Y đại sư rốt cuộc học cái gì từ những nơi kỳ kỳ quái quái nữa .
Khi sự tình định đoạt, Bùi Vô Loạn khỏi hỏi tiếp: “Mạc giáo chủ hiện đang ở ?”
Mạc Vấn Thiên: “Không liên quan đến ngươi.”
Bùi Vô Loạn: “...”
Cho dù là từ góc của Trương Tiểu Nguyên, y cũng cảm thấy, tâm tình của Mạc Vấn Thiên hôm nay, hình như lắm.
Ôn Sở Ca ngươi , : “Giáo chủ nhà chúng tự chỗ , Bùi minh chủ cần suy tính lung tung.”
Bùi Vô Loạn: “...”
Bùi Vô Loạn miễn cưỡng mở miệng, khó khăn : “Đã là hợp tác , cũng nên thành thật với chứ.”
Mạc Vấn Thiên Bùi Vô Loạn một lát, lúc mới chỗ bọn họ nghỉ . Ma giáo giàu nứt đố đổ vách, gần như bao trọn khách điếm lớn nhất trong thành. Mạc Vấn Thiên ở trong T.ử Hà Lâu, lẽ cảm thấy khách điếm với từng tầng thủ vệ luôn an hơn nhiều so với T.ử Hà Lâu nơi tụ tập nhân sĩ chính đạo. Mà là “tương kế tựu kế”, Trương Tiểu Nguyên nghĩ, bọn họ nhất định sẽ để một cơ hội cho Lâm Dịch thể nắm bắt.
Trương Tiểu Nguyên đầu về phía Lâm Dịch, quả nhiên thấy đầu Lâm Dịch đang lơ lửng một câu .
Lâm Dịch: [Cơ hội trời cho, đây chính là cơ hội để hạ độc.]
Trương Tiểu Nguyên về phía Bùi Vô Loạn, thấy Bùi Vô Loạn cũng đang Lâm Dịch. Thấy Trương Tiểu Nguyên , còn khẽ mỉm với y, giống như bảo y cần hoảng sợ, chuyện đều trong tầm kiểm soát của ông và Mạc Vấn Thiên.
…
Khi dùng cơm ở trong t.ửu lâu, Trương Tiểu Nguyên nơm nớp lo sợ, sợ Lâm Dịch bỏ độc trong thức ăn cho bọn họ.
May mắn , lẽ vì Mạc Vấn Thiên nể mặt, cùng bọn họ, mà Lâm Dịch cảm thấy hạ độc ám hại ở ngay tại chỗ quá lộ liễu, động thủ ở đây. Cả đoàn ha hả đến nơi , Mạc Vấn Thiên xuất hiện giữa chừng, dường như đều còn tâm trí ăn uống nữa.
Trương Tiểu Nguyên cùng bàn với Bùi Vô Loạn và những khác. Y về phía đó, tất cả bàn đều đang thương nghị xem tiếp theo nên đối phó với Thiên Minh Các như thế nào. Còn những hậu bối giang hồ vốn sự tồn tại của Thiên Minh Các ở các bàn khác thì đang xì xào bàn tán, đoán xem rốt cuộc là một tổ chức khủng khiếp đến mức nào mà thể khiến chưởng môn và Minh chủ của bọn họ lo lắng đến .
Một bữa cơm ăn chút mùi vị, đêm xuống về T.ử Hà Lâu. Chuyện hôm nay dường như đến đây là kết thúc, cho dù lúc chia tay, Bùi Vô Loạn cũng thêm gì khác với bọn họ.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy chuyện hẳn đơn giản như .
ít nhất mặt nổi mà , những chuyện hôm nay kết thúc. Cho dù đến Đại hội Phẩm giám ngày thứ hai, Mạc Vấn Thiên xuất hiện, đại hội vẫn diễn bình thường, nhiều nhất chỉ là tinh thần của Bùi Vô Loạn qua lắm. Trương Tiểu Nguyên chỉ cảm thấy khó tin, y nghĩ với tính cách của Lâm Dịch, thể chút hành động nào? Giờ Mạc Vấn Thiên vẫn còn ở trong thành, qua thêm vài ngày, lẽ nào Lâm Dịch sợ Mạc Vấn Thiên chạy mất ?
Đại hội Phẩm giám ngày hôm đó kết thúc bình thường, hề xuất hiện nửa điểm khác thường. Trương Tiểu Nguyên đầy rẫy nghi hoặc, nhưng ngờ đến sáng sớm hôm , sự tình liền trở nên hỗn loạn.
Ôn Sở Ca dẫn theo mấy tên giáo chúng Ma giáo tìm đến tận cửa, ở ngoài T.ử Hà Lâu phẫn nộ mắng c.h.ử.i, yêu cầu Bùi Vô Loạn cho bọn họ một lời giải thích.
