Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 253

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:16:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mai Lăng An cố ý kéo Trương Tiểu Nguyên đến bên cạnh bức tranh để y thể thấy tình cảnh phòng bên cạnh. Đây là sự sắp xếp mà Bùi Vô Loạn đặc biệt căn dặn, Mai Lăng An tuy tại , nhưng vẫn theo phân phó. Những khác thấy kỳ lạ, nhưng cũng hỏi nhiều. Còn Trương Tiểu Nguyên ngây ngốc bên cạnh bức tranh đó, trấn tĩnh một lát, cái cảm giác khó chịu đó mới giảm bớt một chút. Chỉ là thái dương vẫn còn nhói lên thình thịch, y khỏi ôm lấy đầu , lẩm bẩm nhỏ giọng: “Đều tại chịu khó luyện võ.”

Mai Lăng An với y: “Ta nhớ ngươi nhập môn đầy mấy tháng, khá .”

Trương Tiểu Nguyên cảm thấy Mai Lăng An là đang an ủi y.

y đỉnh đầu Mai Lăng An, nơi đó hề hiện lên suy nghĩ trong lòng. Lời Mai Lăng An dường như đúng là nội tâm của ông , thậm chí khi Trương Tiểu Nguyên về phía đó, Mai Lăng An còn với y.

ngươi nhất định cố gắng luyện võ.” Mai Lăng An đè thấp giọng, nhỏ giọng thì thầm tai y, giống như đang với y chuyện riêng tư gì đó, “Ta nếm đủ thiệt thòi vì võ công thấp kém , ngươi đừng vết xe đổ của nữa.”

Trương Tiểu Nguyên kinh ngạc về phía Mai Lăng An, còn kịp đáp , liền thấy những khác dường như đột nhiên cảnh giác. Mọi đều nín thở ngưng thần, thần sắc căng thẳng về phía những cái lỗ nhỏ tường.

Dường như đến.

Trương Tiểu Nguyên khi ăn viên t.h.u.ố.c đó, vốn cảm thấy khí tức của yếu nhiều, lúc kìm nín thở, sợ liên lụy , trong phòng bên cạnh phát hiện.

Y xuyên qua cái lỗ nhỏ, khó khăn về phía phòng bên cạnh.

Quả nhiên, bước chính là Lâm Dịch.

Những còn thấy cảnh tượng khỏi cảm thấy chút kỳ lạ. Họ nguyên nhân hậu quả, trong lòng tự nhiên vẫn tin tưởng Lâm Dịch, thậm chí khi thấy bước là Lâm Dịch, mấy dường như yên tâm, đang định lùi xem nữa, thì Mai Lăng An kéo lấy cánh tay.

Mai Lăng An thể , đành dùng ánh mắt hiệu, mong họ nhất định tiếp tục xem.

Đến lúc những đó hình như mới nhớ . Những liên quan đến Thiên Minh Các và đức hạnh vẹn trong T.ử Hà Lâu lúc hầu như đều ở trong phòng . Mà Lâm Dịch là quân t.ử tiếng trong giang hồ, mặt ở đây, cũng lên rằng… Lâm Dịch, Lâu chủ T.ử Hà Lâu, lẽ quan hệ thể chối cãi với Thiên Minh Các.

Trong phòng bên cạnh, Bùi Vô Loạn nghiêng giường bệnh bất động, thở yếu ớt như gần như ngưng trệ, Lâm Dịch bất động bên giường xuống. Còn Trương Tiểu Nguyên tim đập như trống, chợt cảm thấy đây thật sự là một ván cược lớn.

Bùi Vô Loạn dường như tin chắc Lâm Dịch sẽ đối chất với , uy h.i.ế.p ông phục vụ cho Thiên Minh Các, nhưng nhỡ Lâm Dịch chỉ g.i.ế.c ông thì … Lúc Bùi Vô Loạn khi uống t.h.u.ố.c rơi trạng thái hôn mê, dù là một đứa trẻ ba tuổi cũng thể dễ dàng lấy mạng, rõ ràng Bùi Vô Loạn đặt cược cả mạng sống của ván cược .

Trương Tiểu Nguyên cảm thấy khoảnh khắc dường như trôi qua lâu, lâu đến mức khi bàn tay y vịn tường nén nổi run rẩy vì sợ hãi, Lâm Dịch cuối cùng cũng động thủ.

Hắn từ trong n.g.ự.c móc một bình t.h.u.ố.c nhỏ, đổ mấy viên t.h.u.ố.c, nhét miệng Bùi Vô Loạn.

Trương Tiểu Nguyên căng thẳng vị đại phu Bách Thảo Cốc bên cạnh.

Bùi Vô Loạn trúng độc thật, cứ thế mà ăn bừa giải d.ư.ợ.c của Lâm Dịch… sẽ xảy chuyện gì chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-253.html.]

Đại phu khẽ lắc đầu với y, ý bảo cần quá lo lắng, chuyện đều trong dự liệu của bọn họ.

Truyện của -Gió-

Chỉ chốc lát , Bùi Vô Loạn tỉnh .

Ông ho khan ngừng, vẻ như vô cùng yếu ớt, xảy chuyện gì, ngơ ngác ngẩng mắt Lâm Dịch, đưa tay che môi ho khan. Trương Tiểu Nguyên thấy đầu Bùi Vô Loạn hiện một dòng chữ to tướng “Phì phì phì”.

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Trương Tiểu Nguyên hiểu .

Bùi Vô Loạn ăn, nhổ viên t.h.u.ố.c đó .

Được lắm.

Thấy Minh chủ chẳng đáng tin chút nào sống động như rồng như hổ, y đột nhiên yên tâm hẳn.

Lâm Dịch đang tủm tỉm Bùi Vô Loạn.

“Bùi minh chủ, uống chút nước ?” Hắn mày mắt hiền hòa lương thiện, trông vẻ như thật sự đang thành tâm thành ý quan tâm Bùi Vô Loạn, “Ngươi chậm một chút, nghỉ một lát, đừng vội vàng như .”

Bùi Vô Loạn ngơ ngác : “Lâm chưởng môn? Ta… ? Sao ngươi ở đây?”

“Ngươi nhớ gì ?” Lâm Dịch , “Bùi minh chủ, ngươi trúng độc .”

“Trúng độc?” Bùi Vô Loạn nhíu mày suy tư, một lúc lâu mới lộ vẻ mặt như nhớ chút gì đó, , “Ta chỉ nhớ… khi ăn cơm tối xong, đột nhiên đau n.g.ự.c chịu nổi…”

Lâm Dịch thản nhiên tiếp lời: “Cứ như vạn trùng c.ắ.n xé xương cốt xuyên tim mà qua.”

Bùi Vô Loạn sững sờ: “Sao ngươi ?”

Lâm Dịch hỏi ngược : “Ngươi cho rằng hạ độc ngươi là ai?”

Bùi Vô Loạn: “Ta…”

Bùi Vô Loạn Lâm Dịch, thần sắc dần cảnh giác.

Lâm Dịch càng đắc ý hơn: “Bùi minh chủ, ngươi nghĩ xem, trong T.ử Hà Lâu , còn ai thể dễ dàng sắp xếp cho ngươi trúng độc?”

Loading...