Y nhịn chằm chằm đỉnh đầu Bùi Vô Loạn, quả nhiên giây tiếp theo liền thấy Bùi Vô Loạn nháy mắt với Mạc Vấn Thiên, đỉnh đầu bay tiếng lòng.
Bùi Vô Loạn: [Ta sai chứ~]
Mạc Vấn Thiên: “...”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Người ... thể vì sư phụ dễ lừa mà lừa ông chứ!
Bùi Vô Loạn đang đắc ý, đầu bất chợt chạm ánh mắt của Trương Tiểu Nguyên, hai đều im lặng một lát. Bùi Vô Loạn hình như nhớ trong tay Trương Tiểu Nguyên lẽ đang nắm vô nhược điểm của , đành miễn cưỡng nặn nụ gượng với y.
Bùi Vô Loạn: [Tiểu Nguyên, .]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Bùi Vô Loạn: [Nếu sư phụ ngươi cùng, chuyến nhất định sẽ ít mà hiệu quả nhiều.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Bùi Vô Loạn sai, nếu sư phụ sư thúc cùng , chuyện ít nhiều cũng thỏa năm sáu phần. Trương Tiểu Nguyên ánh mắt, hỏi Vương Hạc Niên: “Sư phụ, ... nhị sư và bọn họ thì ?”
Thân phận nhị sư đặc biệt. Cho dù Lâm Dịch bây giờ còn phận nhị sư , bọn họ thể cứ thế dẫn nhị sư đến nộp mạng chứ?
Hơn nữa bọn họ nhiều đến thăm như , dù cũng tìm một lý do thích hợp, thể là đột nhiên ngang qua, tiện thể đến xem một chút chứ?
Truyện của -Gió-
Vương Hạc Niên: “Đi cùng chúng luôn ?”
Xa Thư Ý nhướng mày: “Nhiều đến nhà ăn chực uống chực như , thấy giống quân ăn mày ?”
Vương Hạc Niên: “...”
Xa Thư Ý : “T.ử Hà Lâu cách vài năm tổ chức Đại hội Phẩm giám, năm nay sắp đến ?”
Vương Hạc Niên hỏi khẽ: “Đắt lắm đó, chúng nổi ?”
Đại hội Phẩm giám của T.ử Hà Lâu, Trương Tiểu Nguyên ít nhiều cũng qua một chút. Đây chẳng qua là một thủ đoạn kiếm tiền của T.ử Hà Lâu. Lâm Dịch sưu tầm những bảo vật quý hiếm giang hồ, bán đấu giá với giá cao. Số tiền kiếm trong một phẩm giám tuyệt đối con nhỏ, nếu đặt , bọn họ tuyệt đối nổi.
giờ thì khác , giờ cho dù là đến Đại hội Phẩm giám đó mua một hai món bảo bối, cái kho bạc nhỏ của sư môn bọn họ chắc cũng đủ sức chi trả.
Bùi Vô Loạn hiển nhiên chuyện . Ông rõ ràng vẫn cho rằng trong tay bọn họ bao nhiêu bạc, huống hồ còn cần sự giúp đỡ của Vương Hạc Niên, dù cũng nên biểu thị chút gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-235.html.]
Chỉ là Võ Lâm Minh tiền của ông . Bùi Vô Loạn tuy là Minh chủ Võ lâm, mỗi năm Đại hội Phẩm giám đều nhận lời mời của Lâm Dịch, nhưng bản Bùi Vô Loạn mua nổi bất kỳ món đồ nào trong đó. Võ Lâm Minh lẽ mua nổi vài món, nhưng ông thể tùy tiện lấy bạc trong kho Võ Lâm Minh . Bùi Vô Loạn bày tỏ tâm ý, lúc cũng chỉ thể im lặng ngậm miệng, chuyển ánh mắt sang Mạc Vấn Thiên.
Ông thì tiền, nhưng Mạc Vấn Thiên mà!