Trương Tiểu Nguyên mới ngủ dậy, liền sự huyên náo bên ngoài thu hút. Y bước khỏi cửa, Lục Chiêu Minh đang ở bên ngoài, dường như sớm nhận tin tức, thấy y , cũng chỉ khẽ với y: “ Đệ cần lo lắng.”
Trương Tiểu Nguyên hiểu ý của .
Bọn họ ngoài T.ử Hà Lâu, thấy Ôn Sở Ca đang hướng bên trong gọi lớn: “Bảo Bùi Vô Loạn cút đây!”
Truyện của -Gió-
Hai ngày còn hợp tác, những chính đạo hiển nhiên xảy chuyện gì. Một đám vây quanh , Bùi Vô Loạn xuất hiện, bọn họ cũng thể tự tiện lên tiếng chuyện. Có mở lời khuyên can, Ôn Sở Ca mắng trả tất cả, lời lẽ trong miệng tuyệt đối tính là văn nhã, mắng thẳng Bùi Vô Loạn là tiểu nhân ngụy quân t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-249.html.]
Miệng nàng mắng c.h.ử.i dữ tợn, nhưng những dòng chữ chột đầu lơ lửng bay qua bay . Trương Tiểu Nguyên liếc mắt liền hiểu ngay, đây đại khái cũng là vở kịch Mạc Vấn Thiên bảo nàng diễn.
Ôn Sở Ca: [Ta mắng đúng ý nhỉ?]
Ôn Sở Ca: [Lời thoại đủ độc địa, chắc vẫn dùng .]
Ôn Sở Ca: [Sao Bùi Vô Loạn còn phái ? Ta sắp hết lời !]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Lâm Dịch và những khác cuối cùng cũng từ trong T.ử Hà Lâu . Mai Lăng An phía , một mặt bảo mời Bùi Vô Loạn ngoài, một mặt ôn tồn nhã nhặn hỏi Ôn Sở Ca: “Ôn cô nương, ngươi tìm Bùi minh chủ gì?”
Ôn Sở Ca lạnh: “Chính chẳng lẽ rõ ?”
Mai Lăng An hiểu.
“Giáo chủ chúng đêm qua uống rượu do Bùi Vô Loạn đưa tới, hôm nay liền trúng kịch độc, hôn mê bất tỉnh.” Ôn Sở Ca nghiến răng chất vấn, “Giáo chủ năng t.ử tế hợp tác với các ngươi, đến cuối cùng, đổi lấy cái tên tiểu nhân âm hiểm họ Bùi …”
Mai Lăng An cắt ngang lời nàng: “Ta Bùi minh chủ , tuyệt đối thể chuyện .”
Ôn Sở Ca: “Nếu , thì là ai?”
Mai Lăng An đáp: “Ta chỉ sẽ .”
Tên hạ nhân Mai Lăng An phái mời Bùi Vô Loạn chạy về, chút hoảng hốt. Mai Lăng An hỏi : “Bùi minh chủ ?”
Người : "Bùi minh chủ hôn mê bất tỉnh, tiểu nhân gọi thế nào ngài cũng phản ứng.”
Mai Lăng An đầu tiên sửng sốt, vội vàng hỏi đó tìm đại phu . May mắn , trong Bách Thảo Cốc cũng ở đây, vội vàng chạy tới . Đến lúc , Mai Lăng An mới đầu về phía Ôn Sở Ca, : “Ta , sẽ Bùi minh chủ.”
Ôn Sở Ca : “Ai các ngươi dùng khổ nhục kế .”
Mai Lăng An khẽ cau mày: “Vậy ngươi thế nào?”
“Ta ít nhiều cũng thông thạo y thuật, đích gặp Bùi Vô Loạn.” Ôn Sở Ca , “Nếu thật sự trúng độc, miễn cưỡng còn thể tin các ngươi.”
Nàng cố chấp gặp Bùi Vô Loạn, Mai Lăng An chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn coi như khách khí, liền một thủ thế mời, mời nàng cùng tiến trong T.ử Hà Lâu, đến bên cạnh Bùi Vô Loạn xem xét.
Lâm Dịch ở một bên, bộ quá trình đều nửa lời, cực lực đè nén vẻ mặt đắc ý, đỉnh đầu lơ lửng một dòng chữ.
Lâm Dịch: [Ta đúng là một thiên tài!]
Trên đầu Mai Lăng An cũng lơ lửng một dòng chữ.
Mai Lăng An: [Ta diễn thật là !]
Ôn Sở Ca: [Mẹ ơi cuối cùng cũng diễn xong theo cái kịch bản quỷ quái gì đó , còn giống chính nữa !]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Có đôi khi, thể thấy suy nghĩ trong lòng khác… thật sự mệt mỏi.