Trương Tiểu Nguyên chẳng qua là quá hổ, cảm thấy khó thể ở trong thư phòng của sư phụ nữa, lúc mới vội vàng rời . y cũng hề xa, đến sân luyện võ bên ngoài, gió lạnh thổi qua, y hình như bình tĩnh một chút, sờ sờ khuôn mặt nóng bừng của , hiểu tại nãy kích động như .
Y kích động đến mức sai cả lời .
trong lúc lỡ lời, suy nghĩ trong lòng ngược càng rõ ràng hơn.
Y vốn nghĩ giải quyết chuyện , phong thư của nương chẳng qua chỉ là sớm đưa chuyện y giải quyết lịch trình. Thật y cũng , kéo dài chuyện lợi gì, mà tâm ý của y rõ ràng, ngay cả bản y cũng thể lừa dối .
Trước đây y cảm thấy, bất kể nghĩ thế nào, sư phụ và cha nương cũng sẽ dễ dàng đồng ý, những trở ngại , y tự nhiên suy nghĩ kỹ. giờ đây y mới , những trở ngại căn bản là trở ngại.
Hoặc thể ... phụ của đại sư thật sự là một kỳ nhân sống thấu đáo, dựa vài câu năm đó ông để , dễ dàng quét sạch chướng ngại mặt bọn họ.
Vì phía trở ngại, thì giờ phút , điều y cần đối mặt, chính là trái tim của .
Y thể rõ suy nghĩ trong lòng khác, nhưng đến lượt , ngược y chút rõ ràng.
Y nhớ lời của Bùi Vô Loạn.
Nếu như , thuận theo tự nhiên cũng tệ.
Chỉ là hiện giờ y còn quen với chuyện , cần thời gian từ từ tiếp nhận, thì... chuyện Thiên Minh Các, lẽ vặn thể cho y một thời gian bước đệm.
Y phiền não gãi gãi đầu, đang định đầu trở về, thấy Lục Chiêu Minh đang cách đó vài bước, dường như đến từ nãy giờ, nhưng lời nào, chỉ từ xa y.
Trương Tiểu Nguyên hắng giọng một cái, cố gắng rũ bỏ hết sự hổ lúng túng trong lòng, : “Đại sư , đường tiếng động gì cả.”
Lục Chiêu Minh đáp: “Là thấy.”
Trương Tiểu Nguyên gượng một tiếng, chỉ cảm thấy mặt như lửa đốt, vội vàng mặt chỗ khác, tránh để Lục Chiêu Minh điều gì, : “Ta... suy nghĩ kỹ .”
Lục Chiêu Minh : “Đệ cần miễn cưỡng.”
Trương Tiểu Nguyên khựng , mãi mới hiểu Lục Chiêu Minh hiểu lầm. Cũng , y đột nhiên chạy ngoài, vẻ cực kỳ phiền não ở đây, Lục Chiêu Minh thể nghĩ nhiều.
“Ta...” Giọng của y càng lúc càng nhỏ, nhưng y Lục Chiêu Minh nhất định thấy, “Ta cũng miễn cưỡng lắm...”
Lục Chiêu Minh gì, chỉ đợi lời tiếp theo của y.
“Chỉ là giờ chuyện của nhị sư còn giải quyết.” Trương Tiểu Nguyên cố gắng tìm một cái cớ hợp lý cho hành động hiện giờ của , “Ta thể phân tâm nghĩ chuyện khác .”
Lục Chiêu Minh : “Ta hiểu .”
Trương Tiểu Nguyên: “Cái gì?”
Lục Chiêu Minh: “Chuyện tạm thời bàn tới.”
“Ta ý đó.” Trương Tiểu Nguyên vội vàng , “Ta chỉ là ... đại sư , ... giờ thể phân tâm nghĩ chuyện , cho thêm vài ngày, chuyện quan trọng như , cho một câu trả lời rõ ràng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-233.html.]
Y vội vàng, ngược cuối cùng cũng rõ ràng . Chuyện quan trọng như , y cần dùng cả trái tim để suy nghĩ cho kỹ, chứ là từ chối. Y chỉ cảm thấy, nếu lý giải rõ ràng suy nghĩ trong lòng mà hồ đồ đồng ý, e rằng đối với y đối với đại sư , đều chút công bằng.
Lục Chiêu Minh nghĩ nghĩ, hỏi y: “Ý của là... vài ngày nữa đồng ý?”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Y từng nghĩ Lục Chiêu Minh sẽ đột nhiên thốt một câu như . Đại sư thường ngày chuyện luôn quen thẳng thắn, đến lúc chuyện trực tiếp như , ngược càng khiến y lúng túng hơn. Y nhất thời lắp bắp, ấp úng hồi lâu, ngay cả ch.óp tai cũng đỏ bừng, lúc mới nhỏ tiếng : “Ta... ý của chính là... chúng nên về !”
Lục Chiêu Minh bật .
Hắn qua tâm tình , hình như từ lúc thấy phong thư trong tay Vương Hạc Niên, tâm trạng của vẫn luôn .
Lục Chiêu Minh : “Vừa nãy là Hoa Lưu Tước xúi giục đến đuổi theo .”
Trương Tiểu Nguyên ngẩng đầu : “Hoa Lưu Tước... ?”
Lục Chiêu Minh vẫn nhớ, Trương Tiểu Nguyên thích câu mà Lộ Diễn Phong với Hoa Lưu Tước lúc đó.
Những lời như của Lộ Diễn Phong, , cũng nghĩ .
Chỉ là ngày thường ai cần từng chữ từng câu cân nhắc lời . Hắn cũng cần đem lời thẳng thắn uốn nắn thành uyển chuyển ôn nhu, mà điều nghĩa là sẽ những lời tình tứ với khác.
Lục Chiêu Minh : “Tào T.ử Luyện và sư phụ còn , nếu thành công, thì đừng về nữa.”
Trương Tiểu Nguyên vài há miệng, hình như ngay cả chuyện cũng , một lúc mới nặn một câu: “Bọn họ... chắc chỉ là đùa thôi.”
Giọng nghẹn ngào kỳ quái, một chút cũng giống y.
Lục Chiêu Minh : “Nếu cứ thế về, chẳng sẽ để chê .”
Trương Tiểu Nguyên nhất thời hồn, rõ ràng hiểu ý tứ câu của Lục Chiêu Minh.
Tào T.ử Luyện và bọn họ chẳng qua chỉ là hùa theo trêu ghẹo thôi mà, hơn nữa, Tào T.ử Luyện và Hoa Lưu Tước dám chê Lục Chiêu Minh ?
“Lời nãy của , chút mơ hồ.” Lục Chiêu Minh từ trong lòng móc một vật, , “Ta chút hiểu ý của .”
Trương Tiểu Nguyên đành ngẩng đầu, cố vẻ trấn tĩnh, cố gắng giải thích một những lời .
Truyện của -Gió-
Trương Tiểu Nguyên: “Ý của là...”
Lục Chiêu Minh nắm lấy tay y, đặt một khối cổ ngọc trong tay y.
“Không .” Lục Chiêu Minh khẽ, “Tâm ý của thế nào, đều cả.”
Khối cổ ngọc đó ấm áp, Lục Chiêu Minh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Trương Tiểu Nguyên, như bảo vật quý giá, khẽ đặt nó lòng bàn tay Trương Tiểu Nguyên.
“Đây chính là tâm ý của .”