Suy nghĩ trong lòng Bùi Vô Loạn hiện rõ mồn một đỉnh đầu, Trương Tiểu Nguyên thấy mà trợn mắt há mồm, y thật sự ngờ Minh chủ Võ lâm thể đường hoàng xài tiền của Ma giáo như .
Sa đọa , Võ Lâm Minh các ngươi sa đọa .
Mạc Vấn Thiên thấy Bùi Vô Loạn , nhướng mày, nhưng vẫn khẽ gật đầu. Bùi Vô Loạn đồng ý, lúc mới đầu , hào khí vạn phần với Vương Hạc Niên: “Hạc Niên , chuyện tiền bạc, cần lo lắng.”
“Tiểu Nguyên dù cũng là việc vì , mà là vì chuyện theo.” Bùi Vô Loạn , “Món nợ , lẽ nên tính đầu .”
Vương Hạc Niên sững sờ, : “Thế ngại quá...”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Ngại cái gì! Đương nhiên là ngại !
Vốn dĩ là Bùi Vô Loạn đào hố lừa , giờ còn xài tiền của Ma giáo, tại ngại!
Bùi Vô Loạn vốn dĩ tài ăn , ông sẽ sự thật, nhưng cũng một trăm cách để Vương Hạc Niên chấp nhận chuyện . Chỉ điều ông ủng hộ Tưởng Tiệm Vũ theo cùng đến T.ử Hà Lâu. Ai cũng thể rõ chuyện rốt cuộc bao nhiêu nguy hiểm, chi bằng để Tưởng Tiệm Vũ ở an hơn.
“Quân Tắc sắp về .” Bùi Vô Loạn , “Bảo mấy bọn họ ở trong nha môn huyện, Tôn và Cái Bang cũng sẽ trông chừng, nơi an hơn T.ử Hà Lâu.”
Mạc Vấn Thiên cũng : “Ta sẽ bảo trong giáo giám sát cẩn thận.”
Trước mắt Trương Tiểu Nguyên khỏi hiện lên khuôn mặt của Hình Nghiên tỷ tỷ.
Ngoài Tưởng Tiệm Vũ , vết thương của Lộ Diễn Phong cần tịnh dưỡng, ở nơi , Hoa Lưu Tước hiển nhiên thể yên tâm rời . Tào T.ử Luyện và A Thiện Nhĩ dù đây cũng là từ tà quy chính, bọn họ hình như tiện xuất hiện trực tiếp ở những nơi như , dứt khoát cũng cùng ở . Vương Hạc Niên và Xa Thư Ý vẫn chỉ dẫn Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh hai đến T.ử Hà Lâu.
Sư môn bọn họ cách T.ử Hà Lâu vốn dĩ tính là quá xa, xuất phát ngay trong ngày hôm đó, mất mấy ngày liền đến T.ử Hà Lâu. Bọn họ dù cũng là cùng với Bùi Vô Loạn, Lâm Dịch đặc biệt ngoài nghênh đón, mặt mày đầy nụ , nhưng khi thấy Vương Hạc Niên và những khác thì nụ lập tức cứng .
Trương Tiểu Nguyên nhớ Lâm Dịch thành kiến nhỏ với sư môn bọn họ, mà hôm nay Lâm Dịch là đối tượng mà y cần đặc biệt chú ý. Trương Tiểu Nguyên đang định chằm chằm đỉnh đầu Lâm Dịch, liền thấy vẻ mặt lúng túng mặt Lâm Dịch biến đổi, bằng nụ hòa nhã, tiến lên khách sáo chào hỏi Vương Hạc Niên.
Trương Tiểu Nguyên trơ mắt đỉnh đầu Lâm Dịch hiện lên một dòng chữ.
Lâm Dịch: [Hừ, thằng ngốc Vương Hạc Niên và hai đứa đồ ngốc của .]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Rốt cuộc năm đó sư phụ đắc tội gì với Lâm Dịch ?
Tại Lâm Dịch thành kiến lớn với bọn họ đến thế?!