liền vui vẻ, từ mò gói kẹo giòn gói sẵn, nhét tay Trương Tiểu Nguyên, : “Con và giống .”
Trương Tiểu Nguyên hỏi: “Không giống ?”
Chẳng lẽ đại sư lo lắng Hoa Lưu Tước nhập môn xong sẽ tái phạm tật cũ, cho nên mới cố ý dọa một chút ư?
Xa Thư Ý đáp: “Chiêu Minh đây là đang lập oai đó mà.”
“Kẻ dụ dỗ h.i.ế.p đáp cô nương nhà lành, c.h.ặ.t c.h.â.n, trục xuất khỏi sư môn.” Lục Chiêu Minh mấy điều giới luật trong môn, bỗng nhiên tuôn một câu như , hình như còn nhấn mạnh hai chữ c.h.ặ.t c.h.â.n, tiếp xuống , “Kẻ trăng hoa lạm tình, c.h.ặ.t c.h.â.n, trục xuất khỏi sư môn.”
Trương Tiểu Nguyên bên cạnh Xa Thư Ý, chỉ thấy bóng lưng của Hoa Lưu Tước. Y chớp chớp mắt, thấy Hoa Lưu Tước cả tựa cây gậy chống, cái chân vẫn còn lành lặn của , dường như cũng bắt đầu run rẩy theo.
“Kẻ cử chỉ khinh bạc phóng đãng, c.h.ặ.t c.h.â.n, trục xuất khỏi sư môn.” Lục Chiêu Minh lạnh lùng , “Kẻ lui tới chốn thanh lâu, c.h.ặ.t c.h.â.n, trục xuất khỏi sư môn.”
Cả hai chân Hoa Lưu Tước đều bắt đầu run rẩy.
Lục Chiêu Minh hỏi : “Nhớ kỹ ?”
Hoa Lưu Tước ngừng gật đầu: “Nhớ kỹ… đương nhiên nhớ kỹ ạ! ”
“Được .” Xa Thư Ý hì hì , “Từ nay về chỉ cần Chiêu Minh ở đây, nghĩ Tiểu Lưu Tước sẽ dám tùy tiện chuyện với nữ nhân nữa .”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Văn Đình Đình hỏi: “Bái sư xong hết chứ? Ta đưa về nhé? Có cần thuê cho một cỗ kiệu ?”
Hoa Lưu Tước vẻ mặt nghiêm túc.
“Văn cô nương, cô nương và chỉ là bằng hữu xã giao, gặp tình cờ như nước chảy mây trôi.” Hoa Lưu Tước , “Đột nhiên khách khí như , tiểu sinh dám nhận.”
Trương Tiểu Nguyên: “…”