Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 245

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:55:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Tiểu Nguyên vốn dĩ hề giận, mà dù giận nữa, chuyện cũng nên vì hành động của đại sư mà tiêu tan. Y thậm chí kìm ý trong lòng, cảm thấy cử chỉ luống cuống lúc của đại sư khá thú vị, y thậm chí thể dùng từ đáng yêu để hình dung đại sư .

Trương Tiểu Nguyên bên cửa động đậy, giằng co chốc lát, ngọn cây bỗng nhiên hiện một câu .

Lục Chiêu Minh: [Đệ phát hiện ?]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Trương Tiểu Nguyên xách hộp thức ăn, đến gốc cây đại thụ đó, ngẩng đầu lên cây.

Không hổ là đại sư , giấu quả nhiên giỏi, y gốc cây, mà một chút cũng thấy.

Mà từ khi y đến gần, chữ đầu Lục Chiêu Minh biến mất thấy. Trương Tiểu Nguyên gốc cây một lát, xách hộp thức ăn lên, đối diện với cái cây : “Đại sư , mua nhiều đồ như , một ăn hết .”

Trên cây một mảnh tĩnh mịch, bốn phía cũng chỉ tiếng gió thổi chim kêu.

Lục Chiêu Minh vẫn chịu hiện , đại khái là cảm thấy tình cảnh tối qua và bây giờ thật sự quá ngượng ngùng, còn thể đối mặt với Trương Tiểu Nguyên như thế nào.

Lại yên tĩnh chốc lát như , Trương Tiểu Nguyên trơ mắt cây tiếp tục hiện một dòng chữ.

Lục Chiêu Minh: [Đệ hẳn là… giận nữa chứ?]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Truyện của -Gió-

Lục Chiêu Minh: [Tại Bùi thúc thúc dạy cái … rốt cuộc nên xuống ?]

Trương Tiểu Nguyên thở dài sâu sắc.

Thấy , y cảm thấy Bùi Vô Loạn là kẻ đáng tin cậy . Nếu đại sư còn theo Bùi Vô Loạn gần thêm chút nữa, khó bảo đảm sẽ biến thành cái dạng kỳ quái gì đó.

Trương Tiểu Nguyên chỉ thể gốc cây vẫy tay về phía chỗ dòng chữ.

“Đại sư .” Trương Tiểu Nguyên , “Ta ở đó.”

Một lát .

Lục Chiêu Minh vịn cây, từ trong bóng râm nghiêng thò đầu , vai còn đậu con chim bồ câu mà Trương Tiểu Nguyên mang về, rõ ràng là khi luyện kiếm buổi sáng sớm xong xuôi liền mang theo chim bồ câu, mua đồ ăn sáng chạy thẳng đến chỗ .

Con chim bồ câu nghiêng đầu, kêu “gù” một tiếng với Trương Tiểu Nguyên. Trương Tiểu Nguyên khỏi bật , chớp chớp mắt với Lục Chiêu Minh cây, : “Xuống đây ăn cùng .”

Trương Tiểu Nguyên còn ăn xong bữa sáng, Bùi Vô Loạn đến.

Sau chuyện tối qua và sáng nay, Trương Tiểu Nguyên thấy Bùi Vô Loạn hận thể lườm ông một cái thật lớn. Bùi Vô Loạn hề , thấy hai đang ở trong sân, liền hì hì mở lời , hỏi: “Tiểu Nguyên, sư phụ các ngươi ?”

Trương Tiểu Nguyên nghĩ Bùi Vô Loạn chắc nghĩ cách đối phó Lâm Dịch, đây là chính sự quan trọng, y liền gõ cửa phòng sư phụ và sư thúc, cùng trong phòng Vương Hạc Niên, về những chuyện cần tiếp theo.

Bùi Vô Loạn diễn một vở kịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-245.html.]

“Vì Lâm Dịch g.i.ế.c và Vấn Thiên.” Bùi Vô Loạn , “Vậy thì chúng cho một cơ hội giải quyết chính đạo và Ma giáo.”

