Hắn tặc lưỡi chống gậy đến bên cạnh Trương Tiểu Nguyên, miệng ngừng lẩm bẩm cảm khái, : “Là sư ngươi đ.á.n.h… khụ khụ, sư ngươi đúng là tên điên!”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Chuyện thì liên quan gì đến đại sư chứ!
Hoa Lưu Tước thở dài một tiếng: “Đáng tiếc tài nghệ bằng .”
Trương Tiểu Nguyên nén ngắt lời , vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Rốt cuộc ngươi thả bằng cách nào?”
-------------------
Mấy vị nữ hiệp bày mưu chỉnh đốn Hoa Lưu Tước, chẳng qua chỉ cho một bài học.
Trong họ ở gần huyện Phượng Tập, tin Hoa Lưu Tước sa lưới, lúc mới thong thả đến huyện Phượng Tập, giao nộp chứng cứ giúp lật vụ án.
Người trong lao ghét nhất là tên hái hoa tặc dâm phụ ô danh thanh bạch của nữ t.ử, cho dù Hoa Lưu Tước võ công trong , đến mức đ.á.n.h đập khi dễ, nhưng cũng chịu ít khổ sở.
Truyện của Gió lười~
Hoa Lưu Tước tuy là hái hoa tặc, nhưng thói trăng hoa là thật. Trương Tiểu Nguyên thích , nhíu c.h.ặ.t mày hỏi: “Vậy ngươi còn ở nha môn huyện gì?”
Phạm nhân xuất ngục ngày đó nên rời , Hoa Lưu Tước còn ở nha môn huyện?
Hoa Lưu Tước từ trong lòng n.g.ự.c mò cây quạt xếp đó, giũ phe phẩy, lộ nụ phong lưu tiêu sái bất kham thường thấy đối với Trương Tiểu Nguyên: “Ta đến để đưa thư.”
Trương Tiểu Nguyên càng nghi hoặc hơn: “Đưa thư?”
Hoa Lưu Tước từ trong lòng n.g.ự.c lấy một phong thư, phong thư quen thuộc, nét chữ quen thuộc, Trương Tiểu Nguyên theo bản năng buột miệng thốt lên: “Nghiên Nương?”
“A Nghiên tìm một chân sai vặt ở nha môn huyện, sáng sớm hôm nay đến đây . Đương nhiên cũng chỉ thể đến chỗ tìm nàng.” Hoa Lưu Tước rạng rỡ, “Vừa khéo, vị Thích Triều Vân cũng thư đến khách điếm, việc quan trọng tìm . Ta nghĩ, chắc là xin đây.”
Trương Tiểu Nguyên nhịn lườm Hoa Lưu Tước một cái: “Ngươi nghĩ quá nhỉ…”
Hoa Lưu Tước “hây” một tiếng, “pách” một cái gập quạt , trực tiếp gõ lên đầu Trương Tiểu Nguyên, gõ : “Tên điên họ Lục ở đây…”
Cây quạt chặn giữa trung. Hoa Lưu Tước ngẩng đầu lên, chính là Lục Chiêu Minh với thần sắc lạnh nhạt. Hoa Lưu Tước lập tức mềm nhũn chân, ôm c.h.ặ.t lấy cây gậy chống của , run lẩy bẩy: “Ta… Lục Lục Lục đại hiệp, chúng chỉ đang đùa giỡn thôi!”
Lục Chiêu Minh một tay chống cây quạt của Hoa Lưu Tước, cũng chẳng thèm để ý đến , tay xách một gói giấy dầu, thuận tay nhét tay Trương Tiểu Nguyên, : “Sư phụ và sư thúc xuống núi , đây là sư thúc mua cho .”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ, ghé mũi gần gói giấy dầu hít hà, vui vẻ hỏi: “Bánh giòn?”
Lục Chiêu Minh nắm lấy cây quạt của Hoa Lưu Tước, đẩy cây quạt . Thần sắc bình đạm, thấy hung ác, nhưng dọa cho Hoa Lưu Tước theo bản năng che lấy chân .
