Trương Tiểu Nguyên ban đầu cho rằng khi về sẽ một trận mưa m.á.u gió tanh, chừng còn môn quy và gia quy chờ sẵn, y thậm chí cảm thấy cái chân của thể giữ . vạn ngờ cha và nương thư trực tiếp cho sư phụ, còn mời đại sư về nhà bọn họ khách. Sư phụ chỉ cảm thấy con cái lớn giữ mà vô cùng thất vọng thương cảm. Hình như căn bản ai cảm thấy chuyện sư trong cùng một môn phái nảy sinh tình cảm là một chuyện đúng mực.
Chuyện gì đang xảy thế, cái giang hồ ?!
Vương Hạc Niên cuối cùng cũng miễn cưỡng hồi phục tinh thần từ đả kích của phong thư đó, ông thê thê thiết thiết về phía Lục Chiêu Minh, hít một thật sâu, câu đầu tiên thốt chính là: “Chiêu Minh , đến nhà khác, hiểu lễ phép.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Lục Chiêu Minh: “...”
Tào T.ử Luyện: “?”
Truyện của -Gió-
“Phụ con từng , nếu ngày hôm nay, bất kể đối tượng là ai, bảo đừng ngăn cản, hãy chúc phúc cho con.” Vương Hạc Niên hít một , “Chiêu Minh, đừng tay , nhớ mang theo vài món quà .”
Xa Thư Ý ho khan một tiếng, cố gắng ngắt lời Vương Hạc Niên.
Vương Hạc Niên , chỉ lẩm bẩm tiếp: “Chăm chỉ siêng năng thì luôn lợi, đầu gặp mặt, để ấn tượng cho , con mang theo nhiều tiền chút, đến lúc nên hào phóng, tuyệt đối đừng keo kiệt.”
Trương Tiểu Nguyên một tay che mặt, chút nổi nữa.
Tào T.ử Luyện tỉ mỉ ngẫm nghĩ mấy câu , cảm thấy hình như điều gì đó đúng.
Đến nhà khác? Lần đầu gặp mặt?
Nghe thế nào cũng giống như hiền tế đến mắt nhạc phụ nhạc mẫu?
Vương Hạc Niên còn thêm, Xa Thư Ý ho khan một tiếng thật mạnh, ngắt lời ông , sang Lục Chiêu Minh, : “Chiêu Minh, con đừng sư phụ con bừa.”
Lục Chiêu Minh: “...”
“Sư phụ con căn bản từng đến nhà trong lòng.” Xa Thư Ý , “Ông là đang bừa, tất cả đều dựa trí tưởng tượng cả thôi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Sư thúc! Người kìa!
Hoa Lưu Tước bừng tỉnh đại ngộ, Tào T.ử Luyện vẻ mặt chấn kinh, : “Cái gì? Ta tưởng Hoa Lưu Tước sẽ là đầu tiên trong sư môn...”
Hắn thấy ánh mắt đồng thời của ba Hoa Lưu Tước, Lộ Diễn Phong, Lục Chiêu Minh, lập tức điều ngậm miệng , ngay đó chìm sự u sầu.
Hắn tưởng sư môn là cái chùa hòa thượng, nhưng giờ xem ... chùa hòa thượng gì chứ, chỉ nên trách bản đủ cố gắng.
Tưởng Tiệm Vũ cầm thanh kiếm báu của một bên, bắt đầu tự lẩm bẩm: “Ta nên luyện võ cho , thứ yêu nhất đời , chính là thanh kiếm của .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Xa Thư Ý gây sự chấn kinh cho , cũng dặn dò Lục Chiêu Minh vài câu, liền tiếp: “Chuyện nên tặng quà thì đúng là thật, , Chiêu Minh, sư thúc còn chút tiền riêng…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-232.html.]
Vương Hạc Niên ngăn .
“Tiền nên do sư phụ .” Vương Hạc Niên bi ai móc cái hầu bao khô đét treo bên hông , , “Chiêu Minh, sư phụ những năm cho con gì, con gặp cha nương Tiểu Nguyên, sư phụ ít nhiều cũng bày tỏ chút tâm ý...”
Trương Tiểu Nguyên nổi nữa.
Y vội vàng kêu lên: “Sư phụ! Sư thúc!”
Mọi đồng loạt đầu y.
Nhiều ánh mắt dừng y như , Trương Tiểu Nguyên một câu còn thốt , lập tức mặt đỏ tai hồng, mãi mới ấp úng một câu: “Chỉ là... chỉ là đến nhà ăn một bữa cơm...”
Không đúng, khoan , tại y cũng thừa nhận .
Giọng của y càng lúc càng nhỏ: “Không cần... cần khách sáo như ...”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên phắt một cái dậy, hai lời đầu bỏ chạy khỏi thư phòng.
Tào T.ử Luyện sớm quét sạch vẻ thất vọng ban nãy, chủ động vốc hạt dưa bàn c.ắ.n rộp rộp, ngậm nghịu rõ : “Ta nghĩ là ngại ngùng .”
Lục Chiêu Minh: “...”
Cuối cùng Hoa Lưu Tước cũng coi như đáng tin chút lương tâm, kéo Tào T.ử Luyện một cái, bảo im miệng, tiện tay vứt hạt dưa của Tào T.ử Luyện , lúc mới sang Lục Chiêu Minh, : “Đại sư , mau đuổi theo .”
Lục Chiêu Minh: “...”
Tào T.ử Luyện bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu lia lịa, : “Đại sư ! Thành bại chính ở lúc !
A Thiện Nhĩ vận dụng thành ngữ Hán ngữ mới học gần đây, theo hô: “Không thành công thì thành nhân!”
Lục Chiêu Minh: “...”
Lục Chiêu Minh vốn dĩ đuổi theo, nhưng nhiều vây lấy loạn một trận, chỉ thấy đau đầu.
Xa Thư Ý kịp thời mở miệng, : “Chiêu Minh, nếu Tiểu Nguyên tức giận thì , con mau khuyên một chút.”
Lục Chiêu Minh xưa nay cực kỳ lời Xa Thư Ý, cảm thấy sư thúc sai, liền dậy, đang định bước ngoài.
Tào T.ử Luyện vụt một cái lên theo, vung tay lưng , hình như còn kích động hơn cả lúc yêu đương.
“Đại sư !” Tào T.ử Luyện dùng sức cổ vũ , “Huynh ! Không thành công thì đừng về!”
Vương Hạc Niên , chỉ cảm thấy bi ai dâng lên trong lòng, đứa nhỏ nhặt về nuôi năm nào giờ cũng đến tuổi bàn chuyện cưới gả . Mắt ông cay xè, theo lau nước mắt, : “, thành công thì... ực... đừng về.”
Lục Chiêu Minh: “...”
...