Xa Thư Ý hiểu : “Tương kế tựu kế?”

“Ta chuyện với Vấn Thiên . Ma giáo sẽ cố gắng phối hợp với chúng , sẽ quang minh chính đại xuất hiện ở nơi .” Bùi Vô Loạn , “Tiểu Nguyên , trong Võ Lâm Minh và Ma giáo đều của Lâm Dịch, nếu hai chúng tụ họp, đều sơ hở, nghĩ sẽ bỏ qua cơ hội .”

Xa Thư Ý do dự: “Nếu xuất hiện ở đây, chỉ sợ sẽ dẫn đến sự truy sát của chính đạo.”

“Ta sẽ nghĩ cách.” Bùi Vô Loạn , “Chỉ điều…”

Bùi Vô Loạn kéo dài giọng, ánh mắt lướt qua mấy , tủm tỉm tiếp: “Chỉ điều, Minh chủ quá lâu , cũng mệt mỏi.”

Những lời “tương kế tựu kế” phía Vương Hạc Niên còn mơ mơ màng màng, câu ông hiểu ngay lập tức.

Vương Hạc Niên chút lo lắng, buột miệng : “Ngươi gì?”

“Lần hợp tác với Ma giáo, cuối cùng sẽ để dấu vết nhược điểm.” Bùi Vô Loạn , “Ta để nhược điểm đủ nhiều , thà rằng đợi nhiều năm đàm tiếu thanh bại danh liệt, chi bằng nhân cơ hội sớm quy ẩn.”

Vương Hạc Niên: “ Võ Lâm Minh…”

“Giang hồ thứ thiếu nhất chính là thanh niên tuấn kiệt.” Bùi Vô Loạn với ông, , “Ta , tự nhiên sẽ khác thế.”

Bùi Vô Loạn hình như hạ quyết tâm, Vương Hạc Niên tự nhiên tiện khuyên thêm, chỉ thể gật đầu đồng ý, khẽ thở dài.

Bằng hữu của ông lượt rời khỏi giang hồ, giờ đây chỉ còn lèo tèo vài .

Trương Tiểu Nguyên ngờ Bùi Vô Loạn đột nhiên quyết định thoái ẩn, trong lòng y vốn còn ôm oán khí với Bùi Vô Loạn, giờ tiêu tan hết. Nghĩ thầm dù Bùi Vô Loạn cũng sắp rút lui khỏi giang hồ , ông cách nào chạy đến bên tai đại sư bậy bạ nữa. Thôi thôi , y xưa nay vẫn rộng lượng hòa nhã…

Vương Hạc Niên hỏi: “Không Bùi hiền gì?”

“Đi dạo khắp nơi một chút. Sau khi Minh chủ, lâu ngoài du ngoạn .” Bùi Vô Loạn dừng , chút do dự, về phía Lục Chiêu Minh, , “Hạc Niên , luôn cảm thấy Chiêu Minh là một hạt giống để luyện kiếm.”

Người khác khen đồ , Vương Hạc Niên tự nhiên đầy tự hào trong lòng, gật đầu theo.

“Nếu thoái ẩn, thanh kiếm và cả kiếm pháp tự nhiên cũng chẳng tác dụng gì nữa.” Bùi Vô Loạn , “Nếu Hạc Niên bận tâm…”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Vương Hạc Niên chợt hiểu : “Ta đương nhiên bận tâm!”

Ông hiểu ý của Bùi Vô Loạn.

Học thêm kiếm pháp tuyệt đối chuyện . Huống hồ Bùi Vô Loạn xuất từ thế ngoại cao nhân, kiếm thuật ông học xuất thần nhập hóa. Nếu thể truyền thụ kiếm thuật cho Lục Chiêu Minh, tự nhiên thể giúp kiếm pháp của Lục Chiêu Minh lên một tầng cao mới.

Bùi Vô Loạn : “Vậy cứ quyết định thế nhé.”

Vương Hạc Niên: “Được!”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Không, chờ , đừng mà! Cứu mạng!

Loading...