“Ta là gì.” Lục Chiêu Minh , “Sư phụ đang chuyện với Thích đại nhân, bảo dẫn và Hoa Lưu Tước cùng qua đó.”
Hoa Lưu Tước cứng đờ: “Dẫn… dẫn ai cơ?”
Lục Chiêu Minh liếc một cái, Hoa Lưu Tước lập tức tự giác vịn cây gậy chống, thẳng dựa gậy chống xiêu vẹo, : “Đi , cùng , cùng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-24.html.]
47.
Lục Chiêu Minh đỡ Trương Tiểu Nguyên đang ngậm bánh giòn, phớt lờ Hoa Lưu Tước đang chống gậy một cách khó khăn, một mạch đến thư phòng của Thích Triều Vân.
Vương Hạc Niên đang cùng Thích Triều Vân phẩm nhàn đàm. Hai họ vẻ chuyện hợp ý, Xa Thư Ý và Tưởng Tiệm Vũ cũng ở một bên. Nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ, đầu về phía , lập tức nhíu mày.
“Tiểu sư ?” Tưởng Tiệm Vũ ngạc nhiên, “Chân của ?”
Trương Tiểu Nguyên bĩu môi tủi : “Không cẩn thận trật.”
Hoa Lưu Tước y một cái, vô cùng kinh ngạc: “Cái gì?! Ngươi mà sư ngươi…”
Hoa Lưu Tước thấy ánh mắt của Lục Chiêu Minh, vô cùng tự nhiên nuốt nửa câu trong bụng.
Thích Triều Vân giải thích nguyên do sự việc cho bọn họ, xin hết đến khác, Trương Tiểu Nguyên nếu vì giúp bọn họ bắt thổ phỉ thì cũng đến mức thương ở chân như . Hắn thì thôi, nhắc đến chuyện , Trương Tiểu Nguyên liền nghĩ đến nỗi ấm ức ép mặc nữ trang, vội vàng mách tội với sư phụ và sư thúc.
Lục Chiêu Minh chắp tay mở miệng y, : “Sư phụ, là của đồ nhi.”
Trương Tiểu Nguyên một câu nghẹn , sư nhận , ngược y nên gì mới .
Vương Hạc Niên xua tay : “Hai đứa vì bắt thổ phỉ, đó là vì bách tính Phượng Tập, việc đặc biệt xử lý đặc biệt, gì chứ?”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Vương Hạc Niên : “Lần và sư thúc của các con xuống núi, là việc quan trọng khác.”
Thích Triều Vân mừng rỡ quá đỗi: “Nói như , Vương tiền bối đồng ý ?”
Vương Hạc Niên: “Đây cũng là chuyện tạo phúc cho dân, tự nhiên đồng ý.”
Trong lòng Trương Tiểu Nguyên dự cảm chẳng lành.
Thích Triều Vân bèn : “Hoa Lưu Tước, ngươi còn nhớ, lúc bản huyện thả ngươi, gì với ngươi ?”
Hoa Lưu Tước: “… Á?”
Thích Triều Vân: “Ngươi nếu lập lời thề sửa đổi, bản huyện liền thả ngươi . nếu ngươi sửa…”
Hoa Lưu Tước vội vàng : “Ta đương nhiên sửa !”
“Miệng ngươi bừa, bản huyện chung quy vẫn yên tâm.” Thích Triều Vân chắp tay lưng dậy, “Ngươi là từ nhỏ ai dạy dỗ sự trầm , đoan chính, cho nên mới lầm đường lạc lối, khinh bạc trăng hoa. Vì bản huyện nghĩ một biện pháp tuyệt vời.”
Thích Triều Vân chỉ Vương Hạc Niên, với Hoa Lưu Tước: “Bái sư .”
Hoa Lưu Tước: “…”
Hoa Lưu Tước: “Á á á